Seri Truyện Những lần gặp ma của tôi – Tác Giả Giang Anh

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Phần 9 tập 1: 2015- NHỮNG CHUYỆN KỲ LẠ: TIẾNG GÕ CỬA GIỮA ĐÊM KHUYA .

– Trước đây chuyện ma cỏ không có gì lạ, vì tình hình chung là nhà ai cũng nghèo, nhà cửa thưa thớt, cây cối um tùm, khung cảnh lúc nào cũng tối om hoang vắng…Đặc biệt là thập niên 9x, tức lúc tôi còn nhỏ. Khi đó, ánh sáng thiếu, nhà cửa thưa và chuyện ma thì nhiều như cơm bữa

– Nhưng đây là những chuyện xảy ra mới đây thôi, năm 2015, và tôi lúc này đã trưởng thành ( tâm hồn thì còn ngây thơ lắm )

– Lúc này, tình hình đã khác hẳn xưa: ngôi nhà đã được xây lại, 1 ngôi nhà tường bình thường ở quê, 1 phòng khách có bộ cửa sắt 4 cánh có kính, 2 phòng ngủ, 1 của bà nội 1 của tôi. 1 hành lang dẫn từ phóng khách ra phía sau, có 1 cửa sổ dọc hành lang này. Phía sau gồm 1 bếp, kế đó là 1 phòng tắm và có 1 cửa phụ hoàn toàn bằng sắt. Nhìn chung nhà tôi cũng hoàn toàn bình thường, bạn nào hay thấy mấy ngôi nhà tường ở quê chắc đã hình dung ra đúng không ??

– Tôi bỏ ngang Đại học, đi Bình Dương làm vài năm, thấy tẻ nhạt quá, nội lại kêu tôi về quê làm và sống cùng nội. Lúc tôi về, con lộ trước nhà đã trải nhựa ngon lành, đèn đường chiếu sáng đến mức lọt cả vào nhà ( giá hồi xưa được vậy cho tôi nhờ ). Cái hàng rào âm u được dựng bằng từng bụi cây rậm rạp cũng không còn nữa, cây xoài Mút to lớn cũng bị hạ từ lâu. Cả mảnh sân u ám sau nhà nay cũng bị san phẳng. Đại khái là tất cả đã bị san bằng, lấy chỗ xây ngôi nhà lớn tôi và nội ở, và 1 cái nhà kho lớn kế bên nhà chính. bên hông nhà, vợ chống cô Bảy xây 1 căn nhà cực nhỏ, gần như là 1 cái phòng xây liền bên hông nhà chính. Ngay vị trí cửa sổ dọc hành lang luôn. Tóm lại là hầu hết diện tích đều xây nhà chật kín nhau, chỉ chừa 1 khoảng trống nhỏ bên hông nhà để làm đường đi lại và đậu xe.

– Xung quanh cũng chật ních nhà hàng xóm, san sát nhau đến khó chịu. Tuy đông đúc là thế nhưng vài nhà hàng xóm vẫn giữ thói quen ngày xưa: làm 1 cái hàng rào bằng cách trồng rất nhiều cây rậm rạp, y như nhà tôi ngày trước. Chính vì vậy xóm tuy đông nhưng nếu tắt hết đèn đi thì cũng vẫn còn tối tăm lắm. Nhà tôi mặt tiền còn đỡ, phần nhà trên nhìn ra con lộ sáng ánh đèn, phần bên hông nhà ( cửa phụ mở ra đấy ) thì vẫn tôi như thường do những nhà hàng xóm đối diện trồng nhiều cây rậm rạp

– Lúc này cả nhà tôi đã quên hết chuyện xưa, tôi thì vẫn nhớ như in. Tuy nhiên, lúc mới về nhà, tôi vẫn đinh ninh rằng từ nay ngôi nhà này sẽ vĩnh viễn không còn những chuyện kỳ lạ như trước nữa. Tôi đã nhầm

+ Chuyện thứ nhất :

– Một hôm nọ, gần 21h, tôi đang đọc sách ở phòng khách, bà nội ngồi ăn cơm ở bếp. Cái cửa phụ bằng sắt trông ra hàng rào đã đóng kín. Đang chăm chú đọc, bỗng tôi thấy bà nội cầm tô cơm đi vội ra chỗ tôi đang ngồi, ngồi xuống ăn vội. trông bà nội có vẻ hơi sợ

– “Sao tự nhiên chạy lên đây ăn vậy nội ? ” – Tôi hỏi

– Nội tôi vừa cười vừa trả lời, cái kiểu cười nhẹ của 1 người đang lo sợ 1 cái gì đó mà có người hỏi đúng tâm trạng:

– ” Tao đang ăn cơm, tự nhiên nghe có tiếng người gõ lên cái cửa sắt ở nhà sau. Nó gõ 3 lần, mỗi lần 4-5 cái. Tiếng y chang có người gõ cửa vậy. Tao tưởng ba mày (ba tôi hay say sỉn, cứ 19h là ông về ngủ ở nhà kho cho đến sáng. nghĩa là ông ngủ khá gần đó.Nhà kho không có cửa, ba tôi kê giường ngủ ngay trong đó. Từ chỗ ba tôi đến cửa phụ khoảng 6 bước chân thôi)

