[ Truyện Tâm Linh ] Trẻ trâu và những chuyện ma vụn vặt chứng kiến trong cuộc đời. – Tác Giả Vọng Thiên Am

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Văn chương em hơi lủng củng mong các thím thông cảm
Chuyện em kể ở đây em kể là hư hay thực tùy mọi người tưởng tượng thôi.
Em sinh năm 1989, tức là thế hệ cuối của 8x. Sinh ra trong một làng quê trung lưu thuộc vùng đông bắc bộ. Tuổi thơ em cũng êm đềm giống như bao nhiêu đứa trẻ sống ở làng Bắc Bộ cũng chơi khăng, chơi bi, đánh đáo,nhảy dây, ô quan, đánh chắt đánh chuyền…. Trừ những truyện em sắp kể tới đây.
Số là ở vùng quê Bắc Bộ hay có cái tục chung Trâu, tức là nhiều gia đình chung tiền mua một con trâu. Vụ cày thì mỗi nhà được giao trâu cày một ngày hoặc hai ngày tùy sự thống nhất của mấy gia đình cho tới khi nào hết ruộng thì thôi. Còn ngày nông nhàn thì thay nhau chăn trâu. Thường thường nếu bác nào sống ngoài đó thì biết, ngày nông nhàn nhiệm vụ chăn trâu thường giao cho những đứa trẻ trong gia đình. Câu nói trẻ trâu ngày nay có lẽ cũng xuất phát từ đó.
Em cũng là một đứa trẻ trâu theo đúng nghĩa đen. Buổi sáng đi học thì buổi chiều chăn trâu không nếu buổi chiều đi học thì buổi sáng phải chăn trâu. Mà trẻ trâu thì các bác biết rồi đấy, chả từ một trò quậy phá gì. Nào là ăn trộm trứng, ăn trộm hoa quả, ăn trộm nông sản, đánh bài… Đặc biệt em nhớ nhất là cái vụ mùa gió heo may đi kiếm cứt trâu về đốt và nướng khoai ăn cho đỡ đói và lạnh. Truyện cũng chả có gì nếu em không được giao một con trâu đực và thằng bạn trẻ trâu em là một thằng cực kì ngỗ nghịch.

vong_theo

Nhà nó thì nuôi bò, con bò duy nhất trong thôn còn nhà em thì nuôi trâu đực. Không biết các bác có biết không chứ đi chăn trâu đực thực sự là một ác mộng. Có năm mùa nước nổi( nước lũ) con trâu nhà em nó bơi qua sông chỉ vì nhìn thấy 1 con trâu cái. Năm đó em suýt chết vì con trâu đó, em sợ bị bố mẹ mắng nên bơi qua sông bắt nó về, mà mùa nước nổi bơi qua sông thì quá nguy hiểm với một đứa trẻ như em. Dòng nước lũ đục ngàu có thể cuốn em bất cứ lúc nào. Hay những vụ chạy bộ hàng chục cây số vì trâu đực đánh nhau. Nói qua thế để các thím biết em khổ sở thế nào với con trâu đực. Cũng vì thế mà em thân với thằng bạn trẻ trâu của em. Con bò nhà nó cũng k chịu theo đàn trâu nên tụi em thường chăn trộm ở bờ đồng ( nơi cấm chăn trâu bò vì sợ nó ăn lúa). Bờ đồng cỏ tốt nên bọn em chỉ chăn 2 tiếng là trâu bò no cỏ. 3 tiếng còn lại bọn em thường buộc trâu ở mấy cái Đống( một cái đống thường chôn 5-7 mộ phần).

