Truyện Tâm Linh – Bố Em

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Ông P và ông Q lo xong cho mấy ông thì cũng hơn 10h đêm.ông viết sớ rồi đốt cho ông K cái nhà sau đó 2 ông về còn lo viêc của ngày mai.nhà em cũng thấm mệt qua 1 ngày vất vả rồi cả nhà đi ngủ.
Đi ngủ em thấy một ông già hơn bố em nhìn ông quắng thước, mắt ông sáng lắm, trán cao.cứ nói em đi theo ông.nhưng em không đi mà đứng nhìn.
Ông nói : ông K đây đi theo ông nhanh ông cùng cháu đi tới chỗ ông này để nhờ ông giúp bố cháu.
Em nghe thấy thế vội vàng đi theo hai chân cứ quấn vào nhau bước thấp bước cao tí ngã mấy lần.đi được 1 đoạn đến cái ngã 3 thì thấy con ngựa màu trắng được ông cột vào gốc cây đa cùng với 1 chú. đời em có biết cưỡi ngựa là gì đâu em ngồi giữa 1 chú kiều khiển ngựa và sau là ông K.cứ đến ngã 3 thì ông dừng lại chỉ cho em nhớ lên đi đường nào.đường vắng lên em nhớ cũng dễ.hai ngã ba đầu tiên thì rẽ trái đến ngã 3 thứ 2 thì rẽ phải rồi đi thẳng nhưng em thấy đi xa lắm ngồi trên ngựa mà có cảm giác ê hết cả mông người thì mỏi nhừ.đi được đoạn khá xa đến gần cái núi thì dừng lại.hai ông cháu đi bộ vào.vừa đi vừa thở đường dốc thoai thoải lên đến chân núi thì gặp mấy cái nhà cách nhau rất xa.đi thêm 1 đoạn nữa thì ông K dừng lại.ông nói đến rồi.trước mặt em là cái cổng gỗ kiểu ngày xưa cũ kỹ.cánh cửa gỗ gần như đã mục hết.dưới cánh cửa là hổng một miếng em nghĩ chắc là chó nó cào nó đòi ra ngoài…ông K đứng đó gọi.
Cụ T ơi….ơ…i..cụ có nhà không.
Gọi 3 lần thì có 1 bà cụ lưng còng ra mở cửa thấy 2 ông cháu.bà liền nói.
Chào hai ông cháu .hai ông cháu đi đâu mà đêm hôm thể này.
Ông K : chào cụ có cụ ông ở nhà không ạ nhà có việc lớn phải nhờ đến tay cụ mới được nên làm phiền cụ nhà đêm hôm thế này phải tỉnh giấc mong bà bỏ qua.
Bà : không sao hai ông cháu vào nhà đi.
Em với ông vào nhà thì thấy cụ ông đã ngồi sãn trên cái bàn uống nước kiểu ngày xưa ý.cụ đang ngồi trâm đóm hút thuốc lào.
K : chào cụ.em cùng khoanh tay chào cụ ạ.
Cụ : hai ông cháu có việc gì mà đi đêm hôm thế này.nói xong thư thả làm ngậm nước chè.
K : cụ ạ chuyện là thế này….. rồi cụ kể chuyện nhà em ra có gì muốn hỏi thì hai cụ hỏi em .
Cụ : cháu nhìn được bố cháu ah.nhìn thấy cả lính nữa ah.khi cúng lễ bố cháu nhìn thấy gì không.
Em : cháu thấy nhiều ánh mắt với khuôn mặt giận dữ lắm cụ ạ.nhìn sợ lắm.nói em còn run.
Cụ : thế ý nhà cháu thế nào
Em :nhà cháu không muốn đưa bố lên chùa đâu ông ạ.ông giúp bố cháu với.anh cháu lo lắm nhìn anh khổ tâm lắm mà chẳng dám nói cho cả nhà biết giờ việc gì cũng tới tay anh cháu.em lại mếu máo.
Cụ : nó sinh ngày bao nhiêu.
Em đọc cho ông xong ông bấm đót ngón tay.nó sinh vào tam dần rồi vía nó cứng lắm không ai bắt được nó hết.mệnh nó lớn, tính thằng này nóng.nhà con làm lễ phải bắt nó tránh đi có nó ở đây nó át cái vong khác đi.thì khó khăn lại còn khó khăn hơn.
Cụ : ngày giờ táng bố con là ngày nào.
Em : đọc ngày giờ cho cụ.
cụ nói : có phải khi táng bố con là thằng tam dần nó thay quần áo tắm rửa cho ông không ?
em : vâng ạ.
Cụ : cơ bản là cái này đây năm nay cũng là năm hạn của nó.bố con mà không mất thì nó cũng mất vì tai nạn.cái hạn của nó rồi lại mặc áo quan cho bố.( thường thì con cái không được tắm cho bố mẹ khi họ qua đời nhưng anh em thương bố không muốn ai động vào ông lên anh em tự làm ).lên cái này là điều tối kỵ.đúng ra là quan phải bắt nó nhưng mạng nó lớn lắm.nó át được cái vong cũng như khí xấu mới quay ra cháu.mà cháu thì nặng nợ với bố mày quá cũng vì m mà ông không đi được.có muốn đi thì cũng không lỡ con ạ.
Em cãi : cháu có làm gì đâu.chỉ nhớ bố cháu thôi.
