NHỮNG CHUYỆN MA KINH DỊ Ở PHÚ YÊN

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Của BÁC hieu761321 :
em cũng muốn kể 1 câu chuyện ma nhưng ko phải ở PY mà là ở Nha Trang.
Cách đây khoảng 14 hay 15 năm gì đó em được mẹ và bà chị dẫn về Nha Trang chơi trong dịp nghỉ hè và 3 người ở nhà bà chị họ ở bên đảo Trí Nguyên. Mà lúc đó thì đảo rất vắng người chứ ko đông như bây giờ, nguyên cái đảo chỉ có tằm 6 hay 7 căn nhà gì đó và nhà của bà chị họ e ở gần cái giếng và ở sát bên cái giếng có 1 căn nhà bị bỏ hoang (bay giờ đã bỏ rồi).
Tối hôm đó em với bà chị em đang ngủ trong phòng thì đột nhiên em nghe có tiếng người lấy nước từ cái giếng (lúc đó em chưa có ngủ vì lạ chổ) nên em cũng tò mò nhìn qua cái khe cửa sổ xem ai mà giờ này đi lấy nước thì em không thấy ai cả và tiếng nước chảy cũng không còn nên em nghĩ mình đã nghe nhầm nên tính dỗ giấc ngủ.
Em đang thiu thiu ngủ thì đột nhiên em lại nghe tiếng nước chảy tiếp và lúc này bà chị em cũng giật mình dậy và hỏi em đại loại là “sao giờ này mày còn chưa ngủ nữa” thì em nói là “nghe tiếng nước ở ngoài cái giếng chắc có người đang lấy nước” thì bả nói là “giờ này ai mà đi lấy nước” rồi bả nhìn ra khe cửa sổ, lúc đó bả ôm em cứng ngắc, ko nói 1 tiếng nào cho dù em nói là buông em ra.
Sáng ra bả mới kể với mẹ và mấy bà chị họ là đã thấy 1 người mặt bộ đồ màu trắng đang múc nước ở cái giếng tối hôm qua.
~*~
CỦA BÁC Bannedbyass :
Em có 1 chuyện kể cho các bác nghe, chuyện này ở giàn khoan dầu khí ngoài khơi Vũng Tàu.
Các bác biết đấy, an toàn lao động luôn là trên hết, đặc biệt là đối với bọn Tây. Thế mà ỡ giàn 4 của liên doanh dầu khí Vietsopetro có 1 câu chuyện rất lạ, trùng hợp đến khó tin,chuyện xảy ra 6,7 năm về trước. Có 1 ông người Nga đang trong giờ làm việc,thi công ngoài trời thì bị lộn cổ xuống biển chết, chứng kiến cảnh đó là 1 anh kĩ sư Việt Nam. Ngã xuống biển đang mùa sóng to gió lớn thì R.I.P rồi. Ngay lập tức các máy bay trực thăng quần thảo trên biển tìm kiếm xác, mấy ngày trôi qua không tìm thấy nên thôi. Gần 1 tuần sau, ông kĩ sư người Nga kia lại dạt vào chính chân giàn khoan mà mình ngã xuống, trùng hợp thay, anh kĩ sư VN là người phát hiện ra, ghê hơn nữa là ông ấy đang gối đầu lên đôi giày bảo hộ( giày rất nặng, đế, mũi bằng sắt), dập dờn trên sóng biển. Từ ngày ấy, có những vụ tai nạn tương tự như lộn cổ xuống biển, cửa kính bị gió đập gãy chốt táng vào đầu, câu cá trượt chân xuống biển…
Tai nạn lao động trong ngành dầu khí có thể nói là thảm khốc, tuy nhiên bào chí không đưa tin nên ít có người biết thôi.
..
Không biết có bác nào làm ở công ty PTSC POS nằm vùng ở đây không, vào confirm cho em. Đây là chuyện ở Vũng Tàu, tiện thể em kể cho mọi người nghe.
