Ở NHÀ CÓ MA!

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Giới thiệu trước với mọi người là mình chỉ kể những chuyện xảy ra xung quanh với mình, ngay trong những căn nhà mình đã ở và ở 1 số nơi mình biết. Mình không nói 100% những chuyện đó là ma hay quỷ, nó có thể chĩ do ảo giác, nhưng củng đủ để chính mình hay bất cứ 1 ai nếu gặp trường hợp tương tự cũng rợn da gà.

*** Báo trước: Chuyện thì nhiều lắm nhưng mình không thể kể hết 1 lúc mà khi nào co thời gian rãnh mới viết nhiều được, ok? Thx!

Chuyện kinh khủng nhất đã xảy ra mà đến tận bây giờ mỗi lần mình kể cho ai nghe hay chinh’ lúc đang đánh máy vậy đây còn làm mình run là chuyện xảy ra lúc mình còn đang học cấp 2.

Lúc đó mình ở Tân Bình gần giáo sứ Nam Hòa, mình o căn đó cũng phải nói 7 năm hơn, nhà đó thì khỏi phải nói nhá… ít nhất 2 người chết trong nhà là chủ trước, và người thứ 3 cũng là người cuối cùng chết (ko phải trong nhà) mà mình biết là BA mình. ok? Lúc đầu thì ba me ko biết nên mới mua, sau này hàng xóm nói biết thì muộn rồi.

Bình thường thì mình ngủ dưới nhà do học bài muộn, nhưng sau khi ba mất thì mình lên ngủ chung với mẹ trên lầu cho vui, với lại nhà cũng ko mấy người. Hôm đó me. đi Tây Ninh hay Châu Đốc gì đó hành hương nguyên ngày, chỉ còn mình với 2 đứa e ngủ cùng nhau tối đó. Bản thân mình theo đạo phật và tin vào Bồ Tát. Lúc đó đang nằm ngủ tự nhiên mơ bị té rồi giật mình tỉnh dậy. Chuyện đó wa thường nên mình cố gắng ngủ lại. Rõ ràng lúc đó mình còn chỉ đang lơ mơ tự nhiên mình như bị ai đó dẫn vào trong giấc mơ đi vào trước 1 ngôi miếu, có tượng bồ tát nhưng 2 bên co 2 người đứng, 1 trắng 1 đen. Tự nhiên mình nghĩ trong đầu: ” Chết rồi gặp ma rồi. Phải dậy thôi” ( Cái này rõ ràng mình chưa ngủ nha các bạn, vì ngay khoảnh khắc mình noi câu đó là não thức của mình đang nói nha, cho nên mình mới nhớ ko sai chữ nào.) Ngay chính lúc mình định mở mắt ra thì cũng là lúc mình bị bóng đè.Thực ra chuyện mình bị đè vậy cũng ko lấy làm gì la., tại vì mình bị đè hoài do nhièu lúc ngủ trưa bi., me. nói bi. mặt trời đè nên wen rùi. Nhưng tai. sao mình lai. ám ảnh lần đó đến như vậy các bạn bết không? Vì lúc mình bị đè, mình biết đó chắc chắn là ma vì no CƯỜI ngay bên tai mình, 2 giọng cười nha, no vang chứ không phải như mình cười bình thường.Ba.n thử nghĩ nó cười Haaaaaaa ben tai mình nhưng nghe giống nhu vang từ đâu đó. Ko biết diễn tả thế nào. Không thể đụng hay la o’ được dù 2 đứa e mình nằm ngay bên, mình chi biết niệm “NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨU NẠN LINH CẢM ĐỨC QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT” vài lần tự nhiên no mới giãn ra và hết từ từ. ….

Và nó cũng chĩ xảy ra 1 lần đó thôi tại vì từ đó về sau mình lúc nào cũng co theo hình phật và Chú Đại Bi mang theo mình. Bây giò thanks god ko còn o đó nữa. Còn nhiều chuyện mà mình muốn kể lắn cac 1 ban.,

Thực sự ngay bây giờ toàn thân mình đang tê tái và rợn người khi phải nhớ lai chuyệni này, nên nếu co lủng củng khó hiểu thì các bạn thông cảm cho mình.

