Chuyện của mình – Tác Giả Phương Thảo

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Lần đầu tiên viết bài mong được Add đăng. Em chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của mình như 1 cách tâm sự nên ai tin thì tin không tin cũng mong đừng nói lời thiếu tôn trọng ạ. Xin lỗi vì em k biết cách kể chuyện sao cho hay 🙁
Chuyện bắt đầu xảy ra với em từ khi em rất nhỏ và mới coi là tạm kết thúc gần đây nhưng nguồn gốc của nó thì từ trước khi e ra đời.
Em sinh ra và lớn lên ở Quảng Ninh nhưng bố e là người Thái Bình ra đất mỏ lập nghiệp từ năm 14, sau cưới và lấy mẹ em rồi mua đất khu tập thể mỏ ( có 1 vài câu chuyện ngoài không liên quan rất hay e sẽ kể sau ạ). Nhà bác em ( anh trai bố) ở TB có một cái ao cách nhà 400m, ngày trước còn nghèo đói có 1 người làng khác sang làng bố em trộm gà bị dân làng đuổi đánh phải nhảy xuống ao, nhưng họ k tha vẫn dùng sào chọc xuống làm ng ấy chết đuối :(. Một lần bố về quê được nghe bác kể chuyện bác dựng lều ngủ ngoài ao trông cá giống bị ma quăng lều xuống ao, mặc dù bác từng đi lính nên vía cứng. Bố em tò mò nên đòi mang lều ra ngủ xem thử, Từ đây e xin kể theơ lời của bố: Đang ngủ ngon thì có cảm giác có người lay mình dạy bảo về đi ai cho ngủ ở đây nhưng vì buồn ngủ quá nên cũng kệ, lúc sau thì nghe tiếng lầm xầm nói như kiểu ai đang quát mắng j nhưng k rõ tiếng rồi cái lều bắt đầu rung lên bần bật, bố biết gặp ma nên bật dậy cầm con dao gối đầu chém vào ko khí mồm chửi rủa (huhu đấy là sai lầm ạ) thấy có vẻ im r bố dừng lại thì cái lều như bị ai vất tung xuống ao và chìm xuống , vâng cái lều dựng bằng tre và màn nó chìm xuống :((( bố thấy sợ lạnh sống lưng bỏ chạy như bản năng thôi.
Và từ đấy mới có chuyện với em. Cái ao đấy ngang hông nhà ông nội vốn là ao của ông cho bác. Mẹ em kể lần đầu em về quê là khi có hơn 1 tuổi. Cứ mẹ hoặc anh trai bế thì khômg sao vì hai ng tuổi dần còn cứ buông ra là khóc dù ở nhà mẹ bảo em ít khóc dã man ai cũng bảo lớn lên lỳ lợm ( đúng là có hơi lỳ lỳ) lúc đầu còn nghĩ là bà nội và bác gái đã mất trêu cháu nên mọi ng cứ thắp hương xin nhưng mẹ e thấy không phải e chỉ khóc khi ra ngoài sân chứ trong nhà cũng k khóc mấy nên mẹ em đã bế e ra ngoài đặt xuống sân ngay khi e khóc ré lên mẹ dùng 3 4 vỏ chai khoáng loại thủy tinh đập vỡ tan như phim hành động mỹ ấy :)) từ đấy e không khóc nữa, lại trở thành loại lỳ :)). Lần thứ 2 về quê năm 4 tuổi em cũng k nhớ vì gì em bị lôi xuống cái ao đấy may mắn đc chú em cứu lên, đến tận bây giờ em vẫn nhớ thấy có mấy đứa trẻ chơi ở dưới nhưng nói k ai tin nên e cũng k nói nữa. Chính vì lần ngã ao đấy làm e bị mất vía, cửa âm mở nên gây ra chuyện sau đó, chắc cũng là số mệnh.
