Ma, Quỉ, Ngải Phần 2 – Đi Tìm Sự Thật

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Nguồn Voz
Đi tìm sự thật – Phần tiếp theo của “Ngải Miến Điện”

di_tim_su_that

Mệt mỏi cả ngày tại chỗ làm, biết bao nhiêu bon chen, xô bồ cứ ập vào tôi. Chỉ mới đó thôi mà tôi đã ra trường được một năm, công việc tìm đến tôi ngẫu nhiên và tình cờ như một sự may mắn đến bất ngờ.

Mới tháng trước, tôi còn tự hỏi tại sao mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến thế? Tốt nghiệp, ra trường với cái bằng khá, rồi được một công ty mời về làm việc, mối quan hệ với đồng nghiệp cực tốt. Được sếp quý mến, nâng đỡ cho những ngày đầu vào công ty.

Thế mà bây giờ, mọi việc đã đổi hướng một cách bất ngờ. Từ các sếp lớn, đồng nghiệp đều tỏ thái độ không hài lòng với tôi…Cũng chỉ vì…một lời nói thật lòng.

Rồi tôi giật mình khi nhìn lên cuốn lịch để bàn, cái dầu mực đỏ khoanh tròn lại trên tờ lịch.

-Hôm nay là đám giỗ Đức – tôi nhủ thầm –Gay thật, đã 12h trưa rồi! Lát còn có cuộc họp nữa.

Băn khoăn một lúc, tôi vớ vội cái ba lô trên giường, nhét đại vài bộ đồ với cái laptop vào. “Tôi cũng chẳng thiết tha công việc này nữa, cùng lắm sau bữa nay thì xin nghỉ”. Thế là nhảy lên con wave, tôi chạy một mạch về Biên Hòa…

Xe băng băng trên đường, gió tốc vào mặt, cuốn đi những giọt nước mắt mặn đắng. Đức đã mất ba năm rồi, nhưng nỗi nhức nhối về cái chết của Đức vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi. Ba thằng bạn chí cốt năm nào, nay chỉ còn lại hai đứa lưu lạc tới đất khách quê người…Và có lẽ sắp tới, sẽ chỉ còn mình tôi ở lại thế gian này để cảm nhận nỗi đau mất mát.

Tôi dựng chân chống xe trước cửa nhà Đức. Xung quoanh đã thay đổi nhiều quá, những căn nhà lầu mọc lên san sát. Duy chỉ có căn nhà của Đức là vẫn thế, vẫn trụ lại, giữ nguyên những ngóc ngách kỉ niệm cho Đức…Cũng 2 năm rồi tôi chưa về lại nơi đây.

-Long hả cháu? Vào nhà đi… – phải khó khăn lắm tôi mới nhận ra bác gái. Người mẹ trẻ của Đức, hay trêu đùa chúng tôi mỗi khi đến chơi, nay lại biến thành một người phụ nữ đứng tuổi, mặt toát lên vẻ u hoài…

-Hôm nay bác không làm đám dỗ cho Đức à?

-Có, nhưng tối bác mới làm. Bác mong hai đứa bay về quá, tính là tối nay làm bữa cơm đơn giản thôi, nên không mời ai tới cả…

Tôi ngập ngừng, im lặng nhìn kĩ từng ngóc ngách ngôi nhà. Nó chẳng hề thay đổi từ ngày Đức mất…
-Mà sao mấy năm nay không thấy về đám giỗ Đức? Bác mong mày lắm, vậy mà năm nào cũng chỉ có thằng Hoàng. Chắc lại yêu đương dữ quá chứ gì…? – bác cười đùa.

-Dạ không ạ! Hai năm vừa rồi, cháu phải làm luận văn tốt nghiệp, rồi năm trước mới được nhân vào công ty, đúng ngay tuần phải đi công tác, nên cháu…

Bác cười, đưa tôi ly trà mới pha:

-Bác đùa thế thôi! Thế năm nay không phải đi làm hay sao mà lại về thế này?

Tôi bối rối, biết bác gái không trách mình mải mê công việc, nhưng vẫn thấy ngượng:

-Dạ cháu đang tính xin nghỉ, bữa nay có cái họp, nhưng cháu “cúp” luôn. Có lẽ mai cháu sẽ gửi đơn thôi việc…

-Công việc áp lực lắm hay sao mà lại đòi nghỉ?