– ” Tao hỏi phải ba mày không ? Nhưng không có tiếng trả lời. Tao mở cửa, nhìn ra sân nhưng không thấy ai. Nhìn qua cái giường thì thấy ba mày say dậy không nổi, tao lại gần nhìn luôn thì đúng là vậy. Chắc chắn không phải ba mày. TƯởng nghe nhầm tao vô nhà, đóng cửa lại rồi ngôi ăn tiếp. Chưa kịp ăn thì tiếng đập cửa ẦM ẦM lại vang lên, rõ và lớn hơn cả lúc nãy. Tao bưng tô cơm chạy lên đây luôn “.

– Nhìn bộ dạng sợ hãi của bà nội, mà bà đã cao tuổi. Tôi nóng máu, đặt quyển sách xuống, bước ào ào ngay ra nhà sau. Mở cửa thật mạnh 1 cái, đúng là không có ai thật. Trước mắt chỉ là khoảng sân nhỏ, cái hàng rào trước mặt thì tối đen và nhà hàng xóm đối diện cũng đã tắt điện tối thui, chỉ mỗi nhà tôi còn đèn. Phía bên tay trái tôi là nhà kho, ba tôi ngủ cũng luôn mở đèn dù là đèn cà na vàng yếu ớt. Quái, không lẽ lại bị ? tưởng hết lâu rồi chứ tôi bực bội nghĩ thầm.

– Đóng cửa phụ lại, tôi đứng dựa lưng vào bếp, khoanh tay nhìn chăm chăm cái cửa phụ bằng sắt đang đóng im ỉm. Tôi đã tin là nhà từng có ma, nhưng không sợ lắm. Nhưng năm nay đã 2015 rồi, mười mấy năm đã qua, dù có thời gian tôi xuống Sài Gòn học rồi lại qua Bình DƯơng làm vài năm, nhưng những lúc về nhà không thấy gì lạ cũng không nghe ai kể gì. Chẳng lẽ nó nhè lúc mình về mà trở lại ??

– Gần 20 phút trôi qua, tôi vẫn căng thẳng cố chờ thêm chút nữa. Trong nhà đèn điện sáng trưng, ngoài sân thì hơi tối 1 chút nhưng không có chuyện âm u như ngày xưa nữa. Chả lẽ thời buổi này mà nó dám lộng hành nữa sao ??

– Chờ mãi không thấy gì, tôi đành bỏ lên nhà trên với nội, an ủi bà vài câu rồi đọc tiếp quyển sách dang dở. Đêm đó đi ngủ tôi không dám đóng cửa phòng, không phải sợ cho tôi mà tôi lo nếu bà nội ngủ kế bên có chuyện gì hay thấy cái gì, tôi lao qua sẽ tiện và nhanh hơn. Nhưng đêm đó không có gì xảy ra.

mà là đêm hôm sau

– Đêm hôm sau, nội tôi có lẽ đã quên hoặc không muốn nhắc lại chuyện hôm qua. Hai bà cháu trò chuyện vui vẻ rồi tắt đèn đi ngủ. Tôi ngủ muộn hơn, gần 0h mới bắt đầu ngủ. Hôm đó không biết do vừa uống cafe hay sao đó, tôi vẫn trằn trọc không ngủ được. Đang loay hoay thì…

– Cộc..cộc..cộc…

– Có tiếng gõ cửa từ phía cửa phụ, không quá to nhưng không hề nhỏ, quái lạ, cửa rào đã đóng, ba tôi thì luôn say đến tận sáng hôm sau mới tỉnh, không bao giờ gõ cửa đêm hôm cả. Thế thì ai ?? Tôi cảm thấy hơi bất an. sau 4-5 lần gõ như thế, nó tắt hẳn. Không lẽ có con côn trùng nào tông vào cửa ? Cũng không thể. Tiếng gõ khá lớn, y như tiếng người ta gõ vào cửa bằng mu bàn tay sau khi co ngón giữa lại vậy. Ai coi phim chắc hay thấy nhân vật hay gõ cửa kiểu này: tiếng gõ rất trong và gọn. Hơn nữa, tôi cũng từng thấy côn trùng lớn bay lao vào cửa phụ vài lần, không thể có tiếng gõ rõ và chắc nịch như thế, vả lại tông xong thì con vật té ngửa ngay chứ không thể tông liên tục 4-5 lần đều đặn, lần nào tiếng gõ cũng rõ y như nhau

– Mãi suy nghĩ, tiếng gõ đã dứt từ lâu. Tôi giờ muốn ra kiểm tra thì cũng biết kiểm cái gì nữa ?? Tôi vừa định nhắm mắt lại thì …