Những ngày cuối năm 2012, POS nhận đang làm cho dự án Biển Đông. Việc họ cần làm là tìm 1 chiếc sà lan tự hành, có thể tự thả neo, mục đích chuyên chở giàn khoan, nhân lực ra biển. Công ty này có 1 chiếc sà lan trị giá hàng chục triệu $, các bác google PTSC Offshore 1 sẽ rõ. Trở lại câu chuyện, POS thuê được sà lan theo yêu cầu từ 1 hãng tàu Singapore. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu chuyến biển ấy thuận lợi. Khi đang còn neo đậu tại cảng hạ lưu (cảng dv dầu khí),anh em khối Offshore của công ty lên tàu, cảm thấy có gì bất thường. Trong số ấy, 1 ngươi trẻ tuổi cứ nằng nặc khẳng định rằng cậu ấy nhìn thấy bóng 1 cô gái trên tàu, đi lại hết phòng nọ đến phòng kia. Các anh em không ai tin, còn cười cậu thanh niên này. Khi cậu ấy đưa ra bức ảnh chụp được, mọi người lại cho rằng cậu ấy xài app Ghost Photo trên dt BB.
Nhưng rồi cái gì đến cũng sẽ đến, lần lượt từng kĩ sư một đều gặp cô gái ấy. Em xin nói thêm là sẽ không có chuyện nhìn nhầm, bởi cầu cảng đèn lúc nào cũng sáng choang, họ thường bắt gặp cô gái ấy trên boong tàu. Họ tả rằng, cô gái ấy có mái tóc dài, da trắng, khẳng định là người châu Á, nhưng không phải người Việt Nam. Tất cả bỏ tàu, chạy về công ty nằm ngay trong khuôn viên cảng, nhất định không tham gia chuyến hải trình lần này. Trưởng phòng Project không tin, xuống ở thử, và cũng bắt gặp. Công ty mời thầy về, thầy cũng nói là ở tàu có vong, nhưng không hại người. Em xin nói thêm là trên tàu có 1 người của hãng tàu, quốc tịch Indo, xác nhận trên tàu có vong.
Mọi người đồn đoán rằng, cô gái kia bị thủy thủ trên tàu cưỡng hiếp, không biết xác có còn trên tàu không. Bởi lẽ, phụ nữ tuyệt đối không thể lên tàu đi biển, việc lên tàu chỉ là hy hữu,cá nhân. Con tàu đó gửi trả lại hãng mẹ của nó, giá thuê mỗi ngày cũng hơn 20.000$. Mọi việc dần trôi vào quên lãng…
..
Dòng họ Nguyễn ở huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam cũng bình thường như bao dòng họ khác. Chỉ có điều từ thời xa xưa, ông cha tổ cố nhờ khai khẩn đất hoang nên con cháu mấy đời sau cũng có của ăn của để, phất lên trông thấy.
Nhà thờ của dòng họ là 1 ngôi nhà ngói 3 gian cổ kính, được xây dựng kiên cố tỉ mỉ, lợp ngói con ong có từ Pháp thuộc, bao nhiêu năm qua vẫn là niềm tự hào của con cháu trong họ. Sở dĩ họ giàu cũng 1 phần nhờ vào việc trước Cách mạng được Pháp trao cho quyền phân phối rượu và muối cho cả huyện. Ngôi nhà ấy từ đằng xa đã thoáng ẩn hiện do có 2 cây cổ thụ mọc trong vườn nhà. Con cháu ngày hè nóng nực rất thích ra đây mắc võng nằm lim dim hóng những đợt gió mát rượi thổi từ cánh đồng. Trong nhà có nuôi một con chó, không biết đã bao nhiêu tuổi nhưng đã lớn lắm, chắc phải khoảng hơn 30 cân, khi chồm lên cao hơn 1 đứa trẻ lên 10. Mọi người trong nhà ai cũng quý nó. Đáp lại với người chủ là một người đấy tớ trung thành đúng mực.