-Dạ… -Tôi gãi đầu – cháu bị mấy sếp hiềm khích. Chẳng là hồi đầu vào làm, mấy sếp quý, nên hay cân nhắc cho đi này kia…Tính cháu lại không thích cái kiểu được ưu ái, mọi người nhìn vào lại xầm xì này nọ.

Tôi nhấp li trà lấy giọng, cổ khô ran vì sáng giờ vẫn chưa uống miếng nước nào:

-Ấy thế mà bữa trước đi nhậu với các sếp, say qua nên cháu nói toạc ra luôn, mấy sếp bữa ấy hoảng lắm, rồi cả công ty đều xầm xì, bảo cháu hỗn…

Bác gái cười, từng nếp nhăn xếp lên nhau, khiến bác trông như đã quá năm mươi.

-Thế mày nói thế nào mà mấy sếp giận?
Tôi đứt phắt lên, khua tay múa chân theo đúng bộ dạng người say:

-“Mấy ông kia, mấy ông làm quái gì mà cứ ưu ái tôi vậy?…Đối xử với tôi bình thường coi nào! Mẹ, #$%#^#$%^ có biết là nhân viên trong công ty hay xì xầm bảo tôi đút lót lấy lòng mấy ông lắm không? Ức chế vờ lờ….$^#@%#[email protected]^%[email protected] nhà các ông!”

Bác gái ôm bụng, cười ngặt ngẹo:

-Cái tật của mày, cứ nhậu vào là nói lung tung…Tao nhớ hồi trước còn gọi tao là “con mẹ già” cơ mà.

Tôi gãi đầu. Ngượng chín mặt…Bỗng điện thoại reng, tôi xin phép bác gái ra ngoài nghe:

-Alo…Anh làm gì mà trưa giờ không nghe máy? Nhắn tin cũng không trả lời… -Giọng Tuyết hoảng hốt. – Rồi anh lên công ty chưa? Đang họp này, mấy sếp hỏi em anh đâu.

-À…em bảo họ là anh xin nghỉ việc nhé! Mai anh sẽ nộp đơn…

Tôi cúp máy đánh rụp, không đợi Tuyết nói lời nào. Vào trong nhà, đã thấy bác gái dọn ra vài món ăn đơn giản.

-Vào mà ăn cơm này. Hôm nay bác nấu đậu hũ sốt cà, món mà tụi bay thích đấy. – bác tỏ vẻ hơi buồn – ngày xưa thằng Đức còn sống, nó cũng thích ăn món này lắm. Có lần bác nấu hai xoong lớn, mà chúng mày ngồi ăn hết cơ mà…

Bác gái quay mặt qua chỗ khác, gạt vội giọt nước mắt vừa ứa ra từ khóe mi…
-Thôi, ăn thoải mái đi. Lâu rồi bác cũng không nấu ai ăn, sợ mày chê dở. Ở dưới quê, bác toàn làm mấy việc lặt vặt, cơm canh toàn do mấy cô, mấy chị nấu. Chỉ có đám giỗ thằng Đức, bác lên đây mới có dịp…À, bay ghé nhà chưa mà lại lỉnh kỉnh ba lô thế kia?

-Con chưa, tính ghé qua bác một xíu rồi tối tạt về nhà.

-Ừ, ráng ngồi đợi, chắc lát là thằng Hoàng qua đây thôi. Từ hồi lên chùa ở, tánh tình nó hiền hòa hẳn, không thấy bốc đồng như trước! Mà chúng mày từ dạo ấy đến giờ có gặp nhau lần nào chưa?

-Năm nay chắc Hoàng không về đâu bác ạ! – tôi nhớ lại bức thư mới nhận tuần trước – bữa rầy nó có gửi thư cho cháu. Không biết nó bị bệnh hay gì, nhưng trong thư nó bảo một năm trở lại đây, sức khỏe nó yếu lắm. Nó chỉ có thể ở trên chùa, đọc kinh cầu nguyện cho Đức thôi.

-Vậy ra hai đứa mày không liên lạc gì với nhau à?

Content Protection by DMCA.com