Thường thì 2 thằng ngồi tán dóc về truyện tranh, bom nguyên tử, chuyện chơi bi, chơi xu,… Nói chung truyện trên trời dưới đất của lũ trẻ trâu.
Bỗng có một ngày tiết trung thu heo heo lạnh, chả biết ma xui quỷ khiến thế nào thằng bạn em nảy ra cái ý tưởng hết sức điên rồ là đi ăn trộm đồ cúng về ăn cho đỡ lạnh. Nói thật với các thím là mẹ em cũng là thầy xem bói. Một số thím trên này cũng biết thi thoảng em có lập thớt xem chỉ tay cho các thím, thường dựa vào những quyển sách của mẹ em (chuyện này thực ra cũng li kỳ nhưng e xin kể vào một dịp khác). Nên em hết sức phản đối việc này, vì lúc đó em tuy dại nhưng cũng mù mờ biết rằng, ma quỷ là có thật huống chi là việc đi tranh ăn với ma quỷ. Nhưng thằng bạn em nó không nghĩ vậy. Nó quả quyết rằng chả việc gì, nó vẫn làm suốt. Rằng em chỉ là thằng nhát gan.
Lúc đó máu anh hùng nổi lên em cũng đi theo nó với khẩu hiệu: “ đi thì đi sợ đéo gì”. Nào ngờ nó dẫn em tới khu nghĩa địa mới chôn. Không biết các thím có biết không. Ngoài Bắc em có phong tục cải táng, tức là mộ người mới chết chôn riêng một khu, sau đó 3 năm thì bốc mộ cải táng, tức là khi mới chôn thì chôn bằng quan tài còn sau 2-3 năm thì đào mộ đó lên, đưa hết xương vào một cái tiểu chôn ở một nơi khác và coi như chỗ đó mới là ổn định. Tức là chỗ mới chôn chỉ là khu tạm thời.

Cái khu đó nhiều khi còn nổi lều bều mỡ người. Những tấm ván cải mả dựng ngược lên mà dẫm phải chỉ có đường uốn ván phải cưa chân.
Lỡ mạnh miệng với thằng bạn rồi nên em cũng đi theo nó tới khu này. Chiều tà gió bấc heo heo thổi em đã thấy hơi hơi lạnh sống lưng rồi. Nó đi trước em đi sau. Nó mạnh bạo xăm xăm bước tới 1 khu mộ mới chôn, vì chỉ có những mộ mới chôn mới có hoa quả, đồ cúng thôi, còn mộ chôn lâu rồi thường ít khi có. Tới mộ em quan sát xung quanh toàn vòng hoa là vòng hoa, còn tên mộ em xin phép không được kể. Những đồ cúng, đồ thờ xung quanh làm em rùng mình, em thấy hối hận với quyết định đi theo nó. Em bảo nó rằng thôi tao chỉ đi theo mày thôi chứ mày làm gì mặc mẹ mày. Nó chê em nhát gan và cởi áo bọc hết số đồ cúng lễ đó về.
Lúc đi về chẳng biết có phải cảm giác hay không chứ tới tận bây giờ em vẫn cứ có cảm giác lúc đó có người đi theo mình. Em rởn hết cả gai ốc lên. Còn thằng bạn thì bọc số đồ lễ đó vào áo ung dung đi về. Lúc ở mộ em không để ý, giờ nó xõa ra em mới thấy nào là bánh kẹo, hoa quả, cốm,… đủ cả. Nó nói em ăn đi nhưng em sợ không dám ăn. Nó nói em chết nhát, cứ ăn đi sợ gì. Nhưng em thấy cứ có cảm giác tội lỗi nên cuối cùng từ chối.

Một mình nó ăn cũng chả hết số bánh kẹo đó. Nên vứt phân nửa ở chỗ cái nghĩa địa chỗ bọn em buộc trâu bò đó. Đến lúc ăn xong mới phát hiện ra điều quái dị là con bò nó buộc khi bọn em về vẫn ở đó giờ không thấy ở đó nữa. Mà rõ ràng là nó khẳng định nó buộc rất kỹ. Sau một hồi bàn bạc bọn em quyết định chia nhau ra đi tìm. Mỗi đứa đi một ngả thậm chí em còn tới nhà ông trông đồng (người trông cánh đồng cấm trẻ trâu vào chăn) để hỏi xem có bắt bò bọn em vì tội chăn lậu không?

