Những Chuyện Ma Xảy Ra Xung Quanh Em

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Gia đình vợ, từ an cư đến lạc nghiệp
Chào các thím, chúc các thím đầu tuần vui vẻ! Lần này em kể về nhà vợ em từ thuở mới chân ướt chân ráo lên cái xứ linh thiêng này đến bây giờ nên cơ ngơi như thế. Tiện thể thím nào biết thì lí giải cho anh em hiểu nhá!
=====================================================

Bố vợ em là giáo viên cấp 3 vùng cao, tính đến nay cũng đặng lão làng trong giới giáo viên trên đấy! Má vợ em cũng là giáo viên nhưng lên được thời gian bà chuyển sang buôn bán. Hai vợ chồng chân ướt chân ráo lên vùng cao từ những năm 80, thời kỳ còn bao cấp, gạo không có mà ăn nói gì sơn hào hải vị như bây giờ. Nghe kể lại mà cũng thấy khổ, em nói cho các bác đang học sư phạm hay giáo viên mới vào nghề nhá. Giờ được lên vùng cao là sướng lắm chứ hồi xưa lên vùng cao thì khổ cực trăm bề. Cơ mà vì thế mà người đồng bào thiểu số, dân bản địa họ lại thương và kính trọng những người mang cái chữ đến cho họ.
Cái thời vất vả mà sáng đi dạy học, trưa chiều thì lên nương lên rẫy, đi đào củ sắn, củ mài, hái rau, bẫy thú để cải thiện bữa ăn.
Bố mẹ vợ em thời đó yêu nhau cũng thi vị lắm chứ không như mình bây giờ yêu đương nhăn nhít, cứ phải thử cho biết, chán chê rồi bỏ. Yêu qua facebook, sms. Hồi đó dầu không có để thắp sáng nữa nói gì là điện thoại di động, 3G.
Mà khó trong tình cảnh thiếu thốn nó còn đỡ hơn cái khó giữa nơi rừng rú, mãnh thú, tâm linh Thời đó còn có cả hổ, gấu, trâu mộng, trăn khổng lồ, rắn tinh xuống tới nhà dân nha các bác. Đêm đêm thì xác định cửa nẻo, núp kỹ chứ nhiều lúc đang đêm nghe gầm gừ rồi tiếng chạy, vồ…. Nhìn ra ngoài thì xác định lù lù cái bóng đen xì, to đùng với cặp mắt sáng quắt nhé. Bây giờ ánh sáng phủ khắp núi rừng rồi, thú dữ cũng di cư đi hết nên các bác không tin chứ mãnh thú sống lâu năm nó khác con chó petgie nhà các thím nhiều. Chúng có mùi nổi bật, tanh ngòm. Mắt thì sáng quắt, kiểu như sống lâu năm lắm, ăn xác sống uống máu tươi dần con nào càng lâu thì càng thành tinh. Vậy đấy, đã sống cực khổ vật chất, chống lại thiên nhiên, thú dữ còn phải đối mặt với cái thế giới vô hình giữa đại ngàn.
Thời đó thì lấy đâu ra nhà xây ngói lợp, toàn nhà tranh, ngon lành tí thì nhà gỗ mái tôn. Hồi đó lên vùng cao thì toàn thanh niên, cũng ham chơi, cũng vui thú chè chén để đỡ sợ. Có lần nhiều ông ngồi uống rượu dân, nhậu tí thị mang thịt rắn. Giữa lúc chè chén vui vẻ có ông lăn đùng ra giãy giụa, rồi chụp vô ăn uống như ma đói. cả bầy tán loạn, rồi hè nhau vật ra đánh (em nói thật chứ mấy kiểu bị nhập như thế toàn phải cả hội đánh hội đồng, roi dâu quất lia lịa, vật vả ra nó mới chịu xuất đấy ). Rồi cảnh nằm ngủ trong nhà nửa đêm nữa hôm nghe tiếng chạy rầm rập quanh nhà như kiểu quân lính bao vây vậy. Rồi nhiều khi đang đêm nghe ào ào trên mái tôn như kiểu bị tụi trẻ trâu nó ném đá. Cơ mà tung cửa ra xem thì lại chả thấy cái vẹo gì! Người kinh lên chủ yếu là giáo viên, thanh niên nên toàn ngủ tại lớp, tại trường. Cửa nẻo thì cũng cẩn thận cơ mà cứ đêm đêm lại bị đập cửa, có ông thì bị véo chân, giật tóc đủ kiểu. Kinh nhất vẫn là cửa nẻo cẩn thận mà ngủ đêm tới sáng có ông bị khiêng ra vứt giữa bãi đất.

