[TRUYỆN MA] chuyện kể lúc nửa đêm

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Chập 1.2: Đám tang của bà nội
Bà nội e ngày e còn nhỏ thì khỏe lắm, đi làm đồng phăm phăm, bà hiền lắm, khi e vào lớp 4 thì bà nội e bị cảm,liệt nửa người, không nói được, ai nói bà cũng hiểu, gật hoặc lắc đầu thôi . Ông bà nội e ở với cô M (vì cô M k lấy chồng), nhưng lại ở trên đất nhà e luôn, khi nhà e làm nhà thì cô M xin 1 góc đất cạnh vườn để xây cái nhà con con, ông nội thương cô M ở 1 mình nên cả ông và bà ở với cô. Mọi người đưa bà đi châm cứu nhiều nơi nhưng k khỏi được, bà chỉ có thể di chuyển được 1 nửa người thôi, muốn đi đâu là toàn phải vịn vào tường hoặc cửa mới đi được. E nghe mẹ e kể là đi xem bói thấy bà nội bị là do bề trên quở trách nên hành bà như vậy (ngày trc bà nội theo đạo phật, thờ quan âm, nhưng k biết nghe ai nên đổi đạo, bà theo học đạo Long hoa ở làng bên, đi học được mấy bữa, bà thay tượng quan âm = tượng Long hoa giáo, hôm cả nhà đi cắt lúa, bà ở nhà rê thóc thế là bị cảm, về nhà thấy bà nằm sõng xoài ở sân nắng). CHữa mãi k khỏi được, nên bà e cứ thế sống đến hết đời, kỉ niệm e và bà ngày bé e cũng không nhớ nhiều vì từ lớp 1 đến lớp 5 là e chủ yếu ăn ngủ học ở nhà ông ngoại, ông ngoại nuôi (bố e được ông ngoại xin cho vào đường dây 500kv từ Bắc vào Nam nên đi công tác suốt, mẹ e thì sáng đi làm công nhân, tối về nuôi lợn, nuôi gà nên không chăm sóc e được). Đến lớp 6 khi nhà e xây nhà mới thì e về nhà ở, bố e chuyển công tác từ Tiền Giang ra Quảng Ninh nên 1 tháng về nhà được 1 lần. Từ lúc về nhà e hay thay bố chăm bà nội (mỗi con trai thay nhau trông bà 1 ngày), e nhá cơm rồi bón cho bà ăn, hôm nào mải chơi bón nhanh thì bà kêu là : Nóngggggg, rồi đùn cơm ra , ngày bé thì e cũng k có suy nghĩ gì nhiều, giờ thấy cũng thật là hư đốn . Nhưng lần đấy bác V, chú T và bố e có tranh cãi nhau về đất cát nên căng thẳng lắm, mà bà nội lại ở trên đất nhà e nên chú T cũng ít sang trông bà, toàn ỉ lại cho nhà e thôi, bà nội biết hết nhưng mà k nói được, thi thoảng thấy con cái như vậy, bà toàn chảy nước mắt, mếu máo. Nước mắt rơi từ khóe chân chim chảy ra trên má bà, e càng thương bà nhiều hơn.
Từ lúc bác Q mất, bà nội e yếu dần dần, k thở được bình thường, toàn thở oxi, k ăn được cơm, toàn ăn cháo thôi, nằm 1 chỗ không tiểu tiện bừa bãi. Bố e với bác V trông thì ko sao, dọn bình thường, nhưng lúc đến lượt chú T trông thì chú cáu ra mặt, lầm bầm quát tháo ầm ĩ. Đợt này bố e xin về được Thái Nguyên làm nên sáng đi, tối về nên e cũng đỡ phải chăm bà nội nhiều. Vào một ngày gần cuối năm, e đang học lớp 7, e nhớ như in ngày này vì hôm đó e đang ngồi nghịch cát nhà bà ngoại (bà ngoại lấp ao, thuê xe ngựa chở cát về),e ngồi chơi 1 mình dưới gốc xoài, trời lạnh lạnh âm u, trên cây xoài có một con chim bói cá cứ nhìn chằm chằm e, nhìn kinh dị cực luôn, e lấy ngói ném mà không chịu bay, cứ nghiêng đầu nhìn e, cái nhìn phải nói là ma mị kiểu gì ý . Lát sau bà ngoại e đi đạp xe đạp về, nói không thành câu:
– v ơi, v …bà nội m…. bà nội m chết r…m về ngay đi….nhanh….
