Truyện Kinh Dị : Bệnh viện 203

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Mọi chuyện bắt đầu vào 1 ngày cuối đông năm ngoái. Đêm hôm đó cậu tôi bị ốm nặng phải nhập viện, gia đình rất lo lắng và đưa lên BV Hồ Sen, nhưng mà họ bảo phải chuyển gấp lên BV tuyến trên và cậu tôi đc chuyển lên BV quân đội 203.

dem trong benh vien

Khi đc đưa lên và sau khi đc khám và xét nghiệm thì các bác sỹ trực ban ở đó kết luận là có thể cậu tôi bị sơ gan và phải nằm viện một thời gian để chữa trị và theo dõi… Cậu tôi đc làm thủ tục nhập viện và chuyển lên phòng ngay đêm hôm đó. Lúc đó là khỏang 1h30 sáng nên mn chỉ cử lại đó 2 người chăm sóc cậu còn tất cả về nghỉ ngơi để sáng mai còn thay nhau lên chăm sóc cậu… Sáng hôm sau mọi người phân công và chia thời gian để chăm sóc cậu, do nhà tôi ko ai muốn trông ở bv buổi tối nên tôi phải lãnh trách nhiệm trông cậu từ 22h đến 7h sáng … Cũng vì chả có việc gì làm nên tôi cũng đồng ý và ko có gì phàn nàn về quyết định ấy. Đêm đầu tiên tại bv, cậu tôi nằm ở tầng 3, để lên đc phòng của cậu thì phải đi qua 1 dãy hành lang và 1 cái cầu thang xoắn dài và tối, trên trần chỉ có vài ba cái bóng đèn neon nhỏ và mỗi cái đều cách nhau rất xa, ánh sáng le lói từ những cái đèn lại càng làm cho khung cảnh của cái bv thêm phần ơn lạnh, đi đến cuối hành lang thì có 1 tấm bạt lớn đc căng ra, sau tấm bạt đó là công trường đang xây dựng 1 khu nhà mới của bệnh viện… Cũng do lúc tôi đến thay ca cho dì tôi là khỏang 21h30, vẫn còn rất sớm, bv còn đông người nên tôi cũng ko có cảm giác gì và đi lại rất bình thường… Mọi chuyện chỉ bắt đầu diễn ra vào khoảng nửa đêm, lúc này mn ngủ hết và chỉ còn 1 vài người y tá trực đêm thỉnh thỏang đi lại ngòai hành lang… Lúc đó là khoảng 00h30, cậu tôi thức dậy và kêu đói, tôi bảo cậu chờ 1 chút để tôi chạy đi mua đồ ăn… Tôi đứng dậy và loay hoay tìm cái cạp lồng để đi mua đồ ăn thì bỗng thấy có 1 cái gì lướt rất nhanh qua cửa sổ, do cửa sổ có 1 tấm kính mờ nên chỉ nhìn đó là 1 cái gì đó màu trắng và đi rất nhanh, lúc đó tôi nghĩ chắc là chị ý tá nào đi qua hay có phòng nào có bệnh nhân bị làm sao nên y tá ms chạy nhanh nthế… Tôi lấy cạp lồng và ví tiền rồi mở cửa phòng đi qua và ko quên hỏi mấy ng nhà của bệnh nhân cùng phòng là có cần gì ko thì tôi mua luôn giúp nhưng ko ai cần mua gì và có vẻ như họ cũng ko mún bước chân ra khỏi cửa phòng vào cái giờ này… Khi đi ra ngòai đc 1 đoạn, tôi định hỏi mấy chị y tá xem căng tin của bv còn mở cửa ko thì xuống mua cho nhanh đỡ phải đi đâu xa, nghĩ là làm, tôi đi đến phòng trực của mấy cô y tá ở giữa dãy hành lang và nhìn vào thì ko có ai… Đang nghĩ bụng là ” quả này đen rồi, lại phải đi tận ra ngòai đường mới mua đc đồ ăn rồi” thì từ đằng xa, tôi thấy thấp thóang 1 bóng áo trắng đang đi rất nhanh về phía cái cầu thang xoắn ở cuối hành lang, tôi chạy theo, định gọi nhưng chợt nhớ ra là nửa đêm rồi, hét lên bây giờ thì bị chửi chết nên cố chạy thật nhanh về phía cầu thang… Tôi chạy thật nhanh nhưng lạ 1 điều là càng chạy nhanh thì cô y tá ấy càng đi nhanh, mặc dù tôi có chạy ntnào cũng ko bắt kịp đc cô ta. Tôi bực mình gọi thật lớn :

– Chị gì ơi… Chị y tá gì đấy ơi dừng lại cho em hỏi 1 tý !!!