Tìm một hồi trời cũng đã ngả sang tối, lúc mà trẻ trâu bọn em phải về nhà. Em quay lại chỗ 2 thằng hay buộc trâu cũng chả thấy nó đâu. Phóng tầm mắt ra khắp cánh đồng cũng không thấy nó. Các bác phải biết rằng cánh đồng rộng mênh mông nên với bọn trẻ trâu bọn em đó là một lợi thế. Chỉ cần nhìn là biết thằng nào đang chăn ở đâu mà tới. Em nhìn mãi không thấy nó đâu nên nghĩ bụng nó chơi xấu em, tìm được rồi mà không đợi em bỏ về trước.
Một thoáng buồn, nhưng thôi cũng kệ, em cũng dắt trâu em về tắm rửa ăn cơm và ngồi vào bàn học như thường. Đến khoảng 7h tối thì bố mẹ nó tìm sang nhà em vì biết em và nó hay chăn trâu với nhau. Bố mẹ nó nói là nó chưa về. Lúc đó em mới thực sự hoảng. Ban đầu do sợ quá nên em nói dối rằng nó về trước. Sau bố em cứ hỏi mãi, vừa hỏi vừa nạt nên em kể sự việc toàn bộ buổi chiều trừ việc đi ăn trộm hoa quả. Các thím biết đấy, trẻ trâu hay bị đòn nên cũng hay nói dối mấy lỗi lầm.

Cả 2 gia đình chia nhau đi tìm khắp cả cánh đồng. Cuối cùng bà chị nó phát hiện ra nó nằm trong một bụi tre ở sát bờ. Bà chị nó hộc tốc về gọi cả nhà gia vì bất lực trong việc đưa nó ra khỏi bụi tre. Bụi tre tẻ toàn gai là gai không có đường vào mà nó ngồi giữa bụi tre. Lúc đưa nó ra bố nó phải phát hơn chục cây tre chưa kể gai xung quanh mới đưa nó ra được. Mà nó ngồi đó cứ vừa mếu máo, lúc thấy bố nó thì nó luôn mồm kêu: con sợ, con sợ. Lạ một cái là con bò vẫn quanh quẩn ở đấy không đi đâu. Cuối cùng sau một hồi vất vả bố nó cũng đưa nó ra khỏi bụi tre mà người nó không một vết xước (????) Nếu bây giờ em có tỉnh táo mà chui vào đó thôi cũng là chuyện không tưởng.
Bố nó đưa nó về nhà, còn nhà em cũng về nhà. Em thì thật sự lúc đó cũng chưa hết lo lắng, vì em lờ mờ đoán ra nguyên nhân thực sự vì đâu. Chuyện trẻ con lo lắng đó có lẽ cũng thực sự qua đi nếu không có những chuyện kế tiếp mấy ngày hôm sau nữa…
——————————————————————————————————————————————————————————–
Có lẽ nếu truyện dừng ở đó thì giờ em cũng đã quên đi mất rồi.

Thằng bạn em được bố nó đưa về nhà thì chẳng nói chẳng rằng gì nữa. Bố nó thấy nó lạ lạ nên hôm sau cho nó nghỉ học ở nhà. Đến chiều thì nó bắt đầu bị ốm và miệng thểu ra thứ nước nhớt nhớt nửa vàng nửa xanh và bốc mùi khăn khẳn. Đến chiều tối thì bố nó và bố em đưa nó đi bệnh viện. Các bác biết thời đó cả khu 6-7 xã mới có 1 cái bệnh viện đa khoa cũ kĩ. Mà phương tiện di chuyển lúc đó cũng khó khăn. Cả làng em mới có 2 chiếc xe máy mà may mắn bố em lại có một chiếc để cất hàng về bán. Nói ra thì tội tình lắm có lúc 4-5 giờ sáng vẫn có người sang gọi bố em chở đi bệnh viện. Mệt lắm mà cả làng có 2 chiếc giờ làm sao? Có người biết ý thì gửi tiền xăng, có người họ keo kiệt xong họ cũng phủi tay. Những lúc đấy bố em toàn cười bảo giúp đc họ cái gì thì giúp (Sau này nhiều người vô ơn nên bố em rất tiêu cực khoản này).
Đến bệnh viện các bác sĩ kết luận nó bị ngộ độc thực phẩm. Phải truyền nước 2 ngày nó mới bắt đầu tỉnh táo nhưng vẫn không nói gì được. Đến đêm thứ 3 nói ra thì xấu hổ cho nhà nó, bố nó đưa nó trốn về và không đóng viện phí vì bố nó nghĩ nó khỏi rồi. Chả biết bố nó đưa nó về bằng phương tiện gì vì nhà nó không nhờ bố em đón

Về đến nhà sáng hôm sau nó lại bắt đầu thểu dớt thểu dãi ra. Đến chiều bố em dắt em qua nhà thăm nó. Kể chuyện với các thím mà giờ em vẫn dởn gai ốc. Luỡi của thằng bạn em thè ra như chó, dài phải cỡ 15cm. Em không hiểu sao mà lưỡi con người có thể thè ra ngoài dài đến vậy. Không những thế mà nó còn đen xì xì cộng thêm nước vàng chảy rểu rảo quanh miệng. Nhìn em vừa sợ vừa thương thằng bạn.

Bố em nóng tính lắm, nghe chuyện bố nó trốn về bố em mắng bố nó bao nhiêu rồi dắt em về định mang xe máy chở nó đi bệnh viện lại. Lúc đi về em tự dưng có cảm giác như có ai đó đang đi theo mình hoặc giả có ánh mặt nào đó trong bóng tối nhìn mình. Hay tự huyễn hoặc mình thì không biết.

Về tới nhà chưa kịp bước vào nhà thì mẹ em ở trong buồng bật dậy quát:
-Thằng Đ, có phải mày và thằng D ăn trộm đồ cúng của họ ăn không?
Em điếng hồn. Thú thật với các thím mẹ em biết xem bói và có cảm ứng tâm linh đặc biệt cao. Năm mẹ em mới biết xem, dịp tết nhà em đầy một nhà người xem. Thậm chí đông quá họ ngồi đầy cả sân chờ xem. Chính vì thế bố em mới không thích vì không còn chỗ tiếp họ hàng cộng thêm nữa bố em trước đây là bộ đội nên mấy chuyện tâm linh bố em đặc biệt không tin. Bố em cấm không cho mẹ em được xem bói.
Kế tiếp chuyện vừa rồi. Em biết không thể giấu nổi chuyện đó nữa nên đem toàn bộ câu chuyện chiều hôm đó kể ra hết.
——————————————————————————————————————————————————————————–
Mẹ em nói nãy nằm ngủ thấy có người lù lù định bước vào nhà. Có lẽ như người ta thường nói, mẹ em thuộc hàng cao tay ấn nên khi cái thứ đó định vào nhà thì mẹ em đuổi nó ra. Đuổi trong giấc mơ hay là gì gì đó thì em cũng không biết được nữa. Mẹ em bảo cái thứ đó nhìn mẹ em với anh mắt oán giận và cay độc lắm. Mà nghĩ đi nghĩ lại gia đình em chẳng làm gì ai bao giờ và mẹ em cũng chưa từng cảm ứng thấy oán hồn nào tương tự quanh nhà. Bần thần cả tối mẹ em lại ngủ tiếp thì cái thứ đó tiếp tục lại muốn vào nhà. Mẹ em nói lúc đó mẹ em ngăn nó lại. Nó tức lắm mà k làm gì được, nó bảo mẹ em khôn hồn thì bảo con mày trả đồ cho tao, ăn trộm đồ của tao thì chết với tao chứ không xong. Chả biết bằng cách gì mẹ em lại biết em với thằng D đi ăn trộm đồ cúng của họ. Sau này e cũng không hỏi. Mà có hỏi mẹ e cũng không giải thích được. Mỗi lần e hỏi về tâm linh mẹ em toàn bảo tự dưng biết hoặc nằm ngủ có người bảo.
——————————————————————————————————————————————————————————–Hôm qua em đang ở công trường,
Lại nói về cái thứ kia không vào được nhà vì mẹ em. Nó có vẻ hậm hực lắm.
Thường thường thì không biết ở vùng khác thì thế nào chứ ở vùng Bắc bộ bọn em khi làm nhà thường làm kì yên. Tức là bốn góc nhà cho bốn cái bùa nhỏ vào trong lọ rồi chôn ở bốn góc nhà và một đạo bùa lớn treo ở giữa cửa ra vào. Mục đích là để không có ma quỷ, vong hồn, ma đói ma khát vào nhà…

Nhưng đó là chuyện nếu mình không phạm gì đến chúng thì chúng cũng k dám vào nhà. Chứ mình động đến chúng rồi thì các đạo bùa này không còn tác dụng nữa. Mẹ em nói, dương gian có luật pháp của dương gian mà âm phủ có quy tắc của âm phủ. Thứ nữa là các đạo bùa này cũng không cản người quá cố của gia đình mình vào nhà.

Ở đây do em phạm đến chúng rồi nên có thể nó vẫn vào nhà tìm em được. Từ lúc bố con em từ nhà thằng D về thì nó lại không thè lưỡi và thểu dớt ra nữa. Nó đã ngủ im. Con ma đó từ lúc em về nó đã theo em và bố em về nhà. Lúc đó em không hiểu sao nó không nhập vào em ngay lúc đó. Mãi về sau mẹ em mới giải thích rằng, khi em còn nhỏ hay ho hen ốm yếu, lúc em lên một tuổi mẹ em đã “bán” em vào trong chùa. Tức là một hình thức kí gửi để bụt, phật trong chùa phù hộ, không ma tà bệnh tật gì ám quẻ được. Trước khi được giải thích như thế em vẫn nghĩ đó chỉ là một hình thức làm lễ cho yên tâm thôi chứ không nghĩ nó có tác dụng lớn đến thế. Hơn nữa mỗi năm mẹ em thường xin những mảnh áo bụt rồi buộc vào cái vòng cho em đeo để tránh ma quỷ.

Con ma đó chưa nhập được vào em nhưng nó đang tìm đủ mọi cách chừa lúc sơ hở để nhập vào em để đòi nợ. Lúc đó mẹ em cũng không hiểu sao oán khí và sức mạnh của nó lại lớn đến vậy. Vì thường thường cô hồn dã quỷ thì chỉ báo mộng được trong giấc mơ cũng đã là ghê gớm lắm rồi. Sau này cuối câu chuyện này các bác sẽ biết tại sao nó lại ghê gớm đến vậy. Mặt khác là chỉ là bọn em ăn trộm hoa quả của nó thôi thì làm gì đến nỗi nó theo về mà hành thằng D kinh đến vậy.

Sau khi em kể chuyện buổi chiều đó với bố mẹ em thì bố em nói em đi ngủ trước. Bố mẹ em ở ngoài này nói chuyện với nhau. Em nằm trong buồng thì nghe loáng thoáng bố em vẫn không đồng ý quan điểm cúng bái cho khỏi bênh của mẹ em. Nhưng trong lời nói có vẻ bố em cũng siêu siêu theo chiều hướng là có lực lượng ma quỷ thật. Nhưng bố em giải thích, giờ mình cũng không chắc chắn lắm mà bày ra cúng bái lỡ thằng D nó bị bệnh gì, hoặc giả nó không khỏi thì nhà em mang tiếng mê tín dị đoan, cúng bái không khỏi cho người ta mà hại chết người ta. Mẹ em đồng ý. Thế là bố em dắt xe phóng ù sang nhà thằng D đưa nó đi viện còn mẹ em thì đi ngủ.
Cái buồng ngủ của nhà em có 2 cái giường, một cái là bố mẹ em ngủ. Còn cái kia là em và ông anh em ngủ. Nói là 2 anh em ngủ chứ đa phần là ông anh em lên trên cửa hàng trên cổng xã ngủ. Chỉ còn mình em ngủ ở cái giường đó. Cái giường của em bên hông lại có một cái cửa sổ nhìn ra vườn và cái ao. Thường thì em không đóng bao giờ để cho mát. Lúc mới vào ngủ mải nghe hóng chuyện nên em không để ý. Bất thần lúc đó em nhìn ra cửa sổ thì một cái bóng trắng đã đứng ở bờ ao tự bao giờ. Em không chắc lắm, nhưng có lẽ là đúng vì lúc đó em hét toáng lên mẹ em chạy sang hỏi làm sao lại hét. Em chỉ tay về phía cái bóng thì bây giờ lại không thấy nó đâu nữa. Mẹ em trầm ngâm và an ủi em rằng chả có cái gì đâu, do em hoa mắt. Nhưng em nghĩ em không thể nhầm lẫn được.
Em thì không thích ngủ với mẹ nhưng hôm nay do hoàn cảnh miễn cưỡng nên phải qua ngủ với mẹ.
——————————————————————————————————————————————————————————–
ợt đấy chưa có điện thoại di động đâu các thím ạ, cả xóm mới có 2 chiếc điện thoại bàn. Mà cước phí thì cao ngất. Nhà ông chú cạnh nhà em có một chiếc. Nửa đêm thấy chú em chạy sang gọi mẹ em nghe điện thoại bố em gọi về. Thế là hai mẹ con lại lục tục kéo nhau sang nhà chú. Em líu ríu đi theo sau vì kinh hồn với cái bóng trắng kia lắm rồi.

Sang đó thì bố em gọi về vì lo hai mẹ con ở nhà có chuyện gì chẳng lành và thông báo tình hình thằng D. Nó đã chịu ngủ yên, các bác sĩ vẫn kết luận là ngộ độc thực phẩm thôi. Có thể phải nằm viện 4-5 ngày cũng có thể lâu hơn nữa.

Lúc đó đã là 3h sáng, mẹ em dắt em sang nhà thằng D để thông báo cho mẹ nó tình hình sức khỏe của nó. Sang đến nơi gọi cửa mãi mà k thấy ai ra mở cửa mà cửa ở quê thời đó chỉ cài hờ thôi chứ không khóa như bây giờ. Hai mẹ con em mở cửa vào thì thấy Mẹ và chị thằng D đang thất thần, mặt tái xanh đi. Mẹ em vội vàng vào hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Chỉ nghe bà ấy thuật lại là thói quen của bà ấy là dậy vào khoảng 3h sáng một là để sửa soạn đống rau lang để ra chợ thôn bán, hai là cám bã lợn gà.

Cái bếp ở quê đun bằng bếp rạ nên nếu thím nào đã từng nấu thì biết, bờ tường toàn bồ hóng (Kiểu cái khói+ bụi than bám trên bờ tường). Cái thứ đó mịn mịn, mềm mềm. Bà mẹ thằng dư vào lấy nồi cám vùi trong đống tro ra để chăn lợn chăn gà thì bỗng phát hiện ra trên bờ tường nhà bếp toàn những vết tay to in hằn trên bờ tường. Bà ấy hoảng quá đánh rơi cả nồi cám và chạy lên nhà. Lúc em xuống xem thì cám vẫn còn vung vãi khắp nhà và những vết bàn tay kia vẫn in hằn trên bờ tường. Các ngón tay dài quá khổ của một người. Mẹ em nói có khả năng nào là đứa chị thằng D nấu cơm quệt lên không.

Nó mặt vẫn còn tái xanh chối đây đẩy rằng không có chuyện đó và khẳng định tối qua lúc nó vùi nồi cám vào đống tro thì chưa có một dấu vết trên bờ tường cả. Nói đến đây nó chực khóc vì quá hoảng loạn. Mẹ em trấn an rằng chắc là thằng nào nghịch bậy bạ nên vẽ vào đấy thôi. Trấn an là thế thôi chứ lúc đó ai mà tin được kiểu trấn an đó.

Thế là con ma vẫn không rời đi, nó vẫn quanh quất đâu đây giữa hai nhà bọn em. Không chừng lúc em đang đứng đây nó vẫn ở một góc tối nào đó nhìn em không chừng. Nghĩ đến đó em sởn gai ốc, líu ríu bám lấy chân mẹ em. Một luồng hối hận chạy dọc trong suy nghĩ của em. Em ước rằng chuyện 2-3 ngày trước chưa từng xảy ra, ước rằng em đã ngăn thằng bạn đừng ăn trộm đồ cúng của họ thì đâu ra lắm chuyện rắc rối rầy rà như vậy. Nhưng thời gian làm sao có thể quay trở lại được?

Mẹ em cũng bối rối. Hồi tối mẹ em cũng có thắp hương ngoài sân xin khất vong hồn ấy rằng ngày mai mẹ em sẽ mua đồ lễ, tế đền lại. Không hiểu sao nó chẳng chịu nghe mà tiếp tục đi quậy phá. Các cụ hay có câu, chiều như chiều vong. Các vong thường hay thích nghe lời ngọt mà “cho hoãn” hoặc bỏ qua cho những lỗi lầm của con người ở dương thế. Chỉ cần cúng cáp đầy đủ là được.
——————————————————————————————————————————————————————————–
Mọi người sau khi xem xét hết cái nhà bếp xem còn chuyện gì quái gở nữa không, sau khi chắc rằng không có điều gì thêm nữa thì đứng đó cũng bằng vô dụng. Mọi người lên nhà, mẹ em kể lại cái “chiến tích” của bọn em cho bà mẹ thằng D nghe. Bà ấy vô cùng lo lắng và hỏi mẹ em cách giải quyết. Mẹ em nói giờ phải cúng tạ lỗi với họ thì mới xong.

Mẹ em bảo bà ấy chuẩn bị hai mâm chay bao gồm: Gạo, muối, trứng sống, cơm cúng, bỏng, tiền âm, tiền dương,oản,… còn mẹ em sẽ chuẩn bị một mâm cỗ mặn bao gồm: gà luộc, thịt luộc, xôi, chè,hương, chén rượu, chén nước,… Mục đích của mâm chay là đưa lên chùa cúng. Giống như lên xin sự bảo hộ, sự dàn xếp của các vị thánh thần vậy. Còn một mâm mặn thì để ra mộ cúng cho thổ công, hà bá và các chư thần tám phương, mâm chay còn lại cũng cúng ở mộ cho các vong hồn.

Còn một việc nữa là phải xin phép gia chủ cái mộ đó. Chứ tự dưng mình đem đồ ra cúng ở mộ của họ tất nhiên là không được. Sáng hôm sau em dẫn mẹ em tới ngôi mộ đó, là một chị còn tương đối trẻ. Mẹ em cho biết là chị này mới chết cách đây chừng 15 ngày. Bị cảm mà chết. Biết được người chết rồi hai mẹ con lại dắt díu nhau đạp con xe phượng hoàng sang nhà ông chồng để thuật lại câu chuyện và xin phép.

Sang đến nhà ông chồng có vẻ hơi bất ngờ . Vì nhà em bán thuốc bảo vệ thực vật nên cả xã đều biết. Vào nhà thì hương án vẫn ở giữa nhà, khói nghi ngút. Em không dám nhìn lâu vào ảnh thờ vì mấy hôm trước còn bị chị ta dọa chỉ còn nước vãi đái ra quần. Ông chồng đeo cái khăn tang trắng dài, mặt xanh xao đi vì gặp chuyện đau buồn. Mẹ em thuật lại câu chuyện, lạ một cái là ông này chả tỏ vẻ gì mà chỉ ừ hữ cho qua chuyện rồi nói mẹ em làm gì thì làm nhưng làm cho mau chóng khỏi rầy rà.