Sự ngây dại của con trẻ khiến e bình thản 1 cách lạ, e vào nhà rửa chân tay, chào ông bà ngoại, rồi đạp xe về nhà, e lúc đó chỉ suy nghĩ về hình ảnh con chim bói cá kia thôi, ánh mắt nó cứ ghê ghê, cái nhìn soi mói…..
Về đến nhà, e đã thấy bme e cùng đông đủ mọi người ở đó rồi, bà nội e nằm như ngủ, e đã thấy trên đầu giường có 1 bát cơm,, quả trứng, đôi đũa ở đó rồi, e vào nhìn mặt bà, thấy mặt bà nội dường như có chút gì đó cau có, k hiền hậu như lúc e hay chơi bên bà. Lúc sau thấy ông T (bố của bác Q lấy tờ giấy đôi phủ lên mặt bà nội). E được bme giao nhiệm vụ lên trường cấp 1 đón các e nhà chú T và e gái e về, lúc đó mới hơn 3h chiều. E nghe loáng thoáng người lớn nói chuyện là bà e mất vào giờ dữ, mất ở đây là do trùng tang (bác Q mất chưa được 49 ngày).
Người chết thường có 3 nơi để về, thứ 1 đó là nơi chôn người đó, thứ hai là âm phủ, thứ ba là nhà khi còn sống. Khi mất vào giờ dữ thì sẽ không nhập thổ được, tức là không vào được quan tài, dưới âm phủ sẽ không nhận người (vì nhập thổ được mới coi như là tấm giấy thông hành xuống âm phủ), chỉ có thể lang thang về nhà, ở những nơi mà khi còn sống hay lai vãng đến. Nhưng qua 49 ngày sẽ không được về nhà nữa vì lúc đó thổ công không cho vào, bác Q ở trường hợp đó, tứ là lang thang ở ngoài, ko có nơi nào để đi cả. Bà nội e mất trong nỗi tức tưởi do vậy mặt bà khi mất mới cau có như vậy (người lớn kể vậy). Thứ nhất bà e bị bác Q khai tên họ lên lính trùng lên bắt, thứ hai số bà nội e chưa đến lúc chết nhưng cô T, cô M thấy bà yếu quá nên nghe lời bà H (chị gái của ông nội) gọi sư ở chùa đến niệm cho bà nội e ra đi thanh thản . Nhưng mọi người đâu biết rằng, khi bà đang chống chọi với lính trùng thì người nhà lại cho sư niệm đẩy hồn bà ra, hóa ra chưa tận mạng mà đã giao bà cho lính trùng bắt xuống, mà lại còn dính giờ xấu nữa . Đám tang vẫn diễn ra bình thường trong nỗi tiếc thương vô hạn của mọi người trong gia đình, trong họ.E nhớ là e khóc như mưa khi nhập quan cho bà, người lớn khiêng quan tài bà đẩy lên xuống 8 tám lần, mỗi lần như vậy là lại hô lên 1 câu lớn lắm (e quên xừ rồi) rồi sau đó với bê thi hài bà vào trong, khi chuẩn bị nhập quan thì con cháu, dâu rể khóc như mưa, chồm lên không cho đóng nắp quan tài lại…..tiếng đọc kinh, tiếng kèn, tiếng trống, mùi nến cháy, mùi nhanh khói đặc quánh tạo nên 1 không khí hỗn độn, đặc sệt…e cảm thấy cứ nao nao hết cả người.
