Truyện Ma Người Khăn Trắng Phần 2

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Thêm một ngày nữa bị cầm chân ở cửa hiệu trưng bày nhưng Tuấn Khanh không tỏ ra khó chịu lại hăng hái phụ giúp Hương Lan công việc thường ngày của cô. Có lúc anh bắt gặp những tia nhìn trộm của cô hướng về mình. “Ôi chao, chắc là đồng cảnh ngộ tha hương nên dễ dàng thông cảm với nhau thôi”. Tuấn Khanh tự nhủ như thế rồi lại gạt đi: “Không đâu, sự thông cảm khác với tình cảm dành cho nhau, cứ nhìn đôi mắt vời vợi của cô ấy thì rõ cả”.
Có tiếng Hương Lan gọi từ chỗ cửa chính:
– Anh Khanh, có báo mới cho anh đọc nè.
Tuấn Khanh nhìn ra nói:
– Tôi nhớ mình đâu có nhờ vả cô chuyện này.
Hương Lan khẽ lúng liếng đôi mắt:
– Thì tiện thể tôi mua cho anh đọc không được sao.
– Tất nhiên phải được rồi. Không tốn tiền mà có báo để đọc tôi làm sao từ chối.
– Anh đúng là hạng người khéo nói, khéo làm dịu cơn giận của người khác.
– Cô lại khen tôi. Tôi không có biệt tài ấy đâu.
Đón tờ báo mới Hương Lan đưa cùng một chiếc bánh cam cô vừa đi mua về. Tuấn Khanh cắn ngập răng vào chiếc bánh nhai một miếng rồi tấm tắc:
– Ngon quá xá. Thứ gì phụ nữ mua cũng không thể chê vào đâu.
Hương Lan hỉnh mũi cười:
– Anh chỉ giỏi nịnh.
– Vậy ư? Biết rồi tôi đâu có dại gì mà phí sức. Bây giờ tôi trả việc cho cô để đọc báo, cô đừng làm rộn tôi nghe.
Nói xong, Tuấn Khanh tự động tìm chỗ đọc báo. Anh trải rộng tờ báo rồi liếc mắt vào mục đăng ở trang đầu. “Một người mẫu đột ngột bị mất tích và hiện tượng một số phụ nữ bị mất tích vào các thời điểm khác nhau”. Ồ, một tin giật gân đây. Nhưng người mẫu mất tích thì có gì là ghê gớm lắm đâu. Biết đâu cô ta lại chẳng đi theo một gã trọc phú béo bở nào du hí để kiếm tiền. Các cô gái bây giờ, nhất là những người mẫu, người đẹp họ biết tận dụng cái nhan sắc trời cho để làm giàu. Họ không phải là kẻ dại khờ và ít tìm ra người đoan chính. Chỉ tội cho những cô gái quê, chân ướt chân ráo lên tỉnh dễ bị lợi dụng lẫn lừa lọc. Nhưng các phụ nữ mất tích được nêu đây thì dường như ai cũng là người có tiếng tăm cả. Dù đọc kỹ những dẫn chứng trong bài báo nhưng Tuấn Khanh vẫn không tin các phụ nữ bị biến mất đột ngột vào nhiều thời điểm như vậy. Cô người mẫu Diễm Hà mà gặp nguy hiểm gì chẳng qua họ đã rủ nhau lần lượt đi làm giàu ở xứ người hết cả rồi. Thôi, hơi sức đâu mà quan tâm cho mệt xác. Chuyển qua mục báo khác, Tuấn Khanh tỏ ra say sưa hơn nên quên mất vấn đề nghiêm trọng đầu tiên hay có thể gọi là một vụ án. Khi xem gần hết tờ báo thì cơn buồn ngủ ập đến với anh. Trong cơn mơ chập chờn, anh bỗng thấy mình bị một phụ nữ tát tai. Cái đánh rõ đau kèm theo lời thóa mạ: “Tên khốn, mi dám lợi dụng để làm tổn thương thân thể ta như vậy hả? Chưa hết, mi lại còn nghĩ xấu, lại làm ngơ trước số phận của người khác. Rõ là đồ tồi. Ta phải đánh mi thêm vài chục cái bạt tai nữa, nào đón lấy!”. Tuấn Khanh trông thấy rõ bàn tay xòe ra chuẩn bị giáng vào mặt mình liền hốt hoảng bật người né tránh cùng với lời thanh minh:
– Tôi có làm gì đâu. Đừng đánh mà!
