Cô Tiến – Thần của-Ma trùng dòng họ. Phần 2- Tiếp – Tác Giả Kiến trúc sư Phan

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Chào các bạn hôm nay mình rảnh nên ngồi kể cho các bạn những phần tiếp theo của câu chuyện nhé. Xin lỗi mấy bạn đã inbox riêng cho mình kể mà giờ mới có dịp vì cái nghề Kiến Trúc Sư bận quá mà. Mình add lại phần 1 cho các bạn chưa hiểu câu chuyện nhé. Chuyện khá dài nên các bác chịu khó dành thời gian để đọc nhé!

Phần 1 “Chào các đọc giả ưa thích truyện ma. Mình cũng chăm chỉ đọc truyện lắm nhiều lần muốn đăng bài, nhưng do công việc của kiến trúc sư bận rộn quá nên hôm nay mình mới có thời gian.

Câu chuyện có thật qua lời kể của Ba mình, ông nội và cô mình( Cô Tiến).

Dòng họ mình ở một vùng quê trung du miền núi tỉnh Bắc Giang thuộc Huyện Lục Ngạn bây giờ. Cụ mình có sinh được 4 người còn. Người thứ nhất là Ông bác cả ( sau này nhiều chuyện ly kì từ ông) ông mất năm 2015. Sau đó là ông bác hai, ông lấy vợ và ở nhà vợ ở huyện Lạng Giang tỉnh bắc giang. Tiếp đến ông nội mình, ông nội mình vẫn còn sống và đến bà bá mình tức là em của 3 ông trên.

Mình xin kể chuyên đầu tiên trước- Cô Tiến

Cô tiến là con ông nội mình và là thứ 3 trong nhà sau Ba mình và chú 2. Từ nhỏ cô sinh ra đã lanh lợi và thông minh, được cái rất hòa đồng với mọi người, nên trong làng ai cũng quý. Ba mình kể năm đó làng mình nuôi nhiều trâu lắm, đếm sơ sơ trong làng cũng phải đến hơn trăm con, nhà ông mình đã là 6 con rồi. Hồi ý cô Tiến vừa tròn 15 tuổi, Do ba mình và chú Tùng phải đi cuốc rãy và đi cày nên cả đàn trâu ông nội giao cho cô hết. Hằng ngày cô và bà thím họ hay đuổi trâu lên núi chăn rồi đến chiều lại đuổi về. Quê mình hồi ấy ma mị lắm. Cứ hễ chiều đến tiếng người đuổi trâu về gọi nhau ý ới trên núi, rồi tiếng mà chơi cười ha hả vang vọng khắp mấy quả đồi., khiến dù có các anh đẹp trai cao to đến đâu cũng sợ chứ chưa nói gì đến mấy cô con gái như cô mình. Hôm ấy là ngày rằm tháng bảy, tức tháng cô hôn âm lịch đó. Cũng như mọi lần, cô và bà thím lùa trâu lên núi chăn, Cô mình kể hôm đó chẳng hiểu sao ngủ dậy lúc sáng mà ù cả tai, thi thoảng cứ như có ai thì thầm gọi tên mình. lúc lại thấy mắt máy máy mấy cái, nhưng nghĩ bụng chắc do trưa hôm qua mải phơi nắng nên mới bị. Cho nên cô vẫn đi chăn trâu bình thường. Khi 2 người thả trâu trên núi thì tìm tảng đá lớn ngồi lên vừa nằm vừa nói chuyện rồi nhìn cả đàn trâu gặm cỏ bên đồi. Đến giờ trưa cả 2 người thấy đói thì cô mình mở túi cơm nắm của bà làm từ đêm qua để ăn, cô Tiến vừa mở ra thì mùi cơm thiu bốc nằng nặc lên mũi khiến cô gần nôn mửa. Bà thím họ mình hỏi thì cô bảo là ” cơm thiu rồi thím” Bà thím mới cười bảo chắc mẹ mày lấy cơm từ mấy hôm trước gói cho mày rồi. Nhưng thực tế thì cơm bà nấu hôm trước lúc nắm cô còn cầm và vẫn thấy nóng. Mà hồi đó đói bỏ mẹ ra thì lấy đâu ra cơm để vài hôm. Có cơm trắng ăn thì bữa nào hết nồi bữa ấy. mà hồi ý Cụ mình làm địa chủ nên mấy anh em nhà ông mình lấy vợ có con rồi thi thoảng cụ vẫn vác gạo sang cho. Tiếp…. Bà thím nghe cô giải thích ko tin nên cầm nắm cơm đưa nên mũi ngửi thì y rằng bà này nôn thật. cô kể mùi của nó ko giống mùi thiu bình thường mà có cái gì đó rất lạ mà chỉ ngửi nhẹ ko kiềm chế đk là nôn ngay. Cơm của cô mình thiu nên bà thím họ mới bỏ khoai nuộc ra cho 2 người cũng ăn cho qua bữa . Cũng ko quên giữ cơm lại để chiều về hỏi bà nội mình.