Nhưng đáp lại tiếng gọi của tôi chỉ là 1 sự im lặng đến đáng sợ. Tôi chạy đến cầu thang và đi xuống thì thấy cô ý tá ấy rẽ vào 1 hành lang rất tối mà tôi chưa vào đó bao giờ và hình như cô ta biết tôi đi theo cô tay hay sao ấy mà còn giơ tay lên vẫy vẫy ra hiệu cho tôi đi theo, nhưng tôi thấy chỗ đó tối om om mà bây giờ cái mình cần là phải đi ra đường mua đồ ăn cho cậu nên ko đi theo cô ta mà chạy thẳng ra cửa và đi mua đồ ăn… Khi về tôi lại đi phải đi qua dãy hành lang tối mờ mờ ấy, không gian lúc này yên tĩnh đến đáng sợ, tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập liên hồi trong ngực, ko 1 tiếng côn trùng kêu, những bóng đèn neon sáng mờ mờ trên trần thì đung đưa theo gió khiến cho mọi thứ tưởng chừng như đang sống dậy vậy… Đi qua dãy hành lang thì đến cái cầu thang xoắn và cạnh cáy chân cầu thang ấy là cái lối rẽ mà cô y tá vừa rồi rẽ vào… Đi gần đến đó thì tôi chợt nhớ ra cái cô y tá đó, tôi viừa đi vừa lẩm bẩm “người éo gì mà bất lịch sự, làm y tá mà ng nhà bệnh nhân gọi cũng éo thèm thưa, đúang là cái lọai vô học mà” đang lẩm bẩm nthế thì cũng đã gần đến cái cầu thang, bất giác tôi nhìn vào cái đường tối thui ấy… Nhờ có mấy cái bóng đèn chập chờn ấy, tôi thấy người y tá lúc nãy cũng đang đi về phía mình, tôi thầm nghĩ : “éo biết lúc nãy mình nói thế bà ấy có nghe thấy ko, thui té lên đưa đồ ăn cho cậu đã ko cậu đợi lâu rồi”… Nghĩ xong tôi chạy 1 mạch lên tầng 3 và chạy về phòng của cậu, chạy ngang qua phòng trực thì thấy đèn sáng và có mấy người y tá đang ngồi nói chuyện với nhau, tôi thấy có cái gì đó lạ lạ nhưng ko để ý mấy mà chạy luôn về phòng để đưa đồ ăn cho cậu… Cậu tôi ăn xong và lại nằm ngủ, lúc đó tôi cũng nằm xuống nhưng ko sao ngủ đc… Tôi nghĩ chắc tại trong này bí quá nên đi ra ngoài hành lang đứng cho thoáng, ra bên ngòai ngồi và nhìn xuống khoảng sân rộng của bv thì thấy có ai đó đang đi dưới đó, nhìn kỹ thì ra vẫn là cô y tá đó, nhưng sao có cái gì đó lạ lạ mà tôi ko thể giải thích đc đó là cái gì, trong đầu tôi nghĩ chắc là do mình suy nghĩ nhiều quá đó thôi rồi lại ko để ý nữa, ngửa mặt lên trời hít 1 hơi thật sâu cái khí lạnh của đêm mùa đông xong, tôi lại nhìn xuống sân và giật mình khi cái bóng dáng cô y tá đó ko còn ở đó nữa…