Cụ : cái quan trọng là cái nhớ đấy không phải mình cháu mà là cả nhà cháu không nghĩ là bố đã mất mà nghĩ cụ đi đâu đây thôi lên có cảm giác lúc nào ông cũng ở bên cạnh thế người khuất thì đi sao đành.
Em : không nói gì……
Cụ : được rồi cụ nhận lời giờ hai ông cháu về nghỉ đi mai cụ xuống.
Em : cụ dặn dò gì không ạ.
Ông : kiểu gì thằng tam dần nó cũng lên đây lúc đấy cụ dặn sau giờ hai ông cháu về đi.
Em với ông K chào cụ và cụ bà đi về.ra ngoài đường ông K nói giờ về thì cháu đưa anh G lên nhà cụ luôn nhé nhớ đường ông chỉ lên sớm nhé nhà người ta cũng đang nhờ vả cụ đấy không sớm thì hỏng việc.
Em tỉnh lại lúc 1h30 sáng.lồm cồm ngồi dậy chạy vào phòng gọi anh G đi qua phòng khách thấy anh chưa ngủ đang ngồi hút thuốc nhìn thây em anh nói.
G : Em thấy gì không.
Em : anh không ngủ ah.đi anh ơi em biết cụ ở đâu rồi anh đi nhanh em chỉ.
G : chẳng kịp nói với ai câu nào vội vàng xỏ dép lấy chìa khóa xe rồi hai anh em đi.
G : em thấy gì cho anh địa chỉ rồi anh đi.
Em : có biết địa chỉ gì đâu anh.anh đi qua 4 cái ngã tư đến cái núi em dẫn anh vào.
G ngao ngán nói : nếu không phải chuyện nhà mình thì đứa nào kể chắc anh cho nó mấy cái đạp mất.đúng là không có gì là không thể.
Em : chắc chút nữa cụ mắng anh đấy.cụ nói anh mặc áo quan cho bố.năm nay năm hạn của anh.bố không mất thì anh mất đây.
G : không nói gì nhưng em biết anh cố ngăn dòng nước mặt đang trực trào ra vì lời hứa của hai người đàn ông nói chuyện với nhau “ khi bố ra đi con không được khóc nhé hãy làm thằng đàn ông mạnh mẽ làm chỗ dựa cho cả gia đình.đàn ông nước mắt khóc ngược vào trong”.
Hơn 1 tiếng đi ô tô thì tới chân núi em dẫn anh đi theo con đường mà em với ông K đã đi cuối cùng cũng đến được cái ngõ bằng cửa gỗ cũ kỹ.
Em cất tiếng gọi : cụ T ơi…ơi……
Thì cụ bà ra mở cửa nói hai đứa vào đi ông chờ nãy giờ rồi đấy.
Em với anh G liền đi vội vào thì thấy ông đã quần áo chỉnh tề rồi.ông mặc áo dài mầu nâu.đầu đội khăn xếp tay chống gậy.bên cạnh có cái tay nải xách bằng vải gụ.
Gặp anh em ông cười nói.mày là thằng tam dần đây đúng không.
Anh em nghe thế liền cười rồi vâng ạ.
Ông nói : nhìn cũng có tướng lắm đấy nhưng nặng về đường gia đình.sau này cái vai đấy còn phải gánh nặng lắm.mà thôi cố mà gánh sau này còn có lộc.
G : vâng .rồi đưa tay ra đỡ ông cùng tay nải của ông.ông nói giờ đi cho sớm về còn kịp làm lễ lên xe ông dặn mấy thứ.
Hai anh em chào bà rồi đưa ông ra xe ông đi thì chậm mà anh em thì nóng tính sốt ruột.cứ thấy ông đi như đếm bước chân thế thì nói ông lên đây con cõng cho nhanh.ông cười nói không sao ông đi được.nhưng anh cư thế lấy tay nải của ông quàng vào cổ.rồi khom người xuống cõng ông lên đi ầm ầm.em thì đi theo sau hai ông cháu.ông thấy thế cười ầm ầm nói nhìn giống thầy trò đường tăng quá.ra tới đường cái mấy người đi chợ sớm nhìn thấy mấy ông cháu thì cười ầm lên kêu.nhất cụ đấy nhé co thằng cháu có hiếu thế.
Cụ chỉ tủm tỉm cười.
Anh đặt cụ xuống lấy chìa khóa mở cửa xe đưa cụ lên ghế sau em với anh ngồi ghế trước.
Lúc đấy cụ mới nói.khi cụ xuống làm lễ thì cháu không được ra khỏi nhà nhé cứ để các cụ làm thôi m phải ở trong phòng vía m nặng quá khéo lại hỏng việc.
Đi thuê cho cụ 2 người chèo thuyền để chở 2 thầy và con D.
Riêng con D thì thầy sẽ cho con uống cái bùa này khi uống vào còn sẽ thấy mọi việc diễn ra trên sông và hai bờ sông lúc đó con ngồi trên thuyền con nói cho hai ông kia nghe nhớ chưa.xong việc thì ông sẽ giải thích sau.
Em và anh nghe xong da gà chạy khắp người chỉ biết đưa ông về nhà thật nhanh.

p/s em dừng nhé .chap sau nhà em lễ trả nợ hà bá.cụ tâm sự cái nghiệp cụ mang cụ phải mất thằng con trai duy nhất của mình vì cứu cụ.anh ấy cũng bằng tuổi anh G nhà em.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
Content Protection by DMCA.com