Năm e học lớp 3. Chị cạnh nhà có 1 đứa con trai bị động kinh, đi xem bói ng ta nói do miếng đất chị ở trước có ông tướng chết trận nhưng k được ghi tên thờ cúng nên ông ấy hành cho, thế là chị ấy lập miếu thờ ông ấy nhưng ông tướng ấy không gọi lên hỏi tên tuổi đc nên thành cái miếu thờ không chủ, coi như có lòng. Cứ mùng 1 hôm rằm chị ấy đều cúng, cả xóm đồn quanh cái miếu đấy toàn ma đói nên k cho con cái chơi gần, thế mà nó lại cạnh nhà em mới vui huhu :(((. Cái hôm định mệnh ấy e ra khóa cổng và em gặp 1 thứ e k biết gọi là j, ng ko ra ng, ma ko ra ma, lớn k lớn, nhỏ không nhỏ, nó vẫn hiện hữu trong đầu em nhưng e k biết miêu tả ra ntn:( em xin lỗi mọi người. Và tất nhiên phản ứng thông thường, la hét, chạy vào nhà khóc vs bố mẹ và ốm 1 tuần. Mọi người đều nghĩ em gặp ma đói trêu. Sau ngày ấy em luôn có cảm giác ai đấy ở bên cạnh… Rất gần. Em hay chơi 1 mình vì bố mẹ bận đi lm anh trai bận học xa nhà. Chỉ 1 con búp be nhựa 5k 1 ít vải vụn và kim chỉ mà cứ chơi 1 mình ngày qua ngày k buồn chán :)) ( bố mẹ làm mỏ xa nhà nên tuần chỉ về 1 lần anh trai học cũng xa nên tối mới về, mẹ thì ca kíp tgian thất thường lắm chả nhớ nữa). Em cứ thế lớn lên cũng chả có gì đặc biệt ngoài da người thì trắng mà da mặt cứ vàng vàng xám xám Và quầng mắt thâm trũng ( thật ra nhìn cũng k kinh lắm, vẫn xênh hê hê). Đến khi em học lớp 12 thì bố em mất, (em sẽ kể sau). Em thường xuyên bị bóng đè và hay mơ có ng ôm hôn mình từ khi e học lớp 9 lóp 10 nhưng càng lớn tần suất càng nhiều, em cũng thành quen k để ý nữa cho đến một ngày khi ngồi trong lớp đại học. Đang ngồi bình thường bỗng nhiên em thấy rất buồn ngủ, người cứ lịm đi nhưng tai vẫn nghe thấy mọi thứ xung quanh, nó giống bóng đè nhưng 1 cách nhẹ nhàng. Cô giáo nhắc em vì em đang ngủ trong lớp (lớp học chỉ gần 30 người thôi) em nghe thấy cô nhắc nhưng k dậy nổi, con bạn thân ngồi cạnh em nó nói vs giáo viên em đang bị đau bụng lắm vì mồ hôi của em đang túa ra mà. Trong lúc nó nói chuyện với cô em cứ niệm nam mô cho đến khi thoát ra đc. Cô giáo nói e xuống phòng y tế nhưng e lại ra căng tin ngồi và 1 đứa con bạn cùng lớp cũng ra ngồi cạnh em. nó là đứa mà em nghĩ là ghét e cực trong lớp vì từ đầu năm nó đã luôn nhìn e vs anh mắt dè chừng và tránh chơi vs em. Nó chìa ra cổ tay quán mấy vòng chỉ xoắn và noí:” mày có thể tin hoặc k tùy m, t cũng k thích phiền vào ng nhưng tao thương chị mày” em ngơ ngác và nó bắt đầu nói những lời mà em ko muốn vẫn phải tin
– có phải m từng gặp ma tầm 10 11 tuổi k? -10 tuổi
– tao k biết tại sao m cửa âm mở, trc m có chết hụt k? – tao có 🙁
– cái vong m thấy năm 10 tuổi đây n vào bên trong ng m rồi. N ko phải vong lang thang đâu mà là ck hay ngy kiếp trước của m nó đi tìm m đấy. Nó kéo m theo nhiều r nhưng m có 1 chi gái là húng tiểu, thương m lắm đi theo m để bảo hộ mười mấy năm nay nên m mới sống đc. Chị m hận anh vs mẹ m nên m k hợp mẹ vs anh dù tuổi vs mệnh rất hợp. M hay khóc vs lúc nào cũng thấy mẹ bât công dù đc chiều chuộng hơn đúng k. Là chị m khóc đấy, chị m hận vì mẹ bỏ chị vì anh m.
– m biết xem bói à???
– không, chị m nói cho tao, bố m còn ngồi đây này, cao gầy cười hơi vổ và chân tập tễnh ( đúng là bố em ạ, trc khi mất bố em bị đau chân) tao nói về vong ck m m có thấy ruột m cuộn cuộn k? Nó đang giận đấy bị phát hiện r :((((. Chị m nhờ tao nói vs m vì c m muốn đi đầu thai nhưng k bỏ m đc nên m phải nói mẹ m trừ n đi
Lúc ấy ng em cứ nhũn ra em k sợ n, em chỉ thuong chị thuowng bố em. Chắc nhìn mặt em ngu ngu n lại bảo” t cũng như m nhưng khổ hơn cơ t đẻ ra đã chỉ 8 vía, m nhìn cái vòng này n là vía 9 của t để tránh bị nhập vào ng, ngày trc k biết nhà t tưởng t đẻ non nên ngơ ngơ hay nói chuyện 1 mình cơ mà nãy m bị bóng đè phải k? ”
– “nó” đè tao à?
-“”nó” k bao giờ đè m, “nó” chỉ xờ m thôi :v. Trong lớp mình có vong con đỏ của chị M đấy n nghịch suốt. Nãy chị m ra nói chuyện vs tao nên n thấy m yếu vía n trêu đấy.
Sau đấy em nói lại vs mẹ và thật tình cờ và thật bất ngờ mẹ em từng đi xem bói cho e 1 lần có ng nói đường duyên của em rất tà :))) và 1 lần thầy cúng thay bát hương hồi bố em mới mất gặp e cũng nói lại vs mẹ em là ng em âm nặgg nên nghe em nói mẹ cũng chỉ bảo đừng nghe bậy nhưng vẫn âm thầm mang áo em đi làm lễ :))) Câu chuyện về sau cũng k còn j chỉ xoay quanh lập đàn trừ duyên âm bình thường thôi ạ. Bùa giờ em vẫn đang đeo. Cảm ơn vì đã đọc bài của em. nếu bài được đăng em sẽ kể tiếp

Content Protection by DMCA.com