Tử Thi

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Sau chuyến đi xa ra vũng tàu thăm bạn thân của tôi , thì tôi lại được nghe một câu chuyện ma được người dân nơi đây đồn thổi lên rằng , cứ 9h tối là lại thấy chuyến xe khách đi từ hướng TPHCM về vũng tàu ngang qua bãi sau vũng tàu trên con đường thùy vân con đường thùy vân nơi xe khách xấu số gặp nạn được người dân đồn thổi

tu thi

người dân nơi đây đồn rằng trên con đường này từng có chiếc xe khách đâm phải xe taxi , vì trên con đường này có rất nhiều khách sạn , nên lượng taxi ra vào trên con đường này rất nhiều xe khách 14 chỗ đã đụng trúng chiếc taxi 7 chỗ và kết quả là không còn một ai sống xót sau vụ tai nạn thảm khốc đó , từ đó cũng là nơi khởi nguồn của nhiều sự bí ẩn , có người thì bảo rằng cứ đến 9h là thấy chiếc xe khách đó lại chở khách từ TPHCM đến vũng tàu ngang qua con đường thùy vân này , lại có người bảo rằng nhìn thấy khách ngồi trên xe mặt mũi không còn nguyên vẹn chỉ toàn máu me , lại có người bảo rằng trên xe hoàn toàn không có ai nhưng nó vẫn chạy bình thường và biến mất sau khi lên dốc đèo thùy vân …..

Một ngày đẹp trời tôi bỗng nhận được cú điện thoại từ thằng bạn học chung từ thời cấp 2 , nó bảo cần tôi giúp đỡ và nhờ tôi ra vũng tàu nó xẽ trả tiền xe , từ TPHCM tôi chạy ra bến xe miền đông mua vé xe đi vũng tàu , giá xe mai linh chỉ có 80.000 thôi đi ra đến bến xe vũng tàu chỉ mất tầm 2 tiếng , ra đó có xe trung chuyển của mai linh đưa tôi ra tận bãi sau vũng tàu , nhưng công nhận rằng hãng xe mai linh này làm ăn rất thật thà lại tốt bụng , tài xế lái xe vui vẻ , xe đẹp lại có máy lạnh , có xe trung chuyển đưa đến tận nơi nếu các bác có dự định đi vũng tàu hãy đi xe mai linh nhé ra đó thì sẽ nghe người dân đồn về câu chuyện này , đến bãi sau vũng tàu tôi gọi cho nó ra đón , gia đình nó cũng hiếu khách lắm tôi được tiếp đón nồng hậu , sau đó thì chúng tôi ra tắm biển , tối lại ra ngoài dạo phố nhưng lạ thay con đường thùy vân 7h tối vẫn còn nhộn nhịp các giang hàng bán quà lưu niệm nhưng 9h thì con đường nơi đây lại vắng vẻ đến rợn người , hỏi tới thì ba mẹ thằng bạn tôi mới kể cho biết rằng trên con đường này từng có chiếc xe khách đâm phải xe taxi , vì trên con đường này có rất nhiều khách sạn , nên lượng taxi ra vào trên con đường này rất nhiều xe khách 14 chỗ đã đụng trúng chiếc taxi 7 chỗ và kết quả là không còn một ai sống xót sau vụ tai nạn thảm khốc đó , từ đó cũng là nơi khởi nguồn của nhiều sự bí ẩn , có người thì bảo rằng cứ đến 9h là thấy chiếc xe khách đó lại chở khách từ TPHCM đến vũng tàu ngang qua con đường thùy vân này , lại có người bảo rằng nhìn thấy khách ngồi trên xe mặt mũi không còn nguyên vẹn chỉ toàn máu me , lại có người bảo rằng trên xe hoàn toàn không có ai nhưng nó vẫn chạy bình thường và biến mất sau khi lên dốc đèo thùy vân ….. nghe xong tôi vẫn không tin lắm vì nghe nó ảo ảo thế nào ý , nhưng khi nghe xong câu chuyện của ba mẹ thằng tấn ( bạn thân của tôi ) kể thì tôi muốn chạy ngay ra đó để xem có hay không , tôi háo hức như muốn tự mình chứng kiến việc kỳ lạ này , tôi hõi thằng tấn
“ê mày đã gặp lần nào chưa ?”
tấn nói
“có một lần thôi , lần đó tao phải đi làm thêm ở ngoài đó cho một cửa hàng bán qà lưu niệm , cho đến 10h tao về , thì tao thấy chiếc xe khách đó chạy về hướng lên đèo thùy vân rồi thì không thấy qoay trở lại”
càng nghe càng háo hức tôi rủ nó cùng chạy ra xem nhưng nó bảo tối rồi ba mẹ không cho ra ngoài nên thôi để ngày mai tôi chạy ra xem vậy , qua hôm sau chỉ mới 6h tối thôi tôi đã mướn một chiếc xe đạp chạy qoanh quẩn trên con đường này và mong cho đến 9h tối để được xem chiếc xe khách kỳ bí đó ….
còn tiếp
đồng hồ đã chỉ đúng 9h đêm , con phố thùy vân bây giờ trở nên vắng vẻ , tiếng sóng biển đánh vào bờ , tiếng gió thổi , tiếng cây xào xạc tạo nên không gian rợn người , nhưng đã ngồi 15 phút rồi chẳng thấy chiếc xe khách nào chạy ngang qua , xe đạp cũng đã lỡ trả vì qá 8h các cửa hàng cho mướn xe đạp đã đóng cửa nên tôi phải trả xe trước 8h , giờ một mình đi bộ trên con đường mà mọi người đồn thổi là có chiếc xe khách kỳ bí thì tôi lại chẳng có 1 chút lo sợ gì có lẽ là chưa thấy bao giờ nên tôi không sợ , đi gần hết đoạn đường thì tôi nhìn phía xa có ánh đèn mờ mờ , à há chiếc xe khách kỳ bí đã xuất hiện tôi dừng tại chỗ ngó về phía xe khách đang chạy lên , lòng hồi hộp vì sắp chứng kiến sự kỳ bí mà người dân nơi đây điều cắm kỵ , chiếc xe đã chạy lại gần tôi quan sát kỹ rất kỹ trên xe có 1 tài xế ngoài ra không có hành khách , nhưng chiếc xe chẳng có gì bất thường nên nghĩ chắc là xe bt mà thôi , qoay mặt đi , tôi tiếp tục đi nhưng đi đc 1 2 bước thì tôi lại bất ngờ đến run sợ chiếc xe khách hoàng toàn đã mất 2 bánh trước đang lao tới ??? họ là diễn viên catcader sao ??? hay đang đóng phim hài ???? xe không có bánh trước thì làm sao mà chạy được , tuy nó đã chạy cách xa tôi chừng 3 4 mét nhưng tôi để ý lại phát hiện ra thêm 1 điều , trên xe đã đầy hành khách trong khi con đường tôi đi lúc này chỉ có 1 mình tôi , so với lời kể của ng` dân và những điều tôi thấy thì 2 sự thậc khác nhau rất xa , ngưng suy nghĩ tôi chạy thẳng về nhà thằng bạn rồi hỏi ba mẹ nó
mẹ nó tên lý ba nó tên khanh
tôi hỏi
“dì ơi lúc nãy con đi về trên đường thùy vân có gặp xe khách , ban đầu thì kô có khách nhưng khi chạy qua mặt con thì con để ý xe lại có nhìu khách , và cái xe k có 2 bánh trước”
dì lý nói
“đó là xe khách gặp nạn đó , cứ tối đến là nó dừng ở gần cuối đường thùy vân đón khách rồi chở hành khách đi , nhưng trong lần tai nạn tất cả hành khách trên xe điều chết hết , số ít sống sót thì bị tàn tật sống đời thực vật , còn những người chết ko được gia đình chôn cất nên người dân phải lập cái miếu nhỏ ven đường thờ cúng coi thế mà rất linh”
thì ra mọi chuyện là như z ít ra tôi cũng đã hiễu đc phần nào trong câu chuyện kỳ bí này , hôm sau tôi vẫn cứ như thế đứng chờ ở cái miếu rồi thì xe khách đến , cửa hé mở , tôi nhìn vào trong chỉ toàn thý máu và máu thôi , cửa hé mở 1 tý thì đóng lại chạy đi , vẫn như hôm qa xe k có bánh , và khi xe chạy đi thì lúc này tôi mới nhìn thấy các hành khách trên xe , nhưng điều đáng nói hôm nay tôi nhìn thấy được mặt của những người hành khách trên xe , gương mặt k còn như trc’ mà đã bị biến dạng nặng nề và kèm theo nó là những cục thịt lòi ra và trên người bọn họ ai cũng có máu , hoảng hốt lần này tôi được 1 phen khiếp vìa thật sự , nhưng cố láy bình tĩnh lại nhìn chiếc xe chạy đi đến đèn thùy vân rồi biến mất 1 cách kỳ lạ