***Theo như mình bik là mẹ mình có người âm theo từ lúc còn nhỏ, đã mấy lần đi cắt nhưng ko dứt được nên mẹ mình đành thôi. Thông thường nhà mình hễ có dì nào mang bầu là mẹ mình đều nằm mơ hình ảnh đứa bé trai hay gái, và đó sẽ trở thành giới tinh chính xác của những đứa trẻ sau khi sinh ra. Mẹ mình ko nói các dì bik cho đến lúc sinh, vì mẹ mình sợ mấy dì ko happy về giới tính đó sẽ bỏ nó đi, thì mình là người mang tội.

Ko bik ở đây có ai bik con đường Mobiphone (ko bik nó tên j, vì mới mở mấy năm gần đây, trên dg có trụ sở Viettel hay Vinaphone hay mobiphone j đó, ngay sau hồ bơi NGuyễn Tri Phương wan 10, cư xá Bắc Hải ). 7-8 năm trước nó chỉ là 1 bãi đất trống ko người wa lại, và nhà mình thì nằm đằng sau bãi đất đó, tên đường ĐẤT THÁNH, wan Tân Bình.

*** Chuyện là độ đó mẹ mình thường xuyên nghe tiếng chim heo kêu nữa đêm. Nó đánh thức mẹ mình dậy, và âm thanh như phát ra từ bải đất đó, mẹ mình nói nó kêu buồn và não ruột lắm, nhưng lạ là khi mẹ gọi ba dậy, thì nó lại hết kêu. Hỏi hàng xóm thì ko ai bik Nên chính vì thế, mấy đêm nó kêu liên tiêp, mẹ mình phải thức dây thắp hương bàn thờ và khấn vái bình an. Rồi cũng trong khoảng thời gian đó, mẹ mình thườg nằm mơ thấy có 1 cỗ wan tài đặt giữa nhà ko bik của ai, chỉ thấy người thân mặc áo tang đang ngồi chia xẻ với nhau. Giấc mơ này thì diễn ra 3 đêm, ko liên tiếp nhưng cũng cách nhau ko xa. Me. mình dặn dò mọi người thân wen làm j cũng phải cẩn thận, còn mẹ mình thì chăm lo đi chùa cúng vái.

Nhưng chuyện ko ngờ nhất là hơn 1 tháng kể từ khi mẹ mình nghe tiếng chim heo kêu, ba mình gặp tai nạ giao thồg, và … ra đi. hmm… thì … chuyện j đến nó sẽ phải đến. Ba mình được đưa về nhà để 3 ngày cho mọi người đến đưa tiễn…..buồn…. Về phần mẹ mình thì tất nhiên bị suy sụp năng rồi, mẹ mình luôn nói rằng sao ko nghĩ ra được đó sẽ là ba mình, từ cái wan tài cho đến vị trí bày bố + người đến thăm, diễn ra như trong giấc mơ, ai ngồi chỗ nào và hình ảnh ra sao….

Rồi cái ngày đưa ba mình ra nghĩa trang. trời mưa nhìn thảm lắm các bạn. Nó buồn đến nỗi mình lúc đó chỉ mới 8 tuổi hơn thui mà đến h đả hơn 14 năm nhớ lại, vẫn ko wen được. Sao wen được chứ, vì lúc đó mình đã tự hiểu là ba mình hôm nay đi rồi là ko về lại được mà…….

Thì hôm đó có 6 hay 8 người j đó khiêng hòm, thì các bạn nghĩ đi, sức 8 người đàn ông thì khiêng 1 cái wan tài là wa dễ, đằng này đây là công việc của ngta mà. Vậy mà hôm đó, khiêng ba mình ra khỏi nhà ko được đó các bạn. Người ta nhấc lên còn ko được mà.Có người nói tại ba mình chưa tới số chết , chết oan wa nên chưa muốn đi. Phải đến lúc mẹ mình lạy ba mình trước wan tài nói ba mình an nghĩ đi, mẹ mình sẽ cố gắng vượt wa và lo cho tụi mình, ba mình mới chịu đi đó các bạn……

Tạm dừng chuyện tại đây nha…, sắp khóc rồi…. lần sau mình sẽ kể chuyện hiển linh của ba mình và thêm chuyện tâm linh cua mẹ mình…