Vì là mùa đông nên để tránh khí lạnh, ngta để rơm quanh nền nhà, nơi đặt quan tài của bà, con cháu ngồi quanh quan tài….Khi đến 11h tiếng kèn trống im lặng thì gia quyến ngồi đó, người mệt thì nằm ngủ, người tỉnh thì nói chuyện về lúc xem bói, thầy nói những gì, những gì, thanh niên, trai tráng họp lại bên nhà chú T để lên danh sách nhiệm vụ của mọi người trong họ trong lễ tiếp khách, chôn cất bà e…(A họ e, ông N là đích tôn thì cầm di ảnh, e cầm bình hoa trong có 1 cây chuối con). Đêm đó e nghe được là họ e đã bị dính trùng tang, tức là cứ trong vòng 49 ngày, người này nằm xuống thì sẽ kéo theo người khác. Đang bàn tán rôm rả, tự nhiên có 1 con chim lạ bay từ ngoài vào, đậu ngay di ảnh bà nội e, miệng hót k ngừng , chính là con chim bói cá lúc chiều e nhìn thấy ở cây xoài nhà bà ngoại, vẫn cặp mắt đó, nó nhìn soi mói vào từng người một, và cuối cùng là e cảm giác nó nhìn e lâu nhất, e khẽ nói với mẹ là e nhìn thấy lúc chiều, nhưng mẹ k tin, mẹ e gạt đi bảo là trùng hợp ngẫu nhiên thôi, lát sau nó bay lên bàn thờ, mỏ nó mổ mổ vào bát nhang, tung tóe cả ra , mọi người nháo nhác cả lên, cho là điềm dữ. Bác dâu cả (vợ bác V) lại xua xua tay thì nó lại bay lên nắp quan tài, xô quả trứng rơi xuống đất rồi bay mất hút vào màn đêm lạnh lẽo, đen như mực ngoài kia…….xa xa tiếng chó nhà hàng xóm chu liên hồi như chó sói, e gái e được bố đưa sang nhà bà ngoại vì nó còn bé quá, e thì rúc vào lòng mẹ mà suy nghĩ về hình ảnh con chim ma quái kia rồi ngủ lúc nào k hay……..
Trong giấc ngủ chập chờn, e nằm mơ các thím ạ, nằm mơ thấy bà nội đi vào từ ngoài sân, sau lưng bà e có 2 bóng đen sì sì , không nhìn rõ mặt đi vào, người nhà e nằm, ngồi hết ở cạnh quan tài bà để ngủ, hai bóng đen cứ đi đến từng người một bà e lắc đầu rồi cứ thế đến lần lượt từng người khác….đến chỗ e, e nằm trong lòng mẹ, mắt ti hí để nhìn, tim đập thình thịch thì lại được bỏ qua lượt e, cứ vậy đến hết rồi thấy bà e đi ra khỏi cổng, 2 bóng đen vẫn lừ lừ đi theo đến khi khuất tầm mắt của e. E choàng dậy, nhìn lên tường là 3h đêm, mồ hôi e chảy ướt hết cả áo len, mãi sau này e mới kể cho mẹ e nghe (mẹ e nói là lính trùng áp giải bà về để hỏi xem con cháu rồi bắt đi). Sáng hôm sau 6h mọi người đưa bà ra ngoài đồng, mộ mà nằm sát bác Q, trời lạnh k mưa mà nước ở dưới mộ ngập ¼ hố, 2 ông a họ e (bên nhà khác) ra trước múc hết nước lên, lúc 2 ông ý kể nghe mà nổi hết da gà, do mộ bác Q nằm sát đấy, chắc là nước từ xác bác Q chảy ra thấm vào đất, nước vàng vàng + nước trũng ở đồng mùi cứ tanh tanh, khắm khắm, thôi thối làm cho 2 ông ấy mấy lần suýt nôn, phải lấy rượu xoa lên mũi cho bớt mùi ….Khi ông T ra thắp nhang xin phép cho vong vào bãi tha ma, nén nhang cháy bình thường, nhưng được 1 nửa thì tự tắt, k cháy nữa,điềm của việc không nhập được mộ cho bà nội e . Sau đó các thủ tục chôn cất bình thường diễn ra.
Trong 1 tuần đầu tiên, nhà e luôn có 1 ông sư đến cúng cho bà nội e về nhà ăn, lễ cúng diễn ra ở nhà bác cả, ngày 2 bữa thì phải, e nhớ lễ cúng là: 1 đĩa xôi, thịt gà, cơm, trứng, rượu, nước trắng, 1 món ăn bất kỳ, 2 bình hoa, 1 bình đựnh cây chuối con, 1 bình đựng cành tre. Sau tuần đầu thì nhà tự cúng. Vì là chết do trùng tang nên thời gian này bên họ nhà e họp họ ở nhà bác Trưởng họ, mỗi gia đình quyên góp tiền, đi kiếm thầy về giải hạn trùng tang. Các thím tưởng tượng nguyên 1 dòng họ cả già trẻ lớn bé, ngồi quây quần trong sân nhà trưởng họ thì đông đủ cỡ nào, trẻ con thì nem nép, k dám nói gì vì nghe ma quỷ đã sợ vãi mật. Sau khi chọn được thầy ở trên Hải Dương, hẹn thầy đến để làm lễ giải hạn, trai tráng trong thời gian đó cũng bớt đi chơi khuya,đi làm cẩn thận, hạn chế bia rượu và đi xe máy…(Bố e đợt đó đi xe bus cho lành)…………còn nữa

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
Content Protection by DMCA.com