CHUYỆN MA TỪ CAMPUCHIA!

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Năm 1980. đơn vị chúng tôi có 32 người được bổ sung từ Việt Nam qua, dưới sự chỉ huy của một ông trung uý tên là Bút. Đơn vị cùa chúng tôi là đại đội 19 công binh trực thuộc trung đoàn 7 đóng quân ở tỉnh kampongthom (Kông pông xôm), nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ tuyến đường huyết mạch số 6 tứ ngã ba Ba rày tới kampongthom….đào công sự, nhặt và chôn xác đồng đội hay dân “kam”….

Một đêm, chúng tôi tới khu vực phum “nả ôi”, cách thị trấn Tanggrasang nữa ngày đi bộ làng đó không còn một bóng người nào cả,chúng tôi đào công sự ngay chiều tối trước khi ăn cơm chiều…và chia phiên gác đêm…đêm đó tôi nhận phiên gác vào lúc 0 giờ tới 2 giờ sáng với anh Ái, anh ba béo, và Thật. khi giao ca….thì gã Bìnhcó nói: không biết như thế nào, có khá nhiều tiếng con nít khóc lắm,nhưng không biết chính xác hướng ở đâu, coi chừng địch tấn công….

Vào ca gác được đâu 15′ bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng khóc của mấy đứa trẻ con khóc cùng một lúc tôi vận động tới chổ của Ái….hai bgười bàn bạc là hướng khóc ở đâu….Ái thì chi là từ mé hàng cây thốt nốt bên phải, tôi lại nghe thấy phía đường mòn đối diện….như vậy là tôi nghe thấy phía của Ái và Ái nghe thấy phía của tôi, còn anh Ba béo thì cho là từ đâu đó vọng lại chứ không là bên phía tôi hay phía của Ái…..tình trạng đó cho tới đêm sau vẫn vậy….. đến sáng ngày nữa….vô tình cái gầu múc nước giếng của đơn vị bị đứt giây, lạ cái là giây rất mới, mà to nữa, có thể chịu được trọng tải rất là lớn,thế mà nó đứt ngọt sớt. Anh kiệt là người xuống giếng vớt gầu lên….. đồng thời anh ta phát hiện đưới giếng có 17 bộ hài cốt con nít, cái dài nhất (có lẽ) đo được gần 1 thước, cái bé nhất khoảng 64 cm (chính xác nha), chúng tôi chôn hết vào một ngôi mộ, có ghi rõ là 17 em vớt lên được từ dưới giếng làng “nả ôi”..

Thế đấy, kể từ đêm đó, chẳng còn nghe thấy tiếng em bé khóc nữa, mà đơn vị chúng tôi thật là nhiều may mắn. Lần tới, câu chuyện của một vị Sư trong quân đội.

Những câu chuyện mà tôi kể ra đây là chuyện thật, người thật…. các nhân chứng hầu như còn đầy đủ cả…. tiếp theo là chuyện thứ hai…

Nếu như các bạn có ai đã đi lính bộ đội thì biết rồi….thèm hủ tíu, phở…chúng tôi cũng không ngoại lệ, mà trong đơn vị trú quân ở rừng thì lấy đâu ra mấy thứ đó….anh em chúng tôi bàn với nhau, đêm nay mình đi sớm, ra chợ Tankrasang ăn phở, chợ họp lúc 6 giờ sáng….vì vậy chúng tôi phải đi từ 1 hay 2 giờ sáng để kịp ăn phở….

Đêm đó chúng tôi đi 4 người, mang theo súng ống trang bị như một lần đi trận vậy…..khởi hành từ “phum Cok” lúc nữa đêm…. lúc qua khỏi cầu Kratie….(khoảng 2 giờ sáng) thấy bà con lũ lượt kéo nhau đi mà chẳng có đèn đuốc gì cả….lấy làm lạ….mọi bữa thì khu vực này dân cư đông đúc…mà sao bữa nay lại tối thui mà bà con kéo nhau đi đâu vậy??? lại có cả xe bò, xe trâu nữa….chúng tôi 4 thằng vẫn theo thế 3-3 mà đi theo họ….chẳng biết sao, tự nhiên chúng tôi cũng cứ theo họ quẹo vào chùa Kratie, lạ cái là chẳng có ai mang theo đèn, chúng tôi có một cái đèn pin, nhưng chưa xử dụng, vả lại ban đêm mà dùng đèn thì có khác gì “thưa ông tôi ở bụi này” nhưng đèn dầu thì khác….Lúc đó vì tôn trọng chốn tôn nghiêm, nên chúng tôi không vào vì súng ống lỉnh kỉnh, cả nữa tiếng sau, chả thấy ai ra cả, mà cũng lạ….tại sao chúng tôi lại vào đ với người dân này? (lúc đó khoảng 3 giờ sáng, chúng tôi nhìn sao mà đoán giờ thôi)

khi bừng tỉnh thì cả bọn kéo vào chùa coi thử chuyện gì, trời ạh….trong chùa này có 4 vị Sư, mà tên ác nhân nào nó giết sạch, nó dùng dao cắt cổ, mấy vị này già lắm rồi, thường hay thấy khất thực ở khu vực dọc theo đường số 6, nhưng mà vậy nhóm người kia đâu? không thấy một ai cả?

Content Protection by DMCA.com