**** Mẹ mình từng nói là trước lúc ba mất, ba mình hay bi giật mình dậy ban đêm; nhiều lúc đang ngủ cả ba và mẹ nghe tiếng người gọi tên ba mình từ ngoài cửa vọng vô, “Tiến ơi!* ( ba mình tên Tiến), nghe giọng như bà con dưới quê đi Sài Gòn bất ngờ ko báo trước nên ba mình giật mình trả lời ” Ơi!”, ba mẹ chạy vội xuống nhà mở cửa thì ko thấy ai ~~ ! đến sáng gọi dt hỏi khắp người thân thì ko có ai lên SG chơi cả.

Rồi sau lúc ba mình mất, bẵng đi 1, 2 năm tự nhiên hôm đó mẹ mình lại giật mình nghe ai đó gọi mẹ mình, cũng là giọng nói đặc trưng của những người bà con ở miền Trung, mà hình như lần này mẹ mình bik nên ko trả lời, chạy xuống nhà coi thì quả thật ko có ai.

Mẹ mình nói kiểu này là giống như ma gọi để bắt hồn, nếu mình trả lời nó nghĩa là mình đồng ý đi theo nó . Nên mẹ mình đi xin bùa cho chị em mình và lúc nào cũng nhắc nhở buổi tối nếu đã đi ngủ,dù nghe tiếng mẹ kêu cũng ko được trả lời, chỉ chạy đến chỗ mẹ hỏi là chắc ăn nhất.

**** Bạn nói có đức QUAN THẾ ÂM phù hộ cũng đúng, nhà mình chủ yếu là thờ phật bà.

Lúc mẹ mình đang mang đứa em út trong bụng thì tự nhiên bị đau bụng , đi khám thì phát hiện là có 1 cục u đang phát triển song song với cái thai, bác sĩ nói nếu mổ cái cục u đó đi thì khả năng đứa bé bị ảnh hưởng là rất cao, có thể đứa trẻ sinh ra bị dị tật ,nặng hơn là não ko phát triển bình thường, Nhưng nếu ko cắt thì cục u càng ngày càng lớn theo đứa trẻ và nếu nó vỡ ra thì sẽ chết cả mẹ lẫn con. Bấy giờ cái thai đã là tháng thứ 5, càng ko thể phá.

thế là mẹ mình rất sợ, từ ngày biết chuyện đến lúc quyết định mổ, rồi lên bàn mổ là cỡ 3 tuần , đương nhiên là mẹ mình ko thể nào yên lòng được, chỉ suốt ngày đi chùa cầu xin rồi ở nhà niệm phật. Thì có 1 đêm trước ngày mổ mẹ mìng mơ 1 nữ y tá, trên tay bế 1 đứa bé gái được quấn bên trong miếng vải màu xanh da trời đưa cho mẹ mình bồng. Mẹ mình tỉnh dậy biết là điềm lành nên bớt được phần nào lo lắng. Ca mổ diễn ra thành công nhưng mẹ mình thì vẫn cứ đay đáy 1 về đứa bé trong bụng nên vẫn cứ tiêp tục nguyện cầu cho đến lúc lâm bồn.

Mẹ mình nói trong 3 đứa thì sinh đứa út là dễ nhất, nhanh nhất mà ít đau đớn nhất. Lúc y ta đưa bé gái cho ba mẹ mình điều đầu tiên 2 người kiểm tra là chân tay và các ngón tay có đầy đủ hay không, đầu có bị gì hay không,. Và thực sự là ko gì cả. Điều ngạc nhiên nhất là e bé đúng là được quấn trong 1 cái khăn xanh da trời và cũng là khuôn mặt hơi tròn tròn như trong giấc mơ.

Lớn lên rồi thì đặc biệt e mình rất là có tính hiếu phật, đi chùa từ lúc 3-4 tuồi, đến 6 tuổi mặc dù đọc chữ chưa rành nhưng đã đọc làu làu được mấy bài kinh, điều này thì mình thua đọc còn ko hiểu thì lấy gì nhớ được.

Qua chuyện đó, mình mới thật sự thấy đúng là nhiệm màu

Content Protection by DMCA.com