Giây phút hoàn hồn vụt qua nhanh, Tuấn Khanh tỉnh dậy ngơ ngác hỏi Hương Lan:
– Có phải cô vừa mới đánh tôi?
– Nãy giờ tôi ngồi chỗ chiếc bàn này, đâu có lại gần anh.
Hương Lan tròn mắt.
– Thế ai đã đánh tôi một cái tát ê ẩm cả mặt vậy?
– Làm sao tôi biết được. Chẳng phải anh đang nằm đọc báo ở chỗ đó ư?
Tuấn Khanh thú nhận trong sự ngạc nhiên:
– Hình như tôi đã ngủ thiếp đi một chút.
Hương Lan che tay lên miệng cười:
– Vậy là anh đã nằm mơ rồi ông thần ơi! Chắc bị ám ảnh về sự truy sát ngày hôm qua chứ gì.
Tuấn Khanh nhăn mặt cãi:
– Không phải hình ảnh của cuộc rượt đuổi, mà là tôi bị một người phụ nữ đánh, vẫn còn cảm giác đau đây này.
– Thế chẳng lẽ anh nghi ngờ tôi sao?
Thái độ Tuấn Khanh đầy hoang mang:
– Nếu không phải nằm mơ thì tôi biết nghi cho ai ngoài cô ra.
– Nhưng tôi không đụng đến người anh. Tôi cũng cam đoan rằng trong cửa hiệu không có người thứ ba.
Sự khẳng định của Hương Lan khiến cho Tuấn Khanh phải thừ ra. Không có người thứ ba có nghĩa là… bất chợt ánh mắt anh dán chặt vào những pho tượng chung quanh nhưng chẳng phát hiện được điều gì ngoài sự cứng nhắc, vô tri của chúng. Đúng là anh đã nằm mơ thật. Tuấn Khanh xoay người nhìn Hương Lan:
– Xin lỗi cô!
Hương Lan lém lỉnh nói:
– Không biết từ giờ đến hết ngày hôm nay tôi sẽ nghe anh xin lỗi thêm mấy lần.
Sắc mặt Tuấn Khanh chợt nghiêm lại:
– Nhưng không hiểu cô có thích thú chuyện này không?
Hương Lan hếch nhẹ mũi:
– Nếu như là đề tài khác thì tôi sẽ hưởng ứng hết mình nhưng chuyện này ghê thấy mồ, tôi không dám mạo hiểm.
– Rõ ràng là tôi đã nghe thấy tiếng mắng của phụ nữ trước khi bị tát.
– Không lẽ thủ phạm làm cho anh phát hoảng là những pho tượng này?
– Hương Lan, đến lượt cô dọa tôi rồi.
Thần sắc Hương Lan bắt đầu nhợt nhạt:
– Anh công nhận là tôi nói đúng ư?
Trong tình thế không thể phân biệt được, Tuấn Khanh đành tạm gác vấn đề lại. Anh phẩy tay:
– Nói chuyện chiếc bao tử sẽ được ăn gì trưa nay đi. Nhất định cô phải khao tôi một bữa nữa.
Cũng không dám gợi lên câu chuyện từng làm cho mình rởn óc, Hương Lan hùa theo đề nghị của Tuấn Khanh:
– Khao thì khao, tôi không hà tiện đâu. Anh muốn được chiêu đãi thứ gì, cứ việc nói miễn là vừa túi tiền của tôi.
Tuấn Khanh cười khà:
– Không được nuốt lời nhé. Cô mau rời chỗ đi mua thức ăn là vừa.
Nhìn đồng hồ, Hương Lan gật đầu:
– Được anh lên thực đơn theo ý thích của mình đi.
Không khách sáo, Tuấn Khanh chớp mắt nói:
– Cơm gà rán và một ly nước mát.
