Nụ hôn ma quái – Truyện có thật của mình – Tác Giả Tiểu Bình Nhi

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Chào mọi người, chúc mọi người có 1 ngày an lành.
Mình sẽ kể cho các bạn nghe về những chuyện chính mình đã từng trải nghiệm về thế giới tâm linh. Nó không rùng rợn như những truyện ma kinh dị, mà nó đến và đi với mình khá nhẹ nhàng
Quê gốc của mình ở Vĩnh Long, chính xác là phường 8, tp Vĩnh Long
Lúc còn bé tí là mình đã thích hóng hớt những câu chuyện ma do ba, mẹ kể. Nào là con ma áo đỏ ru con kẽo kẹt trước cây chuối trước nhà, nào là tiếng guốc gỗ lộc cộc cứ phát lên từ phía căn nhà hoang mỗi đêm. Nên tuy chưa tận mắt thấy ma, nhưng mình đã thấy sợ hãi cái thứ vô hình ấy.
Rồi 1 đêm nọ lúc mình đang ngủ, (lúc ấy mình khoảng 12 tuổi, mình ngủ 1 mình ên), thì nghe có 1 luồn khí lạnh chạy dọc từ dưới chân lên xương sống, làm mình nổi hết da gà da vịt. Mình không biết diễn tả như thế nào nữa. Nó k giống như cái sự lạnh của máy lạnh. Mà cái lạnh nó làm mình cảm thấy rùng rợn. Cái lạnh thấu tới xương ấy….
Đang ngủ thì bị cái lạnh ấy làm giật mình, mình hé mắt ra nhìn xung quanh giường, á ùi, có thấy gì đâu à. Rồi linh tính mách bảo sao ấy bất chợt mình nhìn lên đầu giường……………….
Nguyên cái bóng đen to bự, mờ mờ ảo ảo đang đứng trước đầu giường nhìn mình. Lúc đó mình như bị đứng hình ấy, lúc đấy k hiểu sao k thấy sợ gì hết, cứ trơ mắt ra mà nhìn cái bóng đen huyền ảo ấy, do chỉ thấy bóng mà k thấy người, nên mình cũng k biết “ấy” là nam hay nữ nữa.
Nhìn nhau khoảng 3s, cái bóng ấy nhẹ nhàng cúi xuống….đầu của mình
Không biết ai đã từng nếm trải cái cảm giác này chưa, nó cứ như 1 cuốn phim kinh dị chiếu chậm vậy, chứ mình thì…..(T_T)
Kết quả của việc 1 thứ từ từ tiến tới 1 thứ đang đứng yên thì kết quả sẽ như thế nào? đúng vậy, 2 thứ ấy sẽ chạm vào nhau.
Khi “nó” đã đụng vào trán mình, mình lập tức cảm thấy như trán mình đang bị ai ịn cái cục nước đá lên ấy.
“Cục nước đá” ịn nhẹ lên trán mình khoảng 3s nữa, rồi biến mất như chưa từng có.
Với sự “nhẹ nhàng, tử tế” mà nó dành cho mình, và tình cảnh lúc ấy cũng là lúc mình biết mình bị 1 người âm hôn nhẹ lên trán.
Lúc đó thì mình quáng quàng cả lên, nhưng vẫn k hét nổi. Tay run run với lấy cái mền trùm vội cả người lại. Muốn hét lên: “Ba mẹ ơi! Cứu con! Cứu con. Huhu”
Nhưng nghĩ lại giờ này đã khuya, kêu ba mẹ cũng có làm gì được đâu.
Mồ hôi lạnh ở đâu túa ra tùm lum, sau khi đã lấy lại được bình tĩnh, mình giở cái mền nhè nhẹ, đủ để 1 con mắt của mình có thể nhìn thấy bên ngoài. Thì thấy căn phòng lại trở về trạng thái ban đầu của nó. Mình thở phù nhẹ nhõm, nhưng do vẫn còn sợ nên đắp mền ngủ tới sáng, dù phòng mình nóng như phòng xông hơi ấy.
Sau này khi mình đã dần quên lãng việc này thì mình liên lục nằm mơ, mơ thấy mình thường được 1 anh chàng bảo vệ.
Trong mơ mình tắm sông, vô tình bị đuối nước, thì có 1 anh nào đó nhảy ùm ra vớt mình lên. Cảm giác đuối nước như thật vậy, ghê lắm, ngột thở. Đang ngộp thì có ai đó nâng nhẹ mình lên khỏi mặt nước, nhưng mình k nhìn rõ được cái người cứu mình, vì anh ấy đội nón kết màu xanh dương, lụp xụp che kín mặt. Khi anh ấy nhẹ nhàng đưa mình lên bờ thì cũng là lúc mình tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ.
Lúc ấy mình tự hỏi người ấy là ai, sao trong mơ lúc mình gặp nạn thì luôn có người bảo vệ.
Cả lúc trong cuộc sống, mình gặp nhiều tai nạn tưởng chết. Nhưng cuối cùng lại chỉ bị thương nhẹ?
Thật k thể hiểu nổi.
Ví dụ như mình bị té xe xuống 1 cái ao nhỏ, toàn là cọc gai nhọn ở dưới đâm lên, nhưng mình k bị đâm bởi cái cọc nào, mà chỉ bị bầm nhẹ ở đùi và bắp chân?