– Cộc..cộc.. Ầm ..Ầm…

– Da gà da ốc tôi nổi lên đầy đủ, không thiếu món nào. vẫn tiếng gõ đó, nhưng lần này có cả tiếng đập cửa rất lớn. Kiểu như gõ mãi không ai mở cửa cho vào, người đó cáu mà đập mạnh bàn tay vào vậy. Nhưng tôi thừa biết đó không phải là người

– Đèn đã tắt tối thui, cửa phòng tôi cũng hé sẵn. Phòng tôi gần bếp, cửa phụ ở đối diện bếp nghĩa là cũng gần phòng tôi. Nếu lao ra ngay, có thể tôi sẽ chạm mặt cái thứ phiền phức đó. Trong đầu đã mường tượng ra cái cảnh 1 bộ áo trắng, tóc dài hay 1 bóng đen sì không rõ tóc tai mặt mũi. Thú thật tôi cũng hơi do dự. Nhưng phòng bên có tiếng thở dài. Tôi biết nội không ngủ được. Nội đã bị đánh thức. Người già mà nửa đêm bị đánh thức thì không tốt chút nào, và tôi biết nội đang rất sợ…

– Mày là đàn ông mà – Tôi vận dụng câu thần chú cũ năm nào để lấy lại can đảm. Không nghĩ thêm dù chỉ 1 giây, tôi tung chăn, ào ào lao ra phía cửa phụ, kéo chốt mở ra thật mạnh. Trước mắt tôi, dưới ánh trăng mờ, chỉ là 1 khoảng sân nhỏ nhưng tăm tối , 1 cái hàng rào sắt trơ trọi, ngôi nhà hàng xóm đã chìm hẳn sau những bụi cây rậm rạp, và hoàn toàn chả có ai cả. Quái, tiếng rõ thế cơ mà

– Tôi tức tối, đứng nhìn vài phút rồi đành quay vào nhà. Tức thật, tiếng rõ lắm mà, tôi lao ra chưa tới 5 giây thì nó trốn ở đâu?? gọi là sân nhưng thực là chỉ là 1 khoảng đất nhỏ đủ dựng vài chiếc xe máy, thế thì nó biến đi đâu mà nhanh thế.. Không lẽ.. tôi sực nhớ lại cái thời THPT, vẫn là tiếng động mà không hề thấy mặt

– Vào phòng, vừa nằm xuống chưa kịp vén mền lên đắp thì…

– Cộc .. cộc..cộc…

– Ầm..Ầm..Ầm..

– Tôi điên tiết, lại lao ra phía cửa phụ, mở nhanh, vừa mở ra là hét lên như quát vào mặt : “Ai đó ?? Ai ? ” . lại chẳng có ai, chẳng có gì ngoài khoảng sân nhỏ hoàn toàn im ắng.

– Quay vào trong phòng nằm xuống, cố ngủ nhưng không ngủ được. Phòng nội kế bên cũng không nghe động tĩnh gì. Tôi cũng không muốn kể vì lo bà nội sợ thêm. Đang tức tối thì :

– ẦM..ẦM..ẦM… ..ẦM..ẦM…

– Lần này thì không còn gõ nữa, những tiếng ầm ầm vang rõ khiến tôi khẳng định 100% đó là tiếng nện vào cửa, và chắc chắn không phải do bất kỳ loài côn trùng nào khác. Lúc này, tôi tự nhiên cảm thấy sợ, sợ thật sự. Tôi rất muốn kéo mền trùm kín người như lúc nhỏ, vì da gà đã nổi đầy mình. Tôi hồi hộp, môi khô lại, nhưng không cần dỏng tai lên cũng nghe rất rõ tiếng cửa phụ đang kêu ầm ầm từng hồi đều đặn. Phòng kế bên, có tiếng thở dài rồi sau đó tiếng ho nhẹ. “Nội thức nữa rồi, cứ thế này mãi chắc bệnh” . Tôi thầm nghĩ, rồi tự đâm ra giận bản thân ghê gớm. Một thằng đàn ông trong nhà mà bó tay thất bại sao ??

– Tôi cố hết sức, thò cánh tay ra khỏi mền, nện thẳng cánh, đập thật mạnh xuống nền nhà. ” BỐP ” tiếng động phát ra rõ to. Tiếng gõ bỗng nhiên im bặt. Nhưng chỉ ít phút sau, nó lại gõ nữa, gõ đều đặn, nghe rất rõ. Điên máu, tôi lại dồn hết sức vào cánh tay còn đang nổi da gà, nện cật lực 3 phát xuống sàn, khỏi sợ bà nội thức luôn, tôi vừa gõ vừa hét thật to, to đến mức chắc hàng xóm nghe thấy ” NÍN , NÍN NGAY ..”

– Tiếng gõ đã hoàn toàn im lặng. Tôi chờ thêm ít phút, hoàn toàn không nghe gì nữa. Tôi vẫn không mở đèn, lặng lẽ tiến đến cửa phụ, mở ra: hoàn toàn không có gì lạ, cả tiếng dế kêu cũng không.

– Trở về phòng, bật điện thoại lên xem giờ, lúc đó là 2h37 phút sáng. Phòng kế bên, chợt có tiếng khẽ thở dài…

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com