Nụ cười của Hương Lan khá tươi:
– Sẽ có ngay! Nhưng anh phải trông coi cửa hiệu giùm tôi đàng hoàng đó? Tôi còn phải sống ở thành phố này lâu dài nên không thể để bị mất việc được.
– Cô yên tâm. Hai chúng ta đồng cảnh ngộ, tha phương cầu thực mà.
Nhận được sự cảm thông từ nơi Tuấn Khanh. Hương Lan nghe ấm lòng nên đáp trả lại anh tia nhìn đầy thiện cảm trước khi quay người đi.

Chiều nay, thấy đã hết giờ làm việc Tuấn Khanh tự ý chia tay với Hương Lan mà không chờ cô phải nhắc:
– Tôi không biết mình có thật sự an toàn chưa nhưng cũng phải giải thoát nỗi lo âu của cô. Tôi xin kiếu từ để về nơi ở trọ của mình.
Vừa chợt nghe, Hương Lan đã bày tỏ sự quyến luyến:
– Ngày mai anh có rảnh hay không?
– Có việc gì vậy? Chẳng lẽ cô mướn tôi đến đây làm bảo vệ.
– Nếu anh thật sự bị thất nghiệp. Nhưng nói trước chỉ trả công hai bữa ăn no bụng thôi.
– Không thành vấn đề đâu. Chỉ có điều rất tiếc là tôi không hề thất nghiệp.
Gương mặt Hương Lan vụt buồn so:
– Thế thì nguy cho tôi, phải đương đầu với nỗi sợ một mình.
Tuấn Khanh động viên:
– Cứ tỏ ra thật tỉnh táo thì chẳng có điều gì xảy đến cả, bởi những sự kiện mà chúng ta gặp phải đều diễn ra ở trong mơ.
– Dứt khoát tôi không ngủ gục đâu.
– Tốt hơn cô nên dùng một ly cà phê đá…
– Tôi sẽ nghe lời anh.
– Nếu rảnh tôi hứa sẽ ghé thăm.
– Anh phải cho tôi biết địa chỉ chỗ ở chứ.
– Cô cũng thế. Chúng ta trao đổi nghe.
Nói rồi cả hai vui vẻ xé giấy ghi nơi ở trọ của mình chuyền cho nhau. Trước giờ chia tay mỗi người về một nơi trong lòng họ trào dâng một nỗi niềm rất khó tả. Nhưng nào có phải đi xa đâu, tất cả chỉ loanh quanh trong thành phố. Vậy mà trong suy nghĩ của họ, cứ như sẽ mãi mãi không gặp lại.
– Rồi cô sẽ quen với cảm giác của mình ngay thôi, đừng quá lo Hương Lan ạ. Công việc của cô ở đây tuy hơi buồn nhưng rất hợp với phụ nữ chân yếu tay mềm.
Hương Lan khẽ mím môi:
– Tôi cũng nghĩ như anh. Lúc trước, khi chưa tìm được việc làm tôi cũng khổ sở lắm! Nhiều ngày phải gặm bánh mì lạt thay cơm.
Tuấn Khanh kể hoàn cảnh của mình:
– Tôi thì hơn gì cô. Từ nhỏ tới lớn chưa hề biết đói mà vừa rời khỏi gia đình không lâu đã giống tên ăn mày đầu đường, xó chợ. Uống nước lạnh để làm dịu êm bao tử. Bởi vậy cho nên, đêm hôm qua bị nhịn đói nằm trong cửa hiệu này tôi không sút thêm ký nào.
Bất giác Hương Lan đặt tay lên vai Tuấn Khanh giọng sụt sùi:
– Nghe chuyện của anh tôi thấy bớt tủi thân hơn. Mình sẽ là bạn bè nghe.
Tuấn Khanh cười bạnh miệng:
– Hoan hô ý kiến hay của cô.
Hương Lan liền sửa lại:
– Gọi tên đi cho thân mật.
Tuấn Khanh đáp ứng ngay:
– Tôi về nghe Hương Lan.
– Vâng.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
Content Protection by DMCA.com