Dụi mắt lại 1 lần và nhìn thật kỹ thì ko thấy cô ta ở đó nữa… Cả 1 khỏang sân rộng thêng thang, ko có 1 chỗ nào để nấp, cô ta đang đứng giữa sân thì ko thể nào có thể biến mất 1 cách nhanh như thế, chỉ trong vòng vài giây mà ko còn thấy cô ta nữa… Lúc này 1 cảm giác ớn lạnh chạy dọc trong cơ thể của tôi, ko biết do gió đêm đông lạnh hay là do cái hiện tượng tôi vừa nhìn thấy làm tôi cảm thấy ớn lạnh như thế nữa… Tôi rùng mình 1 cái rồi đi vào phòng, cả phòng đã ngủ hết từ bao giờ, chỉ còn có mỗi mình tôi là còn thức nên cũng buồn, tôi nằm xuống cái giường gấp đc kê ở cạnh giường của cậu và nghĩ… “Thật lạ là cô ta biến đi đâu đc nhỉ, mà có 1 cái gì đó rất lạ, có 1 cái gì đó thật khó giải thíck, cô ta có 1 cái gì đó khác vs những người y tá khác…” . Nghĩ đến đây tôi vùng dậy và chạy ra phòng trực của mấy người y tá vừa rồi. Thấy tôi chạy đến thì có 1 cô y tá trẻ đứng dậy hỏi :

– Có chuyện gì mà em chạy như ma đuổi thế ???

Tôi thấy đúng là mình chạy như ma đuổi thật nên trả lời :

– Chắc em bị ma đuổi thật ấy ạ, em bị con ma khát nó đuổi đấy ạ, chị cho em xin cốc nước với, phòng em hết nước rồi ạ.

Cô y tá nhìn tôi cười rồi lấy cho tôi 1 ly nước đá, cũng do ko có việc gì làm nên tôi ngồi lại nc vs chị y tá, 2 chị em ngồi buôn vs nhau 1 lúc, trong đầu tôi vẫn cứ thắc mắc giữa 2 ng y tá, 1 ng ngồi cạnh tôi bây giờ và cái người mà tôi thấy ở hành lang và dưới sân có 1 cái gì đó rất khác biệt mà tôi ko thể giải thích đc, và tôi hỏi chị y tá :

– Chị ơi cho em hỏi bv này có nhiều y tá ko ạk, và đêm thế này thì có nhiều người trực ko hả chị…???

Chị y tá trả lời :

– Y tá ở bv thì đếm làm sau hết đc hả em, có cả y tá thực tập vài tháng rồi lại đi nên khó nắm đc hết em ạk, và ban đem thế này thì mỗi khoa chỉ có khoản 3 đến 4 y tá trực cùng vs 1 bác sỹ thôi em ạk…

Tôi lại thắc mắc :

– Thế ở bv mình thì y tá chỉ có 1 mẫu đồng phục như thế này thôi ạ ???

Chị y tá nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu :

– So em lại hỏi nthế, ở bv nào mà y tá chả mặc áo như thế này hả em, nhưng bộ chị đang mặc là áo mùa đông, còn có 1 bộ ngắn tay để mặc vào mùa hè nữa nhưng nó ko khác gì nhau là mấy, chỉ khác là áo mùa đông nó dày hơn và là áo dài tay thôi…

