Home Truyện Ma Hay THAY HỒN ĐỔI XÁC

THAY HỒN ĐỔI XÁC

– o O o –

Bước vô nhà Tâm thấy nhà cửa vắng ngoe. Nàng vội chạy vô phòng. Thế đang ngủ. Tâm thở phào nhẹ nhõm. Nghe tiếng động, Thế mở mắt quay mình lại nhìn mẹ:

– Mẹ mới về hả? Hôm nay mẹ về trễ vậy?

Tâm đặt tay lên trán con:

– Ừ! hôm nay me có nhiều việc quá. Con thấy bớt tí nào không?

-Dạ con cũng đỡ rồi. Con khát nước quá.

Tầm cầm chai nước lạnh đã cạn trên chiếc bàn nhỏ gần giường lên nói:

– Để mẹ đi lấy chai khác cho con. Chị Phượng chưa về à?

– Dạ chưa. Chị Phượng nói chị đi ngang chợ mua cam và táo.

Tâm không nói gì, vừa đi vừa ngẫm nghĩ thương đứa con gái lớn. Nó thật quán xuyến. Việc gì trong nhà cũng lo lắng đầy đủ. Phượng sợ mẹ buồn phiền vì ba đã bị thất nghiệp, không làm gì giúp cho mẹ lại còn mang bệnh cờ bạc. Ba hay lấy tiền của mẹ, lại còn lấy đồ đạc trong nhà bán rẻ để đi qua Shrevport đánh bài.

Vợ chồng nàng cãi nhau hoài làm đứa bé cũng buồn. Phượng đi làm part time để phụ với mẹ. Còn Tự thì lấy cớ buồn vì mất việc, đi qua sòng bài nói là để nghe nhạc cho vui. Nhưng ai cũng biết Tự đã lậm vào môn này rồi, khó mà dứt ra được. Không chịu nỗi sự bực bội, Tâm đòi ly dị. Tự hối hận hứa với vợ con không đi cờ bạc nữa. Nhưng con ma đỏ đen đã ăn vào máu của chàng rồi, vì vậy, không đi khoảng 2 tuần là chân tay Tự ngứa ngáy chịu không nỗi. Bao nhiêu tiền của vợ giấu trong hộc tủ, góc rương, Tự moi ra đi nướng hết. Con cái cso đồng nào Tự cũng tìm cách nói đưa. Mỗi lần về tới nhà là hai vợ chông gây gổ. Lần cuối cùng Tự nói sẽ không thèm về nhà nữa. Đã hơn một tháng rồi, mẹ con sống lủi thủi với nhau. Biết hai con vẫn thương ba, nhưng Tâm đã nhất quyết. Nàng không muốn sống trong cảnh này mãi được. Tự như một chiếc răng sâu cần phải nhổ. Để chỉ làm cho cả thân thể đau nhức mà thôi.

Thấy mẹ trở vào phòng với chai nước mới, Thế ngồi dậy, nhưng hơi chóng mặt, nó lại nằm xuống:

– Mẹ mệt không? Mẹ làm việc overtime nhiều quá, mệt lắm phải không? Con thấy mẹ hơi xanh!

Tâm cười cho con yên lòng:

– Còn đừng lo, mẹ biết sức mẹ mà.

Nàng lảng sang chuyện khác:

– Cón đói bụng lắm rồi phải không? Để mẹ xuống bếp hâm lại cháo con ăn.

Thế đưa tay cản:

– Con không đói, miệng con lạt lắm. Mẹ đói ăn đi. Một lát chị Phượng về thế nào cũng mua thêm vài món.

– Không biết chị con đi đâu bây giờ chưa về? Ở nhà có gì lạ không con?

Thế không biết mẹ nói lạ là lạ chuyện gì. Nó bệnh nằm thiêp thiếp cả ngày, chuyện lạ chắc chắn không xảy ra ở trong nhà này rồi. Nó cười cho mẹ an lòng:

– Con ngủ cả ngày, không thấy gì lạ hết. Mẹ đi làm có gì lạ không?

Tâm thấy tim tự nhiên thắt lại, nhớ đến sự việc ngày hôm nay, giong nàng run run:

– Không! À có… không… con có nghe tin tức gì của ba con không?