Người ta đồn nhau rằng, chó càng nuôi lâu càng khôn, sở dĩ như vậy là vì học khôn được từ những hành vi của chủ. Con chó này lâu nay đã biết dùng chân để mở ngăn kéo tủ ăn vụng bánh kẹo, nhưng mọi người cũng chỉ đuổi nó. Thế rồi đến một ngày, hôm ấy trời nắng lắm, nhà lại có giỗ. Tàn tiệc, đàn bà phụ nữ đi rửa chén, đàn ông ngồi trên tấm phản giữa nhà uống nước chè. Họ nghe thấy tiếng động lạ “cọt kẹt, cọt kẹt” giống như tiếng đưa võng. Nhìn ra vườn, bà cụ T không khỏi chết trân, miếng ú ớ khi thấy 1 cảnh rất quái dị. Con chó đen đang ngồi trên võng, cái lưỡi thè dài. Mông nó đặt dưới võng, hai chân trước dang rộng như đang cố níu lấy, hai chân sau nhịp nhàng đẩy mạnh xuống nền gạch làm cho cái võng đung đưa, đung đưa,tiếng móng chân chạm vào mặt đất phát ra những tiếng “tạch, tạch” lưng tựa vào thành võng. Thấy chủ, nó vụt bỏ chạy, mấy ngày sau nó không về ăn cơm.
Mấy tuần trôi qua không thấy nó về, mọi người nghĩ là nó chắc bỏ đi rồi. Đến một buổi chiều mưa gió, xuất hiện trong sân nhà là 1 người có dáng đi rất lạ, mặc áo mưa màu đen, đi khom khom do áo mưa rộng quá. Bà cụ T húng hắng ho, cất tiếng hỏi: “Trời mưa trời gió ai còn đến tìm tôi có việc gì”. Người khách kia không đáp, thoáng quay đầu lại thì thật không thể ngờ, khuôn mặt lộ ra một cái mõn dài với rất nhiều râu ria, cặp mắt nâu sáng quắc vẻ dữ tợn. Thì ra đấy là con chó nhà mình, nó đang mặc bộ áo mưa của con trai cụ mắc ở ngoài hiên cho ráo. Bà cụ T ngất lịm, con cháu đi làm về đưa bà đi cấp cứu.
Con chó ấy là cái vong của 1 người gia nhân trong nhà này từ thời phong kiến, khi còn sống rất trung thành với phú ông, sau chết oan do tai nạn, quyến luyến nên thành con chó này để được ở lại mái nhà cũ. Một thời gian sau, người ta tìm thấy con chó kia nằm chết ngay dưới gốc cây cổ thụ trong vườn. Thỉnh thoảng người nhà vẫn văng vẳng nghe tiếng cho sủa, tiếng móng chân chạm vào nền gạch. Đặc biệt là nhà này đã nhiều lần trộm ghé thăm nhưng lần nào cũng thất bại. Đi xem bói, thầy bảo rằng ngôi nhà này được canh gác ngày đêm bởi 1 cái vong. Từ ấy, mọi người trong nhà thình thoảng vẫn cắm vài nén nhang trong vườn cho linh hồn người gia nhân ấm áp. Cuộc sống êm ả trôi đi….
~*~
CỦA BÁC dedris :
Có thớt đây em cũng xin kể một số chuyện hãi hùng mà em gặp, không phải ở PY mà ở thành phố HCM.
Em là dân Bắc, vào SG làm bảo vệ, bản thân em tuy cao to nhưng lại yếu bóng vía, chính vì thế nên em có linh cảm vs những điều tâm linh, bất thường.