hai người ngồi chơi 1 lúc cũng đã xế tà và đàn châu cũng lo cỏ. Cả thảy 14 con trâu( cả trâu bà thím) ăn chung 1 quả đồi nên bà thím bảo , tao đi đuổi trâu xuống còn cô mình thì phải đứng từ xa đếm ko thiếu trâu về là ăn đập, 2 quả đồi cách nhau được hơn trăm mét nhưng khi bà thím chạy sang đồi bên kia nhìn ngoảnh lại thì ko thấy Cô Tiến ngồi trên tảng đá đó nữa. Bà thím nghĩ cô mình chui vào chỗ nào giải quyết nên cứ một mình lùa trâu xuống núi. Thực sự thì bác nào chăn trâu hồi nhỏ sẽ biết. 1 khi con trâu vẫn đang ăn thì bạn đuổi nó đi nó còn ngập nghọe gặp vài phát mới đi. nhưng khi no rồi thì là về thì nó cứ 1 mạch thẳng về chứ nó ko đứng đợi chủ như người. Nên khi trâu vừa xuống núi. bà thím gọi mấy câu ko thấy cô mình ơi ới gì nên cũng cứ theo đuôi trâu về. bảo để tý nó giải quyết xong nó về sau. Bà thím lùa trâu nhà ông nội về chuống đàng hoàng rồi mới đuổi trâu nhà bà ý về. lúc đuổi trâu về bà này còn ngoái đi ngoái lại mấy lần xem có cô mình đi sau ko, nhưng ko thấy. bà ý tưởng là cô mình đi đường khác về.

7 giờ tối nhà ông nội chuẩn bị ăn cơm thì cô vẫn chưa về bà bảo ba mình sang nhà Bà thím xem bà ý về chưa. Thì lúc quay về mặt ba mình tái mét bảo với bà. mẹ ơi trâu trong chuống rồi mà ko thấy nó. Thím G bảo tưởng nó về rồi, Ông nội nghe thấy nghĩ chuyện chẳng lành lên càng lo, bảo chú Tùng trẻ tre làm đuốc với cầm đèn bin sang mấy nhà bên cạnh hỏi xem có đó ko. chú đi đk 15 phút thì về bảo ko thấy. có thím G bảo chiều lùa trâu về thì nó vẫn đang ị trên núi nên bả lùa giúp trâu về trước. Ông nội mình và ba với chú mình quyết định quay vào núi tìm. Vừa đi đến nhà nào cũng đều nhờ đi cùng. Thấy bảo đi tìm cái Tiến thì nhà nào nhà ý bỏ cơm đi hết. có nhà chẳng có ai ở nhà trông nhà. Các bác cứ tưởng tượng mỗi người 1 cái đuốc tre sáng lập lòe mà cả thẩy 5 mấy người thì nó như nào.

Mình mô tả qua về địa hình làng mình nhé. Làng mình rộng nhất cái xã ấy ở làng 1 nhà có mấy quả đổi. đất thì bao la bát ngát. Bây giwof đã biến thành đồi vải thiều mà năm nay mất mùa cmnr. Xung quanh sau làng là núi chạy dài, núi ở đây ko cao.cũng ko có cây cao mà chỉ có bờ bụi là chính, như cây tính, nhạp, bạc đàn, keo, cỏ…

Tiếp đi đến đâu thì mọi người đều gọi ầm ầm đến đấy, ông nội bảo vạch từng bờ bụi và xem có chỗ nào ngửi thấy mùi ứt ko. vì ông lo đang ị thì lại bị rắn đọc nó cắn rồi ngất tại chỗ. Nhưng thìm cả mảng đồi chỗ chiều cô và bà thím ngồi lẫn mấy quả xung quang cũng ko thấy. Thậm trí ông còn bảo mọi người xuống tận khe suối tìm, người thì cầm đuốc, kẻ thì đèn pin soi từng kẽ lá vách đá đều ko thấy tung tích của cô đâu.

