truyện về làng cũ – Tác Giả thiên

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

câu truyện này là câu truyện từng có thật với những ng già ở làng tôi đc bà tôi kể lại, với thế hệ chúng tôi thì nó ko có thật nữa kể ra đây coi như 1 truyện tâm linh thôi nhé.

làng tôi là 1 ngôi làng lớn thuộc tỉnh hưng yên, gồm 5 xóm mà hợp thành. năm bà 14 tuổi khi đang đi lm đồng thì bà đc các cụ trong nhà gọi về để bàn chuyện lấy chồng vs gia đình trong làng ô tôi kém bà 2 tuổi, r hôn lễ diễn ra vào cái tuổi đấy bà tôi vẫn bảo là gọi ông tôi là mày vs tao, hằng ngày ô bà vẫn đùa nghịch như trẻ con đêm cũng ngủ vs nhau, 1 tối ông đi đánh cá vs lũ trẻ cùng tuổi ô, bà thì chơi với tụi trẻ xóm bên khi đã muộn trời bà vội vã trở về, lúc băng qua cánh đồng bà thấy có 1 con trâu rất to đang đầm ngoài ruộng lúa tiếng thở của nó phì phò bà nghĩ thể nào mai cũng có ng đến bắt đền, nhưng sáng đi lm đồng thì cái ruộng đó vẫn nguyên lúa vẫn tốt và ko bị gì, bà hỏi thì mẹ bà nói thế là con gặp ma trâu rồi, xóm đấy nuôi rất nhiều trâu mà toàn trâu đực nên đến mùa chúng đánh nhau chết rất nhiều nhưng ma trâu thường ko hại ng.

bà kể ma thì bà gặp nhiều nhưng ma trâu là ma trân thực và hiền lành nhất, rồi đến năm 18 tuổi bà có bầu sắp đến ngày đẻ bà vẫn phải đi lm, hôm đó lúc tối mịt rồi gia đình chưa thấy bà về liền đi tìm ngoài ruộng thấy bà đang đau đẻ ngoài đấy, liền rìu vào chiêc trõng tre của gia đình dựng để ở lại trông hoa màu rồi bà đẻ luôn ngoài đấy tối mẹ của bà biết tin thì đã 1-2h sáng rồi thời đó tin tức ko nhanh như alo bây giờ đâu, thế là cụ chuẩn bị giấy áo tã sữa đi thăm con gái, đến nơi thì họ nội nhà mk về để cụ vs bà ở lại chăm nhau đến khoảng 3h sáng thì bà thấy có 1 con chó trắng mắt đỏ từ bãi tha ma gần bên chạy đến mà nó cứ chạy quanh khu vực bà và nó thở hồng hộc bác mk tự dưng khóc thét lên bà còn yếu r rất sợ ôm chặt lấy con khóc. cụ thì biết gặp ma rồi cụ ms dậy rút cọc màn đái lên rồi bảo ma quỷ mà động đến con cháu tao thì tao đâm chết con chó thấy vậy nó đứng bất động nhìn cụ 1 lát rồi quay đầu về bãi tha ma rồi biến mất. sau này bác mk cũng rất khó nuôi cụ mk bảo nó là giống chó dân gian hay gọi là chó lửa hay bới xác trẻ con chết ăn *thời xưa hay chôn tạm bợ) loại chó này sống lâu thành tinh ngày rúc vào các bụi cây ko ra nắng , mắt thì đỏ như máu, người mà để nó liếm vào thì lở loét mà chết còn trẻ con mà bị nó thăm thì khó nuôi phải có đồng đen chỉ cần cầm đồng đen 1 lần là khỏi nhưng thời ấy lấy đâu ra đồng đen, mãi đến năm bác 14 tuổi khi chùa làng mk đc xây sư thầy có đc thỉnh 1 tượng thích ca bằng đồng đen cỡ bàn tay về để trấn chùa thì bác mk ms ít ốm đau đi chứ trc đấy bác mình gày gò hen xuyễn rồi sài giật bà nói mấy cụ trong làng bảo vs bà bác mk ko qua khỏi 10 tuổi.