Nói sơ cho các bác về cái thời đó. Giờ dân cư đông đúc rồi nên mấy chuyện như thế hầu như không còn. Bố mẹ vợ em cưới nhau xong cũng cất được ngôi nhà, cũng chính chỗ mảnh đất mà bây giờ đang ở đấy. Thời đó về ở chỉ là căn nhà tranh, đêm nào cũng bị quấy phá. ĐƯợc cái bố vợ em tuổi Dần, mạng Kim, ổng chả tin và chả sợ mấy chuyện này, mà hình như cũng chẳng ai làm gì đc ổng cả. Nhiều đêm bực quá ổng còn vác nguyên con rựa ra chửi thẳng vào không trung, thế mà chả có cái vẹo gì trừ tiếng cười khanh khách ở đâu xung quanh nghe thì thầm…
Rồi từ ngày má vợ đi buôn, bắt đầu có chút của ăn của để, lên được cái nhà gỗ và có thai ông anh đầu của vợ em. khi căn nhà xây xong bắt đầu sinh chuyện. Bố vợ em thì đi chở hàng cho má vợ bị tai nạn gãy chân, đến giờ nhìn cái vết tích của ổng mà em chả hiểu thế đéo nào mà giữ được cái chân mới ghê. Má vợ thì xảy thai, giờ còn thờ cúng ông anh đó. 2 vợ chồng thì bắt đầu lục đục tình cảm, nhưng mà cũng không lớn. Cứ thế sinh được chị vợ em giờ, rồi đến con vợ em. Đến khi sinh con em vợ ra được 3 tuổi thì lại có biến cố.
Nói sơ tình hình lúc bấy giờ là hơn cả chục năm rồi, đến khi đó đã là năm 2004. nhà vợ em xây nhà mới bên cạnh mà mở rộng căn nhà cũ ra sát mép cái dốc mà em kể ở chap trước. Khi đó nhà nội của vợ em có chuyện. Các chú chưa có gia đình thì lần lượt gặp tai nạn từ nhẹ đến nặng. Bố vợ em cũng bị tai nạn, di chứng đến bây giờ cánh tay phải gần như yếu hẳn. Mà căn nguyên vụ tai nạn đó là thế này. Năm đó bà nội vợ em mất, mà quê nội của vợ em ở Thăng Bình,QUảng Nam. Từ nhà vợ em về đó thì đường đi hẻo lánh mà khúc khuỷu nữa. Phải đi 3 tiếng mới đến nơi. Khi bà nội vợ em mất (vào buoir tối) thì tối hôm đó má vợ em nằm mơ thấy bà về bảo hôm sau không được để bố vợ em về, bà chỉ nói thế thôi rồi bà đi . Khi má vợ em giật mình dậy thì trời vừa tờ mờ sáng. Ngay trên đầu giường có con cú đứng ngay cột mắc mùng nhìn má vợ em trân trân. Được vài giây thì nó tung cửa sổ bay đi mất. Vừa lúc đó thì chú P em bố vợ gọi lên báo tin bà nội mất. Má vợ em cũng nghi nghi về giấc mơ nên giữ bố vợ ở lại mai rồi về nhưng bố vợ em vẫn kiên quyết về. Không ai ngăn được. Khi đi xuống thì không có chuyện gì xảy ra, ông gọi về nhà nói với má vợ là tào lao này nọ. Xong khi ông vào thắp hương cho bà nội thì nồi hương rực cháy như tẩm xăng vậy. Không ai hiểu chuyện gì. Cuối cùng cũng lo ma chay, chôn cất xong ông về. Ông về buổi chiều, Khi về nữa đường thì gặp chuyện. Theo bố vợ em kể thì đến đoạn đó thì ổng gặp một đàn lợn con đi ngang qua, đông lắm. Ổng thấy đường rộng rãi nên né đàn lợn. Nhưng vừa bẻ lái sang phải thì ông tông vào tảng đá bên đường nhưng may là ông văng sang một bên đập vai vào gốc cây nên bị vai và tay chứ không bị đầu. Nếu mà văng tới trước là xác định chấn thương sọ não rồi. Sau đó ông gọi các chú lên chở về.
Sau vụ đó, đến cái hôm nhà vợ nới nhà ra phía sau đến sát cái dốc, đêm hôm đó má vợ nằm mơ thấy có cái bóng đen đứng cạnh giường nhìn bà và nói “mày sẽ không yên đâu…” rồi má vợ hoảng quá choàng tỉnh giấc rồi thức tới sáng luôn. Hôm sau bà với đám thợ nữa ra vườn sau thì thấy bầy quạ đậu trên cái cây mọc giữa dốc. Cũng sợ nhưng chả biết chuyện gì, cứ thế đám người dọn sạch khu đất phía sau và phát quang cái dốc đó. Tối đó y như rằng bầy quạ kêu luôn đêm. Kinh hãi lắm hôm sau bố mẹ vợ em quyết định chặt cái cây đó. Nhưng mà má vợ em vừa chặt phát đầu tiên thì cả đám lá xanh rơi xuống như bị trút lá, từ vết chém rỉ ra cái thứ nước như máu, đỏ tươi. Má vợ em ngất luôn. 2 người mặt cắt không còn giọt máu chạy vô nhà. Chiều hôm đó má vợ đón xe về đồng bằng gặp ngoại của vợ em (ông này cũng thuộc dạng thầy địa). Chiều hôm đó chiếc xe khách chạy vào cua thì bất ngờ bị lạt tay lái, bác nào đi đường Hồ Chí Minh sẽ biết, một bên là núi, một bên là vực sâu thăm thẳm. Cứ tưởng chiếc xe lao xuống vực rồi nhưng một nửa thì chìa ra vực, một nữa xe mắc kẹt vào tảng đá. THế là bố vợ bỏ dạy buổi chiều hộ tống bà về đồng bằng luôn. Tối đó 2 chị em vợ em với con bé nhỏ 2 tuổi rưỡi ở nhà một mình

============================================
Chap sau em sẽ giải thích cái bong đen là gì, cái cây đó tại sau có những điều kỳ lạ mà chính vì ngày hôm đó đã ảnh hưởng đến mọi chuyện trong gia đình vợ em. Hơn nữa là thay đổi luôn con đường tương lai của chị vợ em. Các bác đón xem chap sau nhá

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com