Ông lẩm bẩm chắc con này bị ma trêu, nên định thần lẩm nhẩm mấy câu cầu khấn rồi chắp tay lạy mấy cái trước sự chứng kiến của bao nhiêu người trong làng. Chuẩn câu của ông em kể lại là: Hôm nay là ngày rằm tháng 7 ở nhà có thịt 1 con gà rượu với cơm trắng chuẩn bị thắp hương hành lễ cúng vong đói. Chưa kịp thắp hương thì đã ko thấy con gái đâu nên con phải đi tìm. Mong vong nào có che mắt cháu thì xin thả cháu ra rồi về thềm nhà tôi hưởng lộc cúng. Ông vừa khấn vái xong thì được tầm 5 phút 1 ông chú trong làng hét toáng lên vì giật mình. Con tiến, anh ơi nó đây. cách tầm 30m. Ba và chú phi qua bụi cây tính bị nó cắm toạc cả đùi nhưng lúc đó ko biết đau là gì. chạy tới thì mọi người vạch bụi cỏ dại thấy cô mắt trợn trừng đôi mắt vô hồn nhìn ra xa. Chú Tùng mình nóng tính định vào túm tóc cô ra sút cho mấy cái thì ông nội quát ko được động vào nó. ba mình giữ chú lại. Ông mình nhìn 1 hồi rồi bảo. Nó bị ma giấu từ từ gọi nó tỉnh đừng gọi đột ngột kẻo sau này nó mất vía rồi bị thần kinh. Thế là ông cứ lẩm bẩm nói ba hồn bảy vía ở đâu về với xác đi con ơi. xong mọi người nhà mình cũng nói theo. Các bác thấy quả nói này có giống lúc cúng vong người chết ko. nhưng chuyện nó là thật. Gọi một hồi thì bắt đầu thấy cô có biểu hiện nháy được mắt. Cùng lúc ý bà nội cũng bỏ nhà chạy đi tìm vì sơn mất con gái. Lúc đi bà ko quên mang theo củ tỏi và cành dâu vì bà nội cũng vốn sợ ma.

Thấy bà có cành dâu thì ông giựt lấy luôn tuốc lấy vỏ rồi đeo vào cổ cô. Vừa đeo vào cái thì cô mình ngất luôn. Ông mình bế sồng sộc chạy về.

Các bạn ạ. lúc đó cô vẫn đang cầm nắm cơm thiu trong tay nhưng đã bị ăn gần hết, tay bên kia cầm toàn lá cây khô Cũng đã bị cắn mấy phát rồi. mà mồm thì không thấy gì nên ai cũng biết là cô nuốt hết vào bụng rồi.

Bế cô về đến nhà ông để cô dưới cái phản tre giữa sân. phản đó ông định dùng để cúng cô hồn đó. Rồi sẵn chai rượu mua về để cúng ông mình rót ra mấy chén rồi ngầm vào miệng phum lên đầu cô. xong ông cho cô uống. mấy chén liền. Chắc uống đủ rượu nên cô say. 1 lúc sau có biểu hiện nôn ọe là ba mình cầm cái thau cũ đến. Vừa mang đến cái cô tỉnh dậy và nôn luôn vào thau. Lúc cô nên tống nôn tháo vào thau thì cả nhà ông mình ai cũng chạy đi nôn ọe vì mùi của nó quá tởm. 1 cái chất nhầy nhày pha

trộn giữa cơm thiu lá cây và đất. cả thảy mấy chục người ai cũng bịt mũi rồi đứng ra xa. xong ông bảo ba mình đi lấy nước cho cô xúc miệng. nhưng cứ để cái thau ở đấy vì sợn nó còn nôn nữa . ba mình đứng xa 1 mét rồi chĩa cái tay để gáo nước lên phản tre để cô xúc miệng. Im im đk 1 lúc cô lại nôn tiếp nhưng lần này ko có gì. khả năng là chỉ nôn khan vì rượu say thôi nên ai cũng yên tâm là cô này sống rồi, ba mình lấy 2 cái cây bê chậu đó đi và vứt luôn cái thau đi.

Mọi người tản mạn ra về để cho nhà ông mình cúng lễ rồi ăn cơm. có 1 số chú thì ở lại ăn cơm cùng gia đình mình. Lúc cô tiền ăn cơm no hồi tỉnh. lúc ý khoẳng 11h đêm. nhưng ko ai ngủ vì muỗi nhiều mà cũng chưa buồn ngủ. Ông có hỏi. Sao chiều đi chăn trâu ko về cùng thìm G mà còn ở đó làm gì. Cô mình mới mếu máo bảo. lúc thím g sang đồi đuổi trâu thì còn tính chạy xuống đồi chắn cho nó đỡ rẽ vào thung. Nhưng tự nhiên có người gọi Tiến ơi. Con tưởng thím G gọi nên con ” Ơi ” luôn. vừa trả lời xong con thấy có người đàn bà tóc dài lù xù. mặt thì nhăn nheo dắt tay con đi . Con ko chống cự được, cứ khóc mà ko dãy được, bà ấy bảo nín đi cháu bà cho ăn bánh trung thu. bà ấy đưa bánh cho con rồi con vừa ăn vừa đi. Bà ý bảo về nhà bà ý. nhưng ko muốn đi mà chân cứ bước đi theo.

Ông lại hỏi thế tại sao ngồi ngay đấy mà bao nhiêu người gọi lại ko trả lời, Cô bảo: lúc ấy bà ý vẫn ngồi bên cạnh con bảo mày im ko thì bà bóp chết tươi, cô mình hãi quá ko giám nên tiếng. mà cố mở mồm cũng ko mở được,..
Ông hỏi tiếp: Sao lúc ấy có anh Tùng vạch bui đó rồi mà lại ko thấy mày. Cô bảo. Lúc ấy ai cũng vạch vào nhưng bà ấy lấy tay bịt mắt con. Lúc anh Trung( tên ba mình ) còn vừa gọi vừa thọc cả gạy vào người con nhưng con nghe tiếng mà ko mở mồm đk.

Ông quay ra bảo, Thế đíu nào bao nhiêu người nhà tìm ko thấy mà thằng K ( bạn chú Tùng) tìm bụi đó lại thấy.Xong cô mình mới bảo. Trước lúc ý bà ý có hỏi con là nhà cháu thịt gà à. bố cháu quý bà nên mời bà về ăn cơm cùng kia. Con sợ lắm. Cô mình cứ mếu máo khóc vì sợ .

Chắc ông khấn xong người đàn bà đó buông tay che mắt cô mình nên mọi người mới nhìn thấy cô, Truyện mình kể hơi dài các bạn chịu khó đọc nhé. Về người đàn bà đó sau này cô mình có gặp lại 1 , 2 lần nữa. Bà ấy là người ăn xin đi ngang qua làng mình rồi chết đói năm 1974( lúc cô mình sinh). Thời điểm cô mình bị vậy là năm 1989. Chỗ cô bị giấu chính là chỗ chôn của bà ấy. Lúc đó làng cũng nghèo . nên thấy xác chết lạ là người ta cứ đào hố chôn. mộ ko ai vun thì qua năm tháng ở sườn đồi thì mưa sói mòn nó bằng phẳng như mô đất. Nên ko ai còn nhớ tới bà già ăn xin chết đói đó nữa.”

Phần 2

Bẵng qua thời gian sau. Cô mình không còn dám đi chăn trâu nữa, hoặc có chăn thì thường chăn ngay cánh đồng trước cửa nhà ông mình. vì nhà trên sườn đồi nên nếu cô chăn ngoài đồng thì mọi người làm trên ấy có thế để ý được. Nhưng qua chuyện đó xong cô mình vẫn bình thường như bao ngày trước kia. Nhưng trong tâm trí hình ảnh người đàn bá đó đôi lúc hiện lên khiến cô lạnh người. Khoảng 4 năm sau là năm 1993 . Đầu năm ấy thì ba mình lấy mẹ mình nên ông nội và các chú cất cho một ngôi nhà bằng đất lợp ngói sông cầu ngay gần nhà. từ nhà ông đến nhà mình hồi đó khoảng 500m. nhưng thế đất khác nhau. 1 nhà ở sườn đồi còn 1 nhà dưới về đồng ruộng cách nhau 500m về tay phải và đối diện bằng một con đường đất.

Lúc xây nhà thì ba mình có thuê 1 vài chú ở làng khác đào ao lấy đất để đóng cay( cay đất) . Ở vùng trung du mình hồi ấy đa số là làm nhà bằng loại đó. về sau có điều kiện mới đóng gạch nung để làm nhà gạch. Trong nhóm người đào có 1 chú tên là Q giờ đang làm chú rể nhà mình. Chú thấy cô T xinh gái hoạt bát nên đem lòng yêu thương quý mến. mà ngày ngày các chú đào ao đóng cay nên bữa trưa hay về nhà ông nội nấu cơm ăn. cứ như vậy hoài nên càng ngày chú càng thích cô. nên ngỏ ý với ông nội xin được đến chơi thường xuyên vào buổi tối. Mà cũng nhanh . nhà mình chưa kịp xong mà cô chú đã đến với nhau rồi. tháng 2 nhà mình làm thì đến tháng 4 xong mà chưa kịp vào nhà mới thì ông nội đã báo hỉ sự, vì ông cũng quý chú với chú hiền mà khỏe nữa. một phần ông cũng muốn gả cô đi sớm để tránh cái vùng đất heo hút núi rừng tây bắc ma mị này.

Cưới cô chú đk 1 thời gian thì cô mang bầu thằng e mình sinh năm 1994. Nên chú xin ông bà bên ấy cho ra ở riêng . Đk ông bà đồng ý nên chú nhờ các đội bạn rồi cánh cọc chèo sang giúp đào đất làm cay để dựng nhà. Nói về địa thế đất nhà chú nhé. Đó là một khu đất hình thang. rộng chừng 8000m2 . phân cách các vườn khác bởi hàng tre. có 3 mặt đã được tre mọc phủ kín. còn 1 mặt thì là ranh giới bố chú chia ra làm đôi chỉ bằng mấy cây bụi nhỏ nhỏ 1 mảnh của chú còn 1 mảnh để cho các em của chú. thế là chú tiện đào luôn đất ở chỗ ranh giới ấy để sau này tiện làm chỗ đựng nước tưới cây cho 2 nhà luôn. đất chỗ đó rất đẹp, màu sét đỏ lừ. đóng cay thì rất chắc , chú chỉ cần đào 1 dãy với chiều dài từ đầu này đến đầu kia khoảng 90m và rộng 3 mét là có thể thừa cay xây nhà. Nói thật lúc đầu cô mình về nhà bố chồng thơi gian đầu thì rất yên tâm bới vì nơi đấy là đồng bằng thoáng đãng, nhà này cách nhà kia chỉ mấy chục mét. nhưng khi đk tin sắp chuyển ra nhà mới thì cô sợ xanh mặt. Vì đi đến nhà mới phải đi qua 1 cái hồ rộng 2 bên đều là hồ chỉ có con đường nhỏ tý được 2m ở giữa. Nghe bảo chỗ này nhiều người lao xuống rồi chết đuối, rồi trẻ con tắm đuối nước mà người ta chôn cũng toàn chôn ở gần đó. vì nghĩa địa ở đó luôn mà. Cái làng này cách năm đó khoảng 15 năm có tên là Trại Ma. Bởi hồi đó nghe cô kể lại chuyện từng nghe khi mới làm dâu. Rằng 15 năm trước, không biết ở đâu ăn xin dạt về nhiều lắm. nào là rau củ quả, khoai, sắn ngô ngoài đồng đều bị chộm hết, các gia đình có ruộng trồng thứ gì cũng đều cử ra ngoài đó canh thành từng nhóm với nhau. Có khi canh chán chê ăn mày ko lấy đk gì thì chuyển sang cướp trực tiếp luôn. canh miết mà ko được nên cũng chán. lương thực toàn phải thu hoạch vội khi chưa đến ngày thu hoạch. Rồi có 1 ngày ko hiểu sao ăn mày lại kéo đến thêm rất là đông. Đói khát quá rồi chết la liệt ngoài đường ngoài chợ. xã đào 1 cái hố rất to ở khu lang ấy rồi chôn tập thể vì ko biết tên tuổi và họ ở đâu nên đành làm vậy. cái mô đất to đùng ấy giờ vẫn còn. làng quy cái khu ấy là nghĩa trang của làng luôn và cái làng người ta gọi là trại ma từ hồi ấy. sau này nghe nó ghê rợn với ma mị quá nên đã đổi thành Làng Trại Na. Đường về nhà cô mình phải đi qua đó mới rơn người. Nhớ lại hổi mình lớp 4-5 tập xe đạp hay phi một mạch xuống nhà cô chơi rồi tôi sợ ko dám về và ngủ lại luôn.

Miên man quá. Chú đóng cay xong thì làm nhà. rồi năm 1994 cô mình chuyển ra đó ở. Cô kể lại. Lúc đó vẫn đang mang bầu thằng em mình. Đêm đầu tiên cô ngủ trong nhà mới, không hiểu sao toàn mơ thấy bàn tay từ dưới nhà thò lên khỏi mặt đất. rồi tay thò ra từ tường nhà mà ko thấy người đâu. chỉ toàn tay là tay. cô hãi quá bật dậy thì ko thấy chú mình đâu. Cô hoảng hồn gọi anh Q ơi. Gọi liên tiếp nhiều lần vẫn ko thấy chú đâu. lúc này sợ cực độ rồi mà đồng ko mông quạnh hàng tre phủ kín bầu đường chân trời dài dài phủ quanh 1 màn trăng tháng chạp. cô hãi hùng cứ ôm mặt đứng trên cái ghế băng giữa nhà mà khóc. Sợ ko giám đứng gần tường, chân ko dám đứng chạm đất. Khóc đk mấy hơi dài thì tự nhiên nhìn ra cửa sổ thấy bóng đen vụt ngang qua . cô càng khóc to. sau đó cảnh cửa bỗng rung lên lịch bịch. cô suýt ngất thì cánh cửa mở toang. Chú mình về. Lúc ấy chú cũng hãi lắm. vì bảo về gần đến nhà có 200m đã nghe tiếng khóc của cô, lúc đầu tưởng ma trêu nhưng bước càng nhanh về thì tiếng càng to. rồi mới phát hiện tiếng khóc phát ra từ trong nhà. nên lao vội về. Chú hỏi sao thế sắp đẻ rồi hả em. Cô mình lắc đầu ko phải. thấy chú về nên cô bình tĩnh hơn. Cô nấc cụt hỏi chú đi đâu thì chú bảo vừa chiều mấy thằng rủ đêm ra hồ đánh xem được con chép nào không về tầm bổ cho vợ vì vk sắp sinh nên đợi cô ngủ say chú mới khóa cửa và đi. xong chú chạy ra cầm vào cái túi đựng 2 con cá chép đúng là to thật. Xong chú rửa chân tay rồi bắt cô lên giường ngủ. Nhưng cô cứ thao thức đến sáng rồi mệt quá cũng thiếp đi.