Chị y tá nói đến đây thì tôi đã hiểu ra cái mà tôi thắc mắc là gì rồi… Tôi đứng dậy và bào em cảm ơn chị nhiều vì đã ngồi nc vs em và giải đáp cho em 1 vấn đề rất quan trọng, bây giờ em xin phép chị đc về phòng, em mệt và bùn ngủ quá rồi… Chị y tá nhìn tôi vs vẻ khó hiểu nhưng vẫn mở cửa cho tôi ra về, khi đi dọc dãy hành lang, vừa đi tôi vừa nghĩ ” Tại sao bây giờ đang là mùa đông, mình còn phải mặc áo phao, chị y tá kia thì choi cả áo len, áo khóac còn cái thứ mà mình thấy lở sân lúc nãy nó lại chỉ mặc có độc 1 cái áo cộc tay, nó ko biết rét là gì à ??? Mà nó là ai, có phải y tá của bv này ko, mà nếu ko phải y tá thì lấy đâu ra cái áo đó nhỉ ???” . Đang thắc mắc thì tôi chợt nhìn xuống sân bv, lúc này tôi thấy cái ng mặc áo trắng cộc tay ấy có gì đó lạ lạ, nó đứng yên 1 chỗ, ko di động, ko nhúc nhích, gió thổi rất to nhưng tóc của nó ko hề bay… Tôi cảm thấy có 1 luồng điện cạy dọc sống lung lên đến tận đỉnh đầu, trong tiềm thức nó đang giục tôi là “chạy đi, chạy nhanh về phòng rồi đóng cửa lại…” nhưng vì cái tính tò mò và cũng nghĩ là đm trước gặp ma 1 lần rồi mà éo chết thì bây giờ có cái éo gì để sợ nữa. Nghĩ đến đấy thôi tôi quay lại nhìn cái ng đó thì ko thấy nó đâu nữa… Đang ko hiểu nó đi đâu thí chợt tôi quay lại phía cái cầu thang xoắn ở phía bên kia hành lang thì… tôi thấy ở đó, dưới ánh đèn mờ ảo có 1 bong người đang từ từ đi lên, lúc đó tôi ko còn nghĩ đc gì ngòai 1 từ đó là “Chạy”… Nhưng 1 lần nữa tính tò mò lại thắng, tôi đứng lại nhìn chằm chằm về phía cái ng đang đi lên ấy, khi đi lên đến nơi, tôi nhận ra cái áo cộc tay trắng và mái tóc cắt ngang vai đó, tôi định quay đầu chạy thì đèn hành lang phụt tắt… Nỗi kinh hoàng lên đến tột độ, tôi quay đầu lại chạy như bay, cũng nhờ ánh trăng sáng nên tôi nhìn thấy đc đường và chạy thật nhanh về phía phòng cậu, chạy đc 1 đọan thì đèn lại sáng, tôi quay lại đằng sau thì ko thấy ai cả… tôi thờ phào nhẹ nhõm và quay đầu lại đi tiếp thì tôi va phải 1 cái gì đó lạnh toát làm tôi ngã ra đất, đang định chửi là ” đm đi đứng kiểu gì đấy, mù à” thì tôi chợt khựng lại, miệng chỉ kịp nói câu “ĐM” thì tôi cảm thấy cổ họng mình như bị chặn cứng lại khi nhìn thấy trước mặt mình là 1 đôi chân trần trắng bệch như chân của ng chết, và khi tôi ngước lên thì… Cái hiện ra trước mắt tôi là 1 ng con gái, 1 ng y tá, da cô ta trắng bệch, từ cô ta tỏa ra 1 cái gì đó khiến tôi cảm thấy rât lạnh, dù là mùa đông nhưng mồ hôi của tôi vã ra như tắm… Tôi định vùng dậy chạy về phòng nhưng ko hiểu sao tôi lại ngẩng đầu lên nhìn về phía mặt cô ta… Tôi hét ầm lên và vùng dậy, gạt phăng cái thứ đứng trước mặt tôi sang 1 bên và chạy thật nhanh, thật nhanh, chạy hết sưc bình sinh về phòng và đóng chạt cửa lại, nhảy lên cái giường gấp và chùm trăn thật chặt… Nhắm mắt lại cố ngủ nhưng ko sao quên đc những gì mình vừa nhìn thấy… Lúc tôi ngẩng mặt lên để nhìn mặt cô ta thì 1 cảnh tượng thật hãi hùng đập thẳng vào mắt tôi… 1 khuôn mặt bị dập nát, vs 1 bên mặt bị ko còn 1 chút da nào như bị mài xuống đường và 1 con mắt lồi hẳn ra ngòai, treo lòng thòng ở hốc mắt… Khuôn mặt dí sat về phía mặt tôi và cười 1 nụ cưới lạnh lẽo và ma quái…

Sáng hôm sau tôi nhất quyết đòi đổi ca mặc dù mình sẽ phải trông cậu thêm 4 tiếng buổi sáng nữa nhưng tôi cũng chấp nhận và tôi đc đổi ca vs cậu em họ tôi lớn hơn tôi 2 tuổi. Cả nhà rất ngạc nhiên vì quyết định của tôi nhưng cũng ko ai nghĩ ngợi gì và chuyện kinh hoàng lại diễn ra với em họ tôi vào đêm hôm đó nó trông cậu tại chính cái bv kinh dị này…

Content Protection by DMCA.com