Mình thì k biết ở dưới có gì cho tới khi mẹ mình nói, sau khi kéo mình lên thì mẹ mình có nhìn sơ qua cái ao nhỏ đó, lát sao mẹ vào, xanh mặt nói với mình chỗ mình té toàn cọc gai nhọn, mà k hiểu sao mình chỉ bị bầm nhẹ mà k bị đâm????
Và còn 1 lần trong lúc mình đi làm thêm ở tiệm giăt ủi, lúc đang đứng đợi anh bán bánh mì chả cá đổi mớ tiền lẻ thì bị ông điên gần đó tạt nước, dầu đang sôi ục ục trong chảo văng lên, cũng may là lúc đó mình quay mặt qua chỗ khác, nhưng cổ, lưng và chân mình lãnh đủ. Cảm giác nóng và đau ập tới, mình rướm nước mắt chạy về tiệm…
Nhủ thầm trong đầu, thôi rồi, kì này bỏng nặng rồi, đã nghèo còn mắc cái eo, phải làm sao đây, rồi sẽ bị thẹo tùm lum….
Lúc chạy về tới tiệm thì nhờ con nhỏ làm chung xem dùm, nó nói có đỏ đấy, nhưng là 1 nốt đỏ nhỏ xíu xiu sau cổ???
Mình nghệch mặt ra, nhìn kĩ lại chân của mình thử, vì hồi nãy dầu sôi cũng văng trúng, đau lắm, thì quả thật k có thấy dấu vết gì hết?
Tất cả những thắc mắt của mình dần dần được hé lộ.
Lúc đó mình đang học đại học, rồi cái ngày mà mọi người đều về quê, chỉ còn 1 mình mình ngủ thì mình lại mơ, thấy có 1 anh khoảng 24, 25 nói em đi theo anh, lúc đó k hiểu sao cũng đi theo, mà a đẹp “chai” lắm nha, nhìn lãng tử vô đối, mà cách ăn bận k phải ở thời đại này, tóc anh hơi dài, k ngắn giống boy bây giờ, mắt sâu, mũi cao, nói chung là đẹp,.. Nhìn anh thì mình thấy quen lắm, như đã gặp nhau rồi… Tự nhiên trong đầu có 1 ý nghĩ lóe lên, mình hỏi: ” Anh tên Vĩnh Khang” phải k? lúc đó mình cũng ngạc nhiên, từ đó giờ chưa gặp lần nào mà tự nhiên biết tên người ta, anh gật đầu, nhưng vẻ mặt rất buồn…. Rồi anh dẫn mình đi tiếp, mình thấy mình lọt vào vòng xoáy gì lớn lắm, rồi khung cảnh thay đổi hoàn toàn, toàn là nhà tranh vách nứa, k phải nhà tường cao tầng nữa, rồi cây cỏ, bụi chuối xanh mướt, cảnh cũng đẹp lắm, tự nhiên a nhìn mình có vẻ nghiêm túc, nắm tay mình, nói : ” Anh và em quen nhau từ thời Bà Trưng, vì 1 số việc 2 ta đã bị chia lìa, anh k cam lòng, bây giờ anh tìm được em”. Anh chỉ ngôi nhà nhỏ gần đó, a nói: nhà mình đó, em về ở với anh nha”…
Nói thật nhìn ngôi nhà đó, khung cảnh đó, mình thấy quen lắm mà k thể nào nhớ rõ được…. Mình suy nghĩ, rồi nhìn anh trả lời : ” Em xin lỗi, cũng có thể ta đã quen nhau từ nhiều kiếp trước, nhưng kiếp này e không nhớ gì về anh, e nhớ mỗi được cái tên,.
Và em cũng đã có bạn trai rồi, anh nên quên em đi”. Khuôn mặt anh sau khi nghe mình nói thì buồn lắm, k hiểu sao lúc đó mình cũng đau lòng, mình khóc, ôm anh, nói em xin lỗi,… Anh ôm chặt mình như k muốn rời xa, và, anh còn đặt môi anh lên môi mình, nhẹ nhàng, anh hôn mình cũng nhẹ nhàng, như a đang bảo vệ thủy tinh vậy, nó đễ vỡ và có thể xa anh bất cứ khi nào, anh hôn mình lâu lắm, vừa hôn vừa khóc..
Được 1 chút thì anh dẫn mình đi dạo, lúc ấy mình bận áo trắng, váy đỏ, tóc xoa ngang vay, đầu đội mũ lông, đồ mình bận lúc đó đẹp lắm, mà k biết ở đâu ra bộ đồ đó…..
2 đứa đi 1 lúc thì có 1 ông già, ổng đi lại nói với anh nên thích 1 đứa con gái nào đó, nó ở trong thế giới của a, nó thích a lắm, tại sao anh lại k thích nó mà lại thích mình. Anh im lặng.. Tình cảm thì sao có thể nói dc bằng lời, anh thở dài, vẫn nắm lấy tay mình…………….
Mình buồn cho 1 kiếp người, cứ lớn lên, rồi yêu, rồi bị chia cắt, để rồi tiếc nuối tìm người tình ở tận kiếp sau, mà người đó lại quên hết những gì về mình, hic, tội anh quá..
Những ngày sau đó mình tự hỏi anh đã đi chưa, và 1 số chuyện xảy ra đã cho mình biết đáp án……
Tới đây dài quá rồi phải k các bạn.
Những gì mình đã kể hoàn toàn là sự thật, nó đã và đang diễn ra trong cuộc đời mình……………………….
Cám ơn các bạn đã đọc, nếu các bạn tò mò thì mình sẽ tiếp tục kể tiếp những gì xảy đến với mình…

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com