Sáng hôm sau, cô chú đi rọn lại ít đồ xây để xây công trình phụ . cô mới kể giấc mơ hôm qua thì chú gạt đi nói đùa. ngày bê cay mệt quá tối toàn mơ luyen thuyên. Cô bảo ở nhà bên kia có bao giờ mơ đâu mà hôm qua lại mơ sợ thế. Xong rồi cũng thôi. cô chú tiếp tục hăng say làm việc. bẵng đi được mấy hôm lúc này cô đã bầu sắp đẻ rồi, Thì tự nhiên đêm ngủ cô lại mơ 1 giấc mơ lạ. cô mơ ra ngoài cái kênh mà đào đất để làm nhà ấy lấy nước tưới đám rau mới trồng từ chiều. Cô thấy dưới nước với trên mặt đất toàn tay là tay. những bàn tay cứ thò lên được khửu tay rồi uốn uốn. cô sợ quá chạy vào nhà thì đúng lúc ấy cô giật mình tỉnh dậy. Khua tay sang đằng sau thì cô lại giật mình không thấy chú Q đâu. nhưng lần này cô đã đoán đk chú Q đi bắt cá cải thiện bữa ăn rồi nên đành ra cái chỗ mà lần trước ngồi đợi chú ấy về. Hôm đấy trời có gió. qua cái khe cửa cô cũng thấy hàng tre đen xì uốn éo theo gió như một bàn tay đang múa với nhau. 11h đêm. 12h đêm. 1h sáng. Vẫn ko thấy chú về . lúc này là ruột gan nóng quá rồi. cô chợt nghĩ ra là hôm trước cô dậy tầm 2h30. vậy là nếu ngon nghẻ thì tầm ấy chú mới về. ngồi đợi mệt quá mà cửa lại khóa trái khiến cô ko ra được nên cô định thần rồi lên giường ngủ tiếp.

Vừa thiếp đi được 1 lúc thì cô giật mình khi thấy bàn chân lạnh toát rồi thằng bé trong bụng quậy khiến cố đau mà choàng tỉnh. bất giác mở mắt cô thấy trên màn có một mái tóc đen xì xì. và dài ngoằng đang vắt vẻo. bụng cô đang đau thật, ko phải mơ. cô hét lên một tiếng á á á thật dài thì đúng lúc chú về. chsu mwor cửa vội vàng hỏi, sắp đẻ hả em. chết rồi xe đạp hết hơi rồi… cô lại lắc đầu không phải . cô chỉ tay lên màn . sau cái ánh đèn dầu leo lét, chú rọi cái đèn pin con thỏ lên bảo. à đây rồi cái áo khoác tìm đâu cũng ko thấy cứ tưởng để nhà ông , hóa ra nó ở đây. cô định thần. may quá. Nằm xuống giường cô bảo chú. em toàn mơ thấy mấy cái tay , lạ lắm. chú bauoonf ngủ quá bảo ngủ đi mai kể sau. xong lại ngủ một mạch đến sáng…

