Ký ức : Chợ Huyện – Tác Giả Trung kiên ( Trọn Bộ )

Chap 8 : Bà ăn xin
Nhà chú S , cô C là một thành viên của xóm, cũng như nhà tôi, nhà cô cũng có cái cửa sau thông ra cái sân rộng của cả xóm phía sau nhà. Đêm đó là một ngày hè oi ả. Đêm rồi mà không một ngọn gió, chú S đi bốc hàng từ 9h tối ở tận bên Long Biên Hà Nội để kịp 4h sáng mang boa quả đổ buôn về đây. Cô C đêm đó ở nhà một mình. Tôi nhớ không nhầm là 2 giờ sáng. Khi cả xóm còn say giấc ngủ. Bỗng một tiếng kêu thất thanh, tiếng xe máy đổ oành xuống đất, cả xóm nháo nhào lên ra xem có chuyện gì . Ra thì thấy cô C nằm bất động ở phía sau nhà, mấy người đang xúm lại bế vào trong xoa dầu, chú S hôm nay về sớm thì thấy vợ nằm xõng xoài ra đất, cửa sau mở toang. Cô C mặt xanh như tàu lá, xoa dầu mãi mới tỉnh. Cô kể lại rằng. Tối đó khoảng 12 giờ đêm, cô đang ngủ thì nóng quá không ngủ nổi, cô dậy đi uống nước thì sau nhà có tiếng gõ cửa.. cô sợ lắm… bỗng có tiếng gọi ..
“C ơi, mở cửa cho bác”
Cô bất giác
“Dạ, ai đó ạ”
Sau câu trả lời đó, cô chỉ nhớ rằng mình vô thức đi về phía sau, cô gỡ chốt cửa mở cửa ra, trước mắt cô là một bà trung niên ,có vẻ không già lắm nhưng ốm nhom ốm nhác, đội cái nón mê tả tơi chống gậy. Cái nón che đi khuôn mặt của bà. Bà ta chống gậy đứng lù lù phía sau nhà và chìa tay ra
“Cho bác xin bát cơm, bác đói lắm, lâu rồi không được ăn gì.. cho bác xin bát cơm…”
Cô C đứng chết lặng, dụi dụi mắt rồi quay vào nhà đơm bát cơm nguội với khúc cá kho ra. Quay ra cửa thì không thấy bà ăn xin đâu. Cô C cất tiếng gọi
“Bác gì ơi, bác đâu rồi, đêm hôm đi xin ăn, bác là người ở đây vậy”
Cô ngoảnh ngang dọc thì thấy bà già ngồi ở hiên nhà bên cạnh, vẫn cái vẻ cúi gằm mặt và cái nón che đi, cô C tiến lại gần đưa bát cơm ra. Bà ta không cầm, chỉ cúi mặt. Cô C run run nhưng vẫn nghĩ đó là người, cô gan thật, cô nói
“Bác ơi cháu chỉ có bát cơm này thôi, bác ở đâu mà đến đây xin cơm thế”..
Nói rồi cô đưa bát cơm tới trước mặt bà già, lúc đó bà ta bỗng từ từ ngẩng lên. Cái vành nón rách vếch lênh làm hiện ra khuôn mặt. Một bà lão mặt xanh lét, 2 hốc mắt đen sì không có con ngươi, hàm răng đen sì cười ngoác ra, bà ta cười he he và nói với cái giọng ồm ồm
“Tao đói… tao đóiii… hehehe”
rồi bà ta vươn tay ra bắt lấy cánh tay cô C. Cô C hoảng quá rụt tay lại đánh rơi cai bát , cô lùi lại bật về phía nhà mình , đến cửa thì vấp ngã đập đầu xuống đất, trước lúc cô ngất đi thì vẫn nghe thấy tiếng cười lanh lảnh và 2 chữ
“Tao đói… tao đói….. he he he”
Cô C kể xong thì khóc nấc lên, mặt cắt không ra giọt máu, mọi người thương cảm nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn, ở nhà cô một lúc rồi ai về nhà đấy. Sau này có người kể, khi xưa ở đây chết đói nhiều, dân tứ phương về đây xin ăn rồi chết la liệt, có lẽ bà cụ kia là một trong những con người đó. Chết đói rồi làm ma vất vưởng xứ người chẳng siêu thoát được….những câu chuyện ma cứ thế xảy đến với xóm chợ của tôi. Tuổi thơ của tôi lớn lên như vậy cũng quen, dần dần khi tôi lớn, tôi không còn thấy ma nữa, không còn bị trêu nữa, có lẽ là do mẹ gửi vía tôi vào chùa mà tôi mất đi khả năng đó chăng… đến năm 18 tuổi thì mẹ tôi xin vía tôi ra, tôi lớn khoẻ mạnh bình thường và không bao giờ thấy ma quỷ nữa. Tôi tin ma vẫn luôn tồn tại quanh người sống, chỉ là chúng ta hiếm có cơ hội giáp mặt mà thôi và những con ma, những lần chứng kiến vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí tôi đến tận giờ. Cái xóm chợ dần dần người đi kẻ ở , xã hội phát triển dần lên, nhà tôi cũng chuyển sang dãy đường đối diện cách chợ mấy chục mét và xây nhà đàng hoàng to đẹp. Giờ đây sau 20 năm, cái chợ lụp xụp không còn, mà là cái trung tâm thương mại mô hình như vincom, có rạp chiếu phim, có 3 tầng thang máy đẹp đẽ, có khu chợ dân sinh phía dưới sạch sẽ hiện đại. Ký ức về cái chợ huyện ngày xưa hoàn toàn bị xoá sạch trên bản đồ thực tế. Nó chỉ còn tồn tại trong kí ức những người gốc ở đây. Giờ đây ai cũng thấy một khu thương mại sạch sẽ, sáng bóng sầm uất… nhưng mấy ai biết được tuổi thơ của tôi đã lớn lên và đi cùng cái chợ hoang tàn đầy ma cỏ này như thế nào. Từ ngày xây lại chợ mới, rồi xây lên thành trung tâm thương mại, chuyện ma cỏ không còn nữa, những bóng ma cũng dần đi vào dĩ vãng. Tôi nhớ không nhầm làm năm xây lại chợ thì có mời nhiều sư thầy về cầu siêu lắm, rồi sau đó xây chợ mới lên, mọi thứ quay trở lại bình thường, không ai còn bị ma quỷ quấy phá nữa… tôi xin được kết thúc truyện tại đây… ký ức của tôi.. chợ huyện….

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com