Mẹ em cũng rất lạ, nhưng mà mục đích đã xong rồi thì cũng chả thắc mắc làm gì cho mệt. Xong việc hai mẹ con lại lục tục đạp xe về chùa. Lúc ấy thì mẹ thằng D đã đợi ở đó lâu rồi, mẹ em vào cúng luôn, lúc cúng xong gieo đồng tiền âm dương phải 7-8 lần mới được ( xác suất để ra hai đồng tiền khác mặt nhau là 1/2 phải k các thím nhỉ?) Mỗi lần không được mẹ em lại phải khấn nôm lại (Khấn nôm tức là không thành bài, nghĩ thế nào nói thế). Xin mãi mới đc mẹ em có vẻ đăm chiêu lắm.

Mọi người lại về nhà khuân nốt hai mâm còn lại lên mộ phần kia để cúng. Lúc đó em đã mệt lử vì đêm trước phải thức cộng với việc phải đi lại nhiều. Chẳng ai buồn ăn cơm cả mà lên mộ luôn. Mẹ em cúng phải từ 11h trưa tới 3h chiều mới xong. Nhưng lần này lại thuận lợi ngoài sức tưởng tượng. Xin tiền âm dương một phát được luôn. Tuy đói và mệt nhưng xin được luôn nên mặt mẹ em tươi rói. Mẹ em bảo mọi người ổn rồi. Ai cũng nhẹ người. Sau khi hóa vàng và tán lộc thì mọi người đều trở về. Về cỡ khoảng 1-2 tiếng sau thì nghe ở bênh viện thằng D tỉnh táo rồi, nói chuyện ăn cơm được rồi. Có thể 1-2 ngày nữa không có biến chứng gì thì về.

Chuyện có lẽ đã kết thúc ở đây, nếu không có chuyện 1 tuần sau công an về quật mả bà này lên để khám nghiệm tử thi. Mẹ ruột bà ấy nghi ông chồng phải gái nên giết con gái bà. Công an về khám nghiệm quả thật trong người chị này có chất độc. Em thì không dám ra chứ nghe tụi nó nói họ đưa cái xác lên quây một cái bạt rồi mổ banh xác chị ấy ra. Ông chồng bị bắt khẩn cấp để điều tra.

Cỡ ba bốn ngày sau thì ông chồng khai là giết vợ vì phải lòng gái. Có lẽ chị kia chết k nhắm mắt, oán giận vẫn không nguôi mà khi chết rồi không còn nhớ được gì nữa nên trút lên đầu bọn em. Hên một điều nữa là nhà em bán thuốc bảo vệ thực vật như bên trên có giới thiệu. Ông chồng này có đến hỏi mua nhưng bố em biết gia đình này có lục đục nên k bán chứ không bố em cũng rầy rà ( vì thuốc chuột này là thuốc chuột của tàu, bị cấm bán)

Sau vụ đó thằng D cũng không được đi chăn trâu nữa, mẹ và chị nó đảm nhận việc này. Vài năm sau nhà nó chuyển vào Nam, nghe nói là vào Bình Phước. Bọn em cũng không liên lạc gì với nhau nữa. Em cũng k dám bén bảng tới mấy cái đống và nghĩa địa nữa. Mỗi lần nghĩ tới thôi là em đã ớn lạnh rồi.
Các thím thấy không, giữa con người và con người, con người và vong linh luôn có mối quan hệ nào đó không giải thích được. Mình làm chuyện xấu mình nghĩ một mình mình biết là sai lầm. Luôn có những đôi mắt nhìn thấy việc mình làm.

Em xin kết thúc truyện thứ nhất. Nếu được ủng hộ em xin tiếp truyện thứ hai: Cái thùng đấu. Cũng là một câu chuyện trẻ trâu.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com