Còn tầm 1 tháng rưỡi là cô đẻ. Một hôm trong làng có đám tang. chú làm trai làng nên phải đi giúp. cô ko đk đi vì có chửa người ta kiêng, Nên đành ở nhà. Cô cũng rất sợ nên bắt chsu về cho sớm. Ở quê ko có ti vi, ko có điện , chỉ có đèn dầu leo lét nên nhà nào ko có việc gì thì lên giường sớm lắm. Bảo sao hồi ấy các cụ đẻ nhiều thế, có nhà mười mấy người con. giờ lý giải được rồi nhé. Cô ko giám lên giường mà cứ ngồi thẫn thờ trước các bàn uống nước. với cái đèn dầu. nhưng đến tầm 10h đêm là mắt ko chống nổi nữa nên cô bò lên giường nằm. vẫn đang mong chú về sớm. nhưng nghe cái vẻ giờ chưa về thì còn cà kịa chén chú chén anh với mấy ông trong làng còn lâu. Cô ra chốt cửa lại rồi mới lên giường . nghĩ bụng tý chú về chú khác gọi cửa. Cô nằm lim dim 1 lúc rồi ngủ say 1 lúc thì cô cua tay bén cái gì đó bên cạnh. Nghĩ là chú nên cô ôm luôn. Nhưng trong cơn lờ mờ cô nghĩ lại là trước lúc đi ngủ mình chốt cửa rồi mà. Vậy chồng vào kiểu gì. cô giật mình kêu á một cái thật dài rồi đạp cái to lình lịch kia một cái bộp lăn xuống giường.,, cô hoảng hốt kếu lên á á á á á á á. Bóng người lồm cồm bò lên…. Sao thế em. Đã đến ngày đẻ đâu. say quá để anh ngủ đi. Định thần cô nhận ra là chú nên lại nhào ra kéo chú lên rồi bảo về lúc nào ko biết cứ tưởng ai. lúc ấy cô ko nói gì vì biết chú say rồi.

Đến sáng vẫn nằm trên giường mà tỉnh ngủ rồi vì lúc ấy cũng 5h sáng chuẩn bị nấu cám cho lơn ăn. cô mới hỏi chú.

– Hôm qua anh vào nhà kiểu gì đấy. ?

Chú bảo:

– Ngủ gì ngủ say như chết ấy . Gọi mấy chục lần, đập cửa dầm dầm mà ko dậy mở cái cửa. Thế là đành phải xuống bếp cầm con dao tự cậy then ra. lần sau chốt cửa nhớ mắc cái dây vào ko là ngủ như chết ấy chộm nó vào nó lấy hết đồ.
Cô cười bảo . giật mình cứ tưởng ma. Nhưng cô vẫn ko hiểu sao hôm qua lại ngủ say như thế được.

………………… Cô giật mình tỉnh dậy trong cơn mơ gặp những bàn tay . nhưng lần này cô lại thấy nó ở ngoài đường, cô ngủ mơ đi chợ cô đến hàng quán nào trong thúng, trong lia cũng toàn là bàn tay thò lên. Rồi trong mơ cô cũng định thần và tự hỏi sao lại như vậy có chuyện gì nói ra xem nào. cô hô lớn 1 tiếng thì quay đầu lại chợ ko còn 1 bóng người thì cô nghe ở đâu có 1 tiếng nói vọng về. Tay của tôi, trả lại tay cho tôi. … hôm ấy chú lại đi ra hồ bắt cá. mà tính chú ko sợ ma cỏ gì. chỉ sợ câu chộm cá mà bị chủ thầu cái hồ họ bắt đk thôi. nên đi đêm chứ ngối đến sáng cũng đk. miễn là câu đk cá về nấu cho vợ tẩm bổ.

Thoắt cái cô thấy bóng người lướt qua cửa tưởng chú về rồi nên cô vội ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, dưới ánh đèn leo lét thì than ôi. Một cái bóng đen xì cao gần 2 mét. đứng đối diện cô. không khuôn mặt, tóc dài, dáng đàn ông. cô á khẩu đứng nhìn đk 3 giây thì không biết gì nữa. Sáng tỉnh dậy thì đã thấy nằm trên giường rồi. Lúc ấy cả các chú nhà mình. ông nội , bà nội, bố mẹ chồng cô , ba mình nữa ngồi bên cạnh rồi. Các bạn đừng hỏi mẹ mình đâu nhé. Vì tháng 11 của cái năm 1993 một thiên tài đã ra đời. nên mẹ mình ở nhà cho thiên tài ấy bú. Cô tỉnh dậy ngỡ ngàng . rồi hỏi ông nội mình.

– Chồng con đâu bố

Ông bảo.

– đi đón bà đẻ rồi.

Một lúc sau. chú đón bà đỡ về . bà ấy mát xa cho cô mình 1 lúc thì cô mình đau bụng đẻ.

Cô sinh 1 bé trai kháu khỉnh. Thằng ý với mình có một tuổi thơ với mình dữ dội lắm. vì con bác con cô mà. mãi cho đến năm mình học đại học mới bỏ đk mấy cái trò chơi tuổi thơ ấy với nó.