Thế tư tự:

– Dạ… con nghe thằng Nhi nói tuần rồi nó gặp bên sòng bài.

– Nó cũng đi đánh bài à?

– Không biết nó có đánh bài hay không, nhưng nó nói có chương trình ca nhạc hay lắm, cả nhà tụi nó đi coi.

Tâm cũng nhớ đã thấy tờ quảng cáo trên báo, có các ca sĩ hay từ California về trình diễn trong dịp cuối năm. Mới đó mà năm cũ đã đội nón sắp bước đi, nhường một năm mới đang xách dù trở về. Tâm chợt liếc nhìn hình nàng trong gương. Mái tóc nàng xơ xác với gió lạnh bên ngoài. Làn da tái, đôi mắt thâm quầng. Không biết Tự đã sống như thế nào cả tháng nay. Nàng chợt nghe tiếng của chàng qua đôi môi đen, thâm tái của John. Trời ơi! Tại sao lại có chuyện quái đản như vậy xẩy ra chứ? Lòng nàng chợt xao xuyến, bất an. Tâm nghĩ, một lần nữa, khi Phượng về, sẽ kể chuyện này cho hai con nghe cùng một lúc. Phượng chững chạc, khôn trước tuổi. Nó có thể phân tích cho nàng nghe chuyện này. Thế thì còn bé quá, chắc không giúp nàng giải quyết được gì.

Gió bên ngoài chợt như thổi mạnh hơn. Đêm xuống thật nhanh. Nhưng tiếng động sột soạt trên mái nhà cũ kỹ. Tâm kéo tấm màn lại và nói:

– Hôm nay coi bộ gió lớn lắm. Không biết sao con Phượng vẫn chưa về mà không thấy gọi điện thoại.

Thế ngừng chai nước uống, nghe ngóng bên ngoài rồi nói:

– Hình như chị Phượng về.

Vừa nói xong, cánh cửa mở tung. Phượng chạy vào như cơn gió lốc. Nàng oà khóc:

– Mẹ! mẹ!

Tâm hoảng hốt hỏi:

– Phượng! Chuyện gì vậy?

Thế cũng vội vàng nhảy xuống giường:

– Sao vậy chị? Có chuyện gì vậy?

Phượng mếu máo nói:

– Con nghe người ta nói có một chiếc xe chở người đi đánh bài bên Shreveport bị lật, trên xe có nhiều người chết….

Tâm lay vai Phượng:

– Hả? Có biết ai chết không?

Phượng nấc lên:

– Có. Ba!

Tâm ôm ngực ngồi lảo đảo xuống ghế. Thế khóc rống lên:

– Ba? Có thật không? Trời ơi! BA! ba chết rồi hả?

– o O o –

Bản tin được đăng trên báo địa phương:

“Tại nạn giao thông từ sòng bài: 3 người bị thương nặng, một người tưởng chết nhưng tự nhiên sống lại, sau hơn một ngày. Trước đó, bác sĩ khám nghiệm, tuyên bố ông này đã qua đời”..

Người chết đã sống lại, đó là Tự, chồng của Tâm. Ba mẹ con lái xe đi cả đêm. Khi đến nhà xác, ba mẹ con đã nhào lại khóc thảm thiết, nhất là đứa con trai út. Nhưng ngày hôm sau, nàng được cảnh sát báo tin là chồng nàng đã sống lại. Tự được đưa vào bệnh viện chữa trị trước khí về trở lại Dallas.

Từ khi sống lại, nhờ một phép lạ, Tự thay đổi thành một người hoàn toàn mới. Tuy vẫn chưa tìm được việc làm, nhưng ở nhà, Tự chăm chỉ dọn dẹp, sơn sửa nhà cửa, vườn tược, chăm sóc con cái hết mực khi Tâm đi làm. Tâm cũng cảm thấy an ủi và vui trong lòng. Tuy nhiên, có những lúc Tâm bắt gặp chồng ngồi nhìn vô tấm gương to treo ở cánh cửa quần áo trừng trừng. Chàng lấy tay xoa xoa lên cằm như thể xem bộ râu ra sao, mặc dù Tự không có râu. Khi thấy vợ nhìn mình nhừ dò hỏi, Tự quay ngoắt đi.