1, Ngày đầu tiên làm bảo vệ, em được đưa về cảng Phước Long quận 9 làm. được một anh làm cùng dẫn về phòng trọ tập thể. Cái phòng trọ này rộng rãi nhưng có một cái gì đó rất âm u, mà em không lý giải được. Từ cửa nhìn thông suốt thẳng vào bếp, trên bếp có 1 tủ thờ, nhưng bị màng nhện phủ đầy, chuột gián *** đầy trên đó, còn nguyên bát trang, ly đựng nước và khung tranh thờ. Đây là nơi lý tưởng của mấy thằng trong phòng giấu xà bông giặt đồ kẻo bị xài chung. cái toilet nằm ngay bên cạnh bếp, bên trong toilet có 1 lỗ lắp quạt thông gió, thông ra vườn chuối phía sau. Em đi tắm cứ có cảm giác có ai đang nhìn mình, quay lại chỉ có cái vườn chuối sau cái thông gió. Đêm đầu tiên em ngủ ở đó , đến khoảng 1h thì không thể ngủ nổi, em cứ nhắm mắt vào là có cảm giác ai đó đang đứng ngoài cửa sổ nhìn mình. (bọn em trải chiếu ra nằm cạnh nhau ngủ, em nằm mặt nhìn ra phía cửa sổ). Bỗng lúc đó có chiếc xe máy chạy qua, ánh đèn chiếu vào , em nhìn thấy một cô gái tóc dài, mặc đồ đen đang đứng ngoài cửa sổ nhìn em. Em ú ớ, lúc đó bị bóng đè, mãi sau mới cử động được, em đập mấy người trong phòng dậy. Một ông ở lâu nhất nói : “Mày yên tâm đi, cô ấy không có hại đâu, tại mày mới về nên muốn biết mặt ấy mà. Ở đây mấy người gặp rồi.” Nghe vậy em yên tâm ngủ tiếp. Rồi thỉnh thoảng em cũng gặp bóng ma ấy, cho đến 1 hôm, khi em ở đó được tầm 6 tháng. Ngày hôm đó là mồng 1 âm lịch, em rủ thằng làm chung lau dọn sạch cái bàn thờ thắp nhang cẩn thận thì đêm đó em thấy cô gái đó đi xuyên qua cửa sổ, nằm gục đầu lên bụng em, lúc đó em nửa tỉnh nửa mơ nên lấy tay xoa đầu cô gái ấy. Đến sáng tỉnh dậy em có kể cho mấy người cùng phòng nghe. Họ kêu em mơ ngủ, em cũng nghĩ vậy nhưng đến lúc thay áo, em thấy có nhiều sợi tóc dài mắc trên áo, lúc ấy em và mọi người mới tin là sự thật.
2, Những bóng ma ở chỗ làm
Em làm bảo vệ, chuyên làm đêm, vì ban ngày em còn đi học thêm. Bác nào ở gần cảng PL chắc nhớ ngày 8/11/2007 có 1 vụ tai nạn , tài xế container cán nát đầu lơ xe. hôm đó em trực ở dưới bãi container, trời mưa nhẹ, có mấy chiếc xe vào lấy conts. Có ông tài xế lấy conts ra rồi cứ đậu xe ở cổng chờ lơ xe mang giấy tờ ra. Đợi lâu quá bọn em mới xuống chỗ lấy conts tìm. Em thề lúc đó em tý ói khi thấy cảnh cái xác bất động không có đầu, máu và óc nó văng tung tóe. Công an tới điều tra kết luận nó bị té lúc nhảy lên xe và bị bánh sau cán chết. Xương của nó còn găm sâu bào bánh xe oto. Chuyện tưởng thế là xong nhưng kể từ đó ko ai dám xuống chỗ đó 1 mình. Em xuống tuần tra : 1 là bị ném đá, 2 là bên trong conts đập ầm ầm như có người bên trong đòi thoát ra. mà nhiều conts kêu cùng lúc.
Năm 2008 em làm bảo vệ ở kho ngoại quan Sóng Thần. Ở đây có 30 cửa kho kéo dài, và có 1 hành lang sáng trưng dọc theo đó. Buổi đầu tới đây, 1 đêm có 2 bảo vệ trực. Ở đây có nuôi 1 con chó mực rất to. Hôm đó em được dặn là hễ đi tuần thì dắt con chó theo. Nhưng buổi đầu em chưa quen vs con chó nên đi 1 mình, đến cửa kho số 19 thì em thấy phía cửa kho số 30 có 1 đám người đang tụ tập , em chạy lên báo cho ông gác cổng, ông ấy cứ khăng khăng em nhìn nhầm. Em kêu để em kiểm tra lại, ông ấy kêu ko cần. Đến 11h em đi tuần , lần này ông ấy bắt em dắt con chó đi theo, ông ấy bảo đến chỗ nào chó sủa thì quay lại ngay. Em dắt đến cửa kho số 9 thì nó sủa , em vẫn cố đi đến cửa số 13 thì nó sủa kiểu như bị bóp cổ, và nó quay đầu chạy, kéo em chạy theo, lúc ấy em nghe rõ sau lưng có nhiều tiếng cười rất lớn. Cùng lúc đó còi báo cháy bên trong kho kêu ầm ĩ, chạy đến đâu còi kêu đến đó, lần đầu tiên trong đời em run sợ đến vậy. Sáng hôm sau ông chú trực đó mới kể. Hồi ông mới về , ngồi nhậu ở đó nghe mấy công nhân kể, ông vỗ ngực kêu : tao ko sợ ma cỏ gì hết. Rồi đêm hôm đó ông đang ngủ trong phòng bảo vệ, ông mơ thấy có 1 đám người vào đánh ông và khiêng ông vứt ra giữa đường, miệng luôn mồm kêu : Để xem mày có sợ không. Rồi có người gọi làm ông tỉnh dậy, lúc đó ông thấy người đi đường vây quanh mình, ông đang nằm giữa đường, máu me bê bết. Sau hôm đó ông phải làm 1 mâm cúng cô hồn ở đó để tạ tội.
3, Miếu 2 cô ở công ty may Việt Thắng
Em về đó làm năm 2009 , lúc đó công ty may VT có 1 bãi đất trống cho thuê làm bãi để container rỗng. Ở đó có 1 cái miếu thờ 2 cô. Em nghe kể là ngày xưa đây là cái hồ, 2 đứa bé gái dắt nhau đi tắm và chết đuối ở đây. Vì chết oan nên người ta lập cái miếu này. Trước cửa miếu có đặt 2 con ngựa bằng đất nung và trồng 1 cây bàng. Cây bàng này tự tách ra làm 2 nhánh chính từ trong đất ôm lấy miếu. Lúc em về làm đêm, có ra thắp nhang cho 2 cô, vì cái conts em ngồi trực sát bên hông miếu. Khuya em mắc võng vào 2 thân cây bàng ngủ, được khoảng 5′ thì nghe tiếng ngựa phi ầm ầm, tiếng quát em tránh ra và quất roi vào người em. Em giật mình dậy, vẫn đau ê ẩm, trên người có vết lằn roi. từ đó em ko dám ngủ ở đó nữa. Em vào dãy văn phòng bỏ hoang gần đó ngủ. Dãy văn phòng này vẫn có điện đầy đủ, có một số phòng tối om khóa cửa. Đêm đó em cùng với anh lái xe nâng vô một phòng trong đó ngủ tầm 1 giờ anh đó ra làm, gọi em dậy lấy ổ khóa khóa phòng lại ngủ tiếp. Được tầm 5′ em bị bóng đè mở mắt ra thấy 1 cô gái mở cửa đi vào gọi em và nói : Dậy đi, đây không ngủ được. Rồi mở cửa đi ra, em bật dậy, chạy lại cửa, ổ khóa vẫn còn, em khóa trong thì bên ngoài có chìa cũng ko mở đuợc. Em mở cửa chạy ra ngoài. Và xin chuyển nơi làm việc.
Bác nào có dịp đi qua công ty may VT ở quận Thủ Đức sẽ thấy phía bên hông cty, chỗ đường Linh Trung có bãi đất trống, được xây tường bao quanh rồi, vẫn có cái miếu và cây bàng nằm đó. Không ai dám phá.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com