Hơn 1 tháng trôi qua vì trong nhà lúc nào cũng có người nên ko có chuyện gì xẩy ra cả. Bà đẻ người ta hay biếu chân dò với gà trống các thứ nên chú buổi tối cứ yên tâm ngủ mà ko phải đi câu cá. Lúc này cô mới kể lại toàn bộ câu chuyện mà cô gặp phải. Chú mình xanh mặt bảo. Theo như mô tả của em thì cao gần 2 mét thì ở làng này chỉ có 1 ông mà là bạn của ông nội( bố chú Q ) . Nhưng ông này cũng chết lâu lắm rồi. Từ khi bố chú Q gần 20 tuổi, Mà lúc ông này đuối nước chết thì bố chú đang trong quân ngũ . hồi ý thư tín các thứ ko có nên cũng ko để ý. Mà mấy người đi chôn bảo chôn ban đêm. mà lúc ấy những người đi chôn toàn người già với vía cao . mà giờ họ chết già cả rồi. ( chú biết ông này vì hồi nhỏ chú cũng đk bố kể về tuổi thơ. cũng đi câu cá đêm mà còn đam mê với cái ông kia nữa. vì ông kia rất sát cá. đi cùng nhau là lúc nào cũng đk 1 rọ đầy mang về. Dáng ổng cao. người to lắm. v.v.v.v
Chú giật mình. thôi chết. lẽ nào đào bén mộ à.

Hôm sau chú về hỏi Cụ thân sinh ra chú thì ông bảo. Để đi hỏi. Qua 1 ngày dài đợi tin thì Buổi tối ông cụ sang nhà cô chú. mặt lơm lớp lo. Vừa thấy cụ chsu hỏi luôn.

– Có phải ko bố?

Ông cụ bảo.

– Phải rồi con. Hồi ấy nó chết cả cái khu loanh quanh đây mọc toàn cỏ dại nên nta mang nó ra đây chôn. Nhà nó có 2 mẹ con. mà bảo lúc nó chết mẹ nó hóa điên rồi đi đâu mất .

Mộ ko có ai vun rồi dần cây nó mọc kín kết rồi lại phẳng ra. Sau khi Bố ra quân về đây mới trồng mấy rặng tre này. Có biết ai nó trong đất nhà mình. Mà cũng chẳng biết chỗ nào. Sở dĩ mình ko thấy nó vì nó cũng hiền mà mình cao vía. vợ con nhẹ vía mới thấy thôi.

Chú nói.

– giờ làm sao ạ. Phá nhà à bố. Một đống đất thế này biết ở chỗ nào.

– Thôi bây giờ chỉ còn cách làm lễ xin người ta. Nói là mình người trần mắt thịt, không biết đất sạch hay đất mượn thế nào . Thôi thì giờ là cát bụi rồi lỡ mượn bén đất có cốt xương tay thì mong chú che chở luôn. rồi lập ban thờ đàng hoàng. Bao giờ có điều kiện xây nhà gạch thì xin rỡ cái nhà này đem đất trở về đất, tay trở về tay.

Mấy hôm sau chú đi mời thầy về, có cả mặt Ông cụ thân sinh ra chú, cả ông nội với ba mình nữa. Vị đây là chuyện lón mà.

Hôm ấy làm lễ to lắm,. mổ cả con lợn mấy chục kí. À thì vừa là đầy tháng cho thằng e mình luôn. Ông thầy khấn vái đủ kiểu . Rồi quay ra hỏi Vong nam ấy. Đại loại như là.

– Có phải nhà này đã lấy nhầm bén một phần mộ phần của mình không?

Rồi xin đài âm dương thì đúng.

– Thế vong đồng ý với đề nghị của gia đình bạn cũ không?

Rồi xin đài thì đk đồng ý. hỏi nhiều lắm nhưng đk đồng ý cả. nên hôm ý như cỏ hỷ to gấp đôi vậy.

Từ đó Cô mình ngủ ở nhà 1 mình thỏa mái ko mơ mộng gì nữa. Nhưng giấc mơ đôi khi vẫn ám ảnh cô khi nhìn vào những giặng tre trong những buổi chiều tà gió bấc. Thằng e mình cứ lớn dần. Ngôi nhà tràn ngập tiếng cười mỗi ngày . sau đó vài năm cô chú mình đổi đất với e của chú để sang 1 xã khác trồng vả thiều. Nhưng lúc bỏ căn nhà đó đi cả cô chú đều có mặt 1 là làm đúng lời hứa khi xưa và cũng để cảm ơn người đó đã phù hộ gia đình cô để có thể mua đk 1 mảng đất mới.

Sau này chuyện về cô gặp ma ở mảnh đất mới còn kinh dị hơn nhiều . Một mẩu chuyện nhỏ mong các bạn không chê nó quá dài.

Hẹn gặp lại trong list chuyện của mình Cô Tiến( 3 phần) – Thần của (2 phần)- Ma trùng dòng họ(1 phần)- facebooker- Kiến trúc sư Phan

Content Protection by DMCA.com