Tháng sau, Tâm được mời đến cảnh sát ký đóng hồ sơ thưa người đàn ông da đen tên John đã quấy rầy nàng. Người cảnh sát nhìn Tâm một cách lạ lùng:

– Chí có thấy câu chuyện của chồng chị và ông John có liên quan với nhau không?

Tâm ngơ ngác:

– Tôi không hiểu ông cảnh sát muốn nói gì?

Người cảnh sát nhìn ra ngoài sân, ánh sáng nhảy múa lăn tăn qua kẽ lá. Ông quay lại nhíu mày nhìn sâu vào mắt Tâm:

– Tôi muốn nói quả thật hồn của chồng chị có nhập vào xác ông John!

Tâm giật mình xuýt ngã ra khỏi ghế:

– Ông cảnh sát nói giỡn sao chớ? Chông tôi và xác ông John? tại sao ông lại nói xác ông John? Ông ấy chết hồi nào?

– Ông ấy chết cách đó một tiếng trước khi gặp chị. Cùng lúc với tai nạn xảy ra ỏ shevrept, lúc chồng nàng. Nàng nhìn đăm đăm vào mặt viên cảnh sát:

– Ông muốn nói gì?

– Tôi chắc chị đã hiểu. Tôi là người công giáo, tôi không tin lắm về những chuyện ma quỷ này, nhưng chuyện này khá ly kỳ, vì chị biết sao không?

– Ông nói nhanh đi.

Giọng ông ta chợt trầm hẳn bên tai nàng:

– Theo bản báo cáo thì khi chồng chị chết vì tai nạn xe thì cùng lúc, ông John bị một kẻ lạ mặt đánh chết dưới gầm cầu. Rồi ông ấy đã xuất hiện theo chị trên đường phố nhận mình là chồng chị. Khi ông bị giam, ông vẫn lảm nhảm ” Tại sao vợ tôi không nhìn ra được tôi?” Ông ta đã la lên: “Tôi muốn có một cái gương để xem tại sao vợ tôi không nhận ra tôi!” Cảnh sát canh gác được lệnh mang lại cho anh ta một tâm gương. Khi nhìn vào tấm gương….

Người cảnh sát ngừng lại vì xúc động:

– … Ông ta rú lên!

Giọng Tâm thảng thốt:

– Ông ta rú lên làm sao?

– Ông ta chỉ nói hai tiếng “Trời ơi!” rồi ngã ra và chết trở lại!

Tâm lẩm bẩm như người mất hồn:

– Chết trở lại?

– Phải! Xác ông John bi giết dưới gầm cầu được người qua đường nhìn thấy, báo cáo với cảnh sát. Nhưng khi cảnh sát, tới nới thì xác ấy biến mất. Đó là lúc ông đi theo chị gần sở chị làm.

Gai ốc đã nổi lên đầy lưng Tâm. Nàng chợt hiểu lờ mờ trong đầu, chưa kịp hình dung thì tiếng người cảnh sát đã vang lên:

– Hồn chồng chị trong xác của ông John đã không hiểu tại sao chị không nhận ra ông, vì thế ông đòi soi gương. Khi soi gương ông mới thấy mình không giống mình. Hồn ông hoảng hốt, vội rồi thi thể ông John…. Và… như chị đã biết, hồn chồng chị lại nhập vào xác của chính ông trở lại….

Tâm nhớ đến gương mặt thẫn thờ của Tự khi đứng trước gương với bàn tay xoa lên cằm như để tìm bộ râu.. Không biết chàng có nhớ chuyện gì đã xảy ra hay không… Viên cảnh sát tiếp:

– Tôi đã xem kỹ các hồ sơ, khi ông John la xong hai tiếng “Trời ơi!” và ngã vật ra chết, cũng giờ phút đó, xê xích một vài giây, chồng chị sống lại trong nhà xác!

Tâm bước lùi ra cửa, mặt xanh ngắt. Viên cảnh sát bước theo nói vọng ra:

– Mong thượng đế ban phép lành cho chị!

Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận