Truyện Tâm Linh – Bố Em

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Tối đó nhà em đóng cửa sớm cơm nước dọn dẹp xong là 6h. 8h tối nhà em đóng cửa ở trong nhà anh em lấy lá bùa dán chéo vào cửa chính giống như kiểu niêm phong.

Con chó bình thường vẫn ở ngoài canh cửa nay thì không chịu ở ngoài cứ cạo cửa đòi vào nhà mồm thì cứ kêu ư ử.. mẹ em thấy thế thì mở cửa sau cho nó vào luôn. Mọi người ở trong nhà thế chứ không ngủ ở quê mà nhà em cứ tầm 10h mới đi ngủ hôm nay mọi người đều lo lắng nên không ai nghĩ đến việc ngủ cả mong cho trời mau sáng. Anh em mở đĩa táo quân cuối năm lên xem mà cả nhả chả ai cười nỗi.

Tới tầm 11h thì không khí bỗng trở nên ngột ngạt hẵn em thấy trong người nóng một cách khó chịu vô cùng, người thì lấm tấm mồ hôi sờ vào thấy rất là nhớt.

Em hỏi cả nhà.

Nhà mình có thấy nóng không sao con thấy nóng thế. Mồ hôi ra ướt cả lưng áo. Trời đêm tháng giêng mà em thấy nóng.

Con xuống dưới nhà tắm cái đã mẹ nhé. Anh em ngồi bên mẹ cứ đốt thuốc liên tục thấy em nói thế thì bảo.

Không được nhé. Không được mở cửa đi đâu hết từ bây giờ cho tới sáng mai… em ướt áo thì thay ra.. mắc đại tiện thì vào buồn mà đi bô. Em không nói gì nữa.

Chỉ một lúc sau thì em thấy người bứt rứt khó chịu lắm khó chịu vô cùng.. cảm thấy trong nhà không khí nó ngột ngạt không thở được cứ muôn ra ngoài cho thoáng. Ngồi một chỗ không yên em cứng đi lòng vòng trong nhà..

Tầm 11h30 3 anh chị em đi ngủ hết còn lại em, mẹ và anh G là thức. Tự nhiên con Fox ( tên con chó nhà em, con này dữ tợn lắm người lạ vào nhà không cắn nhưng lấy cái gì của nhà em thì nó cắn tàn tật luôn ) nhà em nó xù lông nhe răng ra sủa om sòm mẹ em quát mãi nó không chịu im. .. nó cứ sủa ầm lên lông cổ nó dựng ngược lên răng nanh thì nhe ra như nó đang nhìn kẻ thù của nó vậy. Lúc đó chó nhà hàng xóm đồng loạt ỏm tỏi rồi chạy loạn lên ở bên ngoài. ( Ở quê mà, nhà nào cũng nuôi chó.. có nhà có đến 3-4 con to nuôi để giữ nhà).

Tiếng chó sủa, tiếng chó tru lên từng hồi nghe ghê rợn lắm., mà cũng khó chịu nữa.. Một số nhà tưởng trộm nên bật đèn lên sáng trưng để xem nhưng không thấy có động tĩnh gì nên lại tắt đèn đi ngủ tiếp và không quên la mấy con chó cho nó không sủa nữa..

Tới 12h, con Fox nhà em giờ hết sủa mà cứ chui vào ngầm tấm phản.. mà nằm rên ư ử.. ( nhà em phòng khách để 1 bộ bàn ghế bằng gỗ và 1 cái phản.. bố em chơi đồ gỗ và cây cảnh). Trời bắt đầu nổi gió.. đầu tiên là nhẹ thôi sau đó manh lên gần.. gió to cành cây đập vào cửa sổ nghe sàn sạt rợn người.

Mẹ em nói. Tháng giêng thì làm gì có bão – gió đâu mà sao mạnh thế không biết.

Anh G: chắc ngoài biển có bão rồi mẹ ạ ( nhà em gần biển – cách biển tầm 1km ).

Nói thế rồi 2 mẹ con ngồi nói chuyện linh tinh.. em thì đứng ngồi chẵng yên tự nhiên ruột gan thấy bồn chồn lắm mắt thì hướng ra ngoài cửa lúc đó em nhìn thấy… Ở ngoài đường một vài cái bóng trắng đi lại.. em nghĩ chắc thanh niên đi tán nhau thấy gió to quá thì đi về.. Em cũng tò mò nên em dáng mắt vào cửa kính cố nhìn xem là ai có quen không.. đang nhìn thì đột nhiên có 1 cái bóng trắng nhảy 1 phát lên cái ngọn cây lộng vừng mà bố em làm cảnh đứng nhìn vào trong nhà. Không nhìn rõ mặt mũi thế nào nhưng em rung lắm..

Mồm không nói được chân tay bắt đầu bủn rủn.. mắt thì dán chặt vào cái bóng trắng đó.. trong đầu em chỉ nghe mở cửa đi.. mở cửa đi.. mở.. cửa.. em với tay đến cái chốt cửa kéo lên.. Anh em nhìn thấy vội lao đến quát em.

– Anh G: D mày làm cái gì đấy?

Em lúc đó như được tỉnh ra.

– Em có làm gì đâu lúc nãy có người đứng ở cây lộc vừng trước của nhà mình gọi em mở cửa.

anh G em tái hết mặt..

– Người đó thế nào?

– Em nhìn không rỗ thấy mặc quần áo màu trắng đứng đó gọi em thôi..

– Ghé mắt nhìn theo hướng em nói nhưng anh không nhìn thấy ai cả..

– Thôi mày đừng đứng ở cửa nữa vào ghế ngồi đi. Không được nhìn ra nữa.

Em không nói gì chỉ làm theo lời anh em nói. Em ngồi được một lúc thì em có cảm giác là như có ai đó nhìn em đằng sau lung. Em muốn quay lại nhìn nhưng không biết ánh mắt đó ở đâu. Nhưng em vẫn thấy cảm giác có ai đó nhìn mình mà thấy lạnh cả gáy. Em lại nhìn ra ngoài cửa sổ lần này không đứng gần chỉ đứng đủ nhìn thấy bên ngoài thôi, em mà đứng sát lại cửa thì anh em lại mắng.

Cách cửa tầm 1 bước chân, em nhìn 1 lúc thì thấy.. 2 tên lính đứng trước cửa nhà em từ lúc nào rồi.. bố em thì quỳ ở giữa 2 tên lính cầm gậy đứng 2 bên. Em nhìn thấy đứng chết trân một lúc không nói được câu nào không dám khóc vì sợ họ đánh bố. Lúc đó em run toàn thân quay vào phản ngồi ở mép phản không dám nói câu nào với mẹ và anh.. Một lúc sau em nghe tiếng gọi cửa.

– D ơi.. mở cửa cho bố vào D ơi.. nghe tiếng bố gọi mỗi lúc 1 nhanh hơn.. D ơi.. bố đây mở cửa cho bố vào nhanh đi con ơi.. em đứng bật dậy trong đầu nghĩ mở cửa cho bố vào nhà. Em đi ra cửa anh em chạy đến ôm em..

– Mày làm gì đấy vừa nói vừa ôm chặt em và giữ em lại.

– em mở cửa cho bố vào bố đang gọi.. bố đang đứng ngoài cửa.

– Không phải đâu anh có thấy gì đâu, mày không phải mở – không được mở.

– Bố gọi đấy bố đang giục nhanh đấy anh mở cửa cho bố.. anh không nghe thấy à.

– Anh nhìn rồi không thấy ai hết, mày đừng có điên có im không tao táng cho bây giờ.

Anh em quát lên 3 anh chị em ở trong phòng bên dậy hết.

Em không nói gì nữa chỉ đứng im. Rồi anh em dìu em về phản ngồi. Em ngồi trong xó anh em ngồi bên một lúc sau tiếng bố em lại vang lên.. D ơi.. nhanh lên bố bị họ đánh đau lắm.. D ơi cứu bố.. cứu bố với.. họ đánh bố dau lắm bố không chịu được nữa rồi.. lúc đấy trong đầu e không làm chủ được nữa chỉ nghe có ai đó thôi thúc bên tai em mở cửa đi.. mở cửa cho bố mày đi.. không bố mày chết đấy.. nhanh nhanh lên đi… Em vùng đứng dậy anh em giữ chặt em – em vùng vẫy muốn thoát ra tay chân em khua loạn xạ, bọt mép với dãi… trào ra.. mắt em dại đi.. lúc đó em khỏe lắm em vằng với anh em cũng ra được tới gần cửa…

Anh G: Đ ơi mày lấy cái dây đi.. trói nó lại nhanh lên.

Đầu óc em luc đó đang quay cuồng chỉ có tiếng nói mở cửa ra.. mở nhanh lên.. nhanh.. nhanh.. họ đang đánh bố mày đấy vang lên trong đầu..

Em nhoài người ra được cánh cửa anh em lúc đấy đang ôm chặt em còn anh Đ thì đi lấy dây trói em lại.. Bất ngời có cái gì đó lao vút vào em. Em sợ quá la lên lấy tay che mặt.. Người ngã vào cánh cửa. Anh em mất đà cũng ngã theo.. Cái chốt cữa lúc nãy em kéo lên 1 nửa giờ bị em ngã vào thì bung ra luôn.. cái lá bùa ở cửa bị rách luôn.

Anh em ngã chồng lên người em. May mà không sao.. ngoảnh lai nhìn trời ơi cha mẹ ơi con mèo đen nó vào nhà em lúc nào mà mọi người không không biết. Nó quay lại nhìn em không kêu mà gào lên như những con mèo động đực ý – hai mắt đỏ như hai hòn lửa. Con Fox trong gầm giường nghe thấy lao ra và đuổi theo.. hai con chạy biến ra ngoài vườn. Lúc này mẹ em với anh em nhìn nhau.. mặt đầy lo lắng vì cái bùa đã bị rách rồi.. Anh em không nói gì chỉ đóng cửa lại.

Anh Đ lấy dây trói em lại cho em ngồi trên phản còn trói hai tay ra trước và trói chân luôn.

Anh em lấy điện thoại gọi cho thầy P.

Anh G: Thầy ơi em cháu ngã vào cửa rách lá bùa rồi.. mà em cháu nói có người gọi nó ra mở cửa. Mà nó khỏe lắm miệng thì toàn nước dãi.. mắt nó dại lắm thầy ạ.. em cháu không thể nào khỏe thế được đâu.

Thầy P: Thế thì nhà cháu có thấy hiện tượng gì không?

Anh G: Lúc nãy cháu giữ em cháu thì con mèo đen ở đâu đó từ dưới gấm gàn nhảy vọt ra làm 2 anh em cháu ngã vào cánh cửa.. lá bùa cũng vì thế mà rách luôn.

Thầy P: Là bùa mất rồi nhà con hết cái phòng thân rồi.. là bùa ấy ông Q cho dán vào là che mắt mấy tên lính cho họ tàm thời không nhìn thấy em con. Dán ở cửa để lính không vào được nhà mà khám. Mèo đen nó là bọn âm binh đấy là tay sai của bọn lính để đi tìm người hoặc hại người đấy.

Bây giờ con cố giữ em con cho nó qua 3h đêm thì là tạm ổn mai ông Q về việc còn lại cứ để ông Q lo.

2h sáng. Em thấy bố vẫn quỳ ở sân hai tên lính bắt đầu đánh đập bố em nhưng ông vẫn cúi đầu không ngẩng lên.. không rên la đến 1 câu.. Lao xao ngoài ngõ thấy có mấy người lạ đi vào trong sân. Em thấy có ông bà nội, ông bà ngoại, hai bên nói với nhau cái gì đó.. tự nhiên có một bóng trắng vụt qua.. em thấy mình bị đẩy sang bên đừng 1 góc ở xó nhà.

Em: cười khằng khặc rất to cả nhà em hoảng vì điệu cười của một người đàn ông lớn tuổi.

Nhìn anh em nói: Ê thằng kia mày có biết tao là ai không?

Anh G: Ông là ai sao ông nhập vào em tôi.. Ông là ai.. ông nói đi ông muốn gì? Anh em nói cứng.

Em: Cho tao ăn rồi tao nói.

Anh G: H nhà còn gì lấy cho ông ăn.. H là em của em. H mang ra một rổ hoa quả ông ăn 1 phát là hết.