thế rồi sau đó bác mk khỏe mạnh chông thấy cũng thuộc hàng trai tráng trong làng. bà nói xã hội giờ phát triển có bóng điện quạt chứ trc tối trời là đầy đom đóm có những khối cầu sáng to cỡ cái ca mà ng ta ko biết là đom đóm hay ma chơi, hay tinh vân vẫn thường xuất hiện trên những bụi tre. rồi cái đợt xây nhà văn hóa năm 88 lúc đó bố mẹ mk lấy nhau r. bà bảo ng ta xây nhà văn hóa gần cái giếng làng rồi làm sân thế là lấp giếng lại vì năm 88 gần vài nhà lại có nhà co giếng khoan r mà bơm tay rồi ý ko phải đi gánh nước xa nữa nên giếng đấy ko ai dùng, hậu quả khi lấp giếng mấy nhà bên cạnh chó cứ lăn quay ra xùi bọt mép mà chết, tất cả mọi ng cũng đang biết là có điềm nhưng thời đấy vẫn còn tư tưởng bao cấp nên mọi ng không dám làm trái chính quyền truyện ko dừng lại ở lũ chó sau khi lấp giếng đc 1 ngày ng đầu tiên ra đi là 1 ô thợ xây trong làng chết lúc đêm ko ai biết, khi biết truyện ng dân họp nhau để mời thầy về giúp nhưng chưa kịp mời vừa hạ huyệt ng thứ nhất xong thì ng thứ 2 lại ra đi lần này là 1 anh thanh niên đang lợp ngói ko hiểu sao ngã xuống chết mà nhà hồi xưa thì thấp ko ấy mà, rồi cứ vậy đưa ng này xong thì ng tiếp theo ngã xuống thày chùa xuống r nhưng lắc đầu quầy quậy chùa ms làm chưa có linh khí ko can thiệp đc, thấy thày bảo những ng chết chắc sẽ đa số là ng có tham gia xây dựng và lấp giếng, thày bảo vs dân làng ko mau bới lại giếng lên làng này sẽ ung thư chết 1/3 và 2 hôm nữa là hết ng chết thôi.

mà tính đến lúc đó là 12 ng rồi vậy còn 2 ng nữa, bà bảo ng cuối cùng ko như những ng trc, những ng kia thì cứ đưa đám này xong thì sẽ chết nối dây nhưng ông này thì ko chết mà cứ nằm nhắm mắt ú ớ gần 1 tuần có ô thầy ở làng bên nghe đồn ô bảo ng chăn trâu làng mk là về lấy nước ở dưới giếng cho ô ý uống ms chết đc. ng nhà làm theo thì quả thật như vậy, rồi làng mk qua rước ô thày làng bên về ô bảo giếng của các cụ dưới luôn có 1 phiến đá để dưới đó đển trấn yểm, lên nước lúc nào cũng trong và ko đứa nào hạ đc độc vào đấy làng này lại đào giếng vào long mạch trấn yêm vô cùng khó mà các cụ lm đc hèn gì làng to lại giàu. nhưng các ô lại phạm phải điều cấm làm vỡ đá yểm nên bị phạt tôi qua đây giờ chẳng giúp đc gì. chỉ qua để an đất cho đỡ nghiệp số thôi. rồi thày xin 1 con trâu 1 con ngỗng xôi gạo, bà bảo ô này lấy lây buộc con ngỗng dắt quanh giếng 3 vòng rồi rắt ra bãi tha ma vừa đến cổng ô lấy dao ra chặt bay đầu ngỗng, mọi ng làm theo lời ông lập đàn cúng rồi mọi truyện ko còn nữa, hiện giờ khi mk lớn lên chỉ còn 1 số ít truyện sảy ra có vẻ kỳ bí thôi, nhà mk có bà bác trc làm trong ubnd bác cũng xác nhận cho mk đúng là trong danh sách báo tử đúng có 1 trang ghi tên nối tiếp nhau ngày cũng nối nhau. mình thì ko tin lắm nhưng từ bé bố mẹ mk đã ko cho mk qua xóm đó chơi đi học thêm nhà cô giáo ở xóm đấy thì ngày nào cô cũng dặn các e ko đc ra đấy chơi nếu cô biết là đuổi học, rồi nhà văn hóa còn đó rõ ràng nhà đc xây theo hướng đông nam có tường bao rộng trc cửa nhưng sân lại làm về sau nhà phía trc thì bỏ vẫn còn tồn tại những chứng cớ rõ ràng đã đc xây dựng tường móng nhưng phải bỏ và xây chỗ khác một cách bất hợp lý.

hết truyện mk viết văn ko hay đâu vì muộn rồi vs kể chi tiết mạch lạc thì rườm già lắm vì bà mk kể như nào mk viết vậy mà viết thì phải dùng cách để nối các câu chuyện lại nên nó ko đc chơn chu như kể chứ mk nghe bà kể thích hơn là viết cho các bạn, mk cũng ko biết nên viết ntn cho đúng nữa nên đừng ném gạch nha

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
Content Protection by DMCA.com