Em: nhà tao ở đây ( mộ ông ) năm 92 nhà mày lên đây xây nhà.. làm nhà mới cho các ông kia nhưng lại bỏ xót tao.. tao có về cố nói cho bố mày biết nhưng bố mày lại lấy con chó đen bỏ vào cái nồi đất để yểm tao.. Nên tao không làm gì được… Cách chỗ tao ở còn có 2 ông nữa nhưng nhà mày xây tường đè lên đầu của hai ông đấy.

Anh G: thế nhà ông ở đâu để cháu đưa ông về.

Em: Tao ở đây lâu rồi.. từ hồi chiến tranh.. tao coi đây là nhà luôn rồi.. Mày làm nhà cho tao như mấy ông kia là được..

Anh G: Sao ông nhập vào em cháu được?

Em: Con chó đuổi thằng âm binh đang quần nhau ở góc vường.. cái nồi chân trồi lên mặt đất lâu rồi nhà mày không để ý chó nó đạp vào bị vỡ rồi nên tao mới vào được đây.

Anh G: Ông có muốn già nữa không?

Em: Không. Cho tao bộ quần áo mới với ít tiền.. Mày cúng tao thì mày làm gì tao phù hộ cho.

Anh G: Vâng.

Nói xong ông xuất ra.. khỏi người em.. Em gục xuống và lã đi. Mẹ em phải vực em dậy cho anh Đ đổ nước sâm vào mồm em cho em tỉnh lại..

Anh G gọi điện cho ông P kể sự tình. Ông P nói thằng này mày cứng thế lấy cành dâu đặt đầu giường.. lấy nước tiểu của trẻ con bôi khắp người nó.. để không ai nhập vào được nữa.. Số nhà mày đen cũng có cái may..

May ông ấy nhập vào con em mày nó mới không thấy bố mày nữa..tao ở trên đây cũng lo.. thôi giờ qua cái giờ hiểm rồi nói em mày nghỉ đi 1 tí. Mà bố mày cũng lì thật.. tao nễ mấy ông bộ đội… gan thì cũng không ai bằng.

Anh G: cho nháu hỏi.. lúc nãy có phải bố cháu gọi không ông?

Thầy P: không phải đâu… ông mà gọi là bọn kia bắt em mày luôn từ lúc mở được cửa rồi. Ông không nhận nên mới phải dùng âm binh để lừa đấy… nhưng không sao đâu qua được giờ này là qua cửa tử rồi.. mai làm lễ sẽ triệu ông lên khai khẩu cho ông xem tình hình thế nào.. thì mới tính được.. Cái vong nhà cháu cũng hiền thôi người ta muốn có cái chỗ cho nó đàng hoàng thôi.. không sao đâu.. thờ họ mà hưởng lộc.

Anh G: Cháu thay mặt gia đình mời ông.. Mai ông không bận thì mời ông xuống nhà cháu luôn ạ.. Nhà có hạn nên cháu mong hai ông giúp đỡ cho em cháu qua cái hạn này.

Thầy P: Uhm. cũng tiện gặp ông Q.. luôn lâu rồi không gặp nhau.. mai ông Q về thì ông xuống.

Người ta nhập vào mình mình vẫn biết là xác mình bị mượn nhé.. nhưng sau khi hoàn hồn là hồn nhập vào xác thì mình không nhớ gì nữa… Em cũng bị thế đấy ạ.. cái đoạn nhập là anh em ngồi kể lại cho họ hàng và ông thầy Q nghe để ông bốc mộ cho ông kia. Em được nghe kề lại..anh em nói cứng thế nhưng lúc đấy cũng chẳng biết nhờ vào ai. Mẹ em thì từ khi bố mất mẹ suy sụp luôn.. 3 anh chị em kia thì nhát có chuyện gì thì chỉ ôm nhau khóc.. sai bảo gì thì làm nấy.

Lúc con mèo đen nó nhảy vào người em – anh em nói lúc nhìn thấy nó tao đái ra quần luôn. Đời tao chưa nhìn thấy con mèo đen nào mà gớm như nó.. may mà tao mặc quần gió lót nĩ nó ngấm nhanh.. không thì mất mặt bỏ mẹ.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
Content Protection by DMCA.com