lết từg bước trở về nhà , tôi như k còn đứng vững , trong đầu cứ suy nghĩ mãi về chuyện mình gặp lúc nãy rồi từ đặt câu hỏi thách thức lòng can đảm của mình ” mày sợ cái gì , sao mày phải sợ , nếu như gặp lại lần nữa , mình sẽ chặn xe lại không thì xe lên xe xem nó biến mất bằng cách nào ” nói thì nói thế thôi nhưng có dám làm hay k thì lại là một chuyện khác , về đến nhà tôi bước thẳng vào phòng vẻ mặt mệt mỗi hiện rõ trên gương mặt tôi lúc này , rồi tôi chợt nhớ đến thằng tấn sao mình không rủ nó đi cùng chờ nó về tôi sẽ bàn với nó cho thật kỹ . Kéttttt tiếng thắng xe đạp vang lên tôi biết nó về tới , sợ khi nó vào nhà có mặt ba mẹ nó thì khó bàn nên tôi chạy ra cửa nói
tôi nói
“ê tấn mai tao đi làm với mày được không ?”
tấn nói
“mày làm bao lâu , làm 1 2 ngày nghĩ thì k đc đâu”
biết rõ mình chỉ là khách nghé thăm nhà nó chơi vài ngày rồi về nên tôi đành tìm lý do khác vì tôi biết nếu rủ nó đi gặp chiếc xe khách ma qoái đó thì nó sẽ k đi đâu vì nó sợ ma
tôi nói
“nói jỡn thôi , mai tao đi chơi rồi có gì ghé qa chỗ mày làm , tao với mày zìa chung”
thế là nó đồng ý , mọi việc cứ thế mà làm , tối đến tôi cứ dạo dạo ngoài biển cho đến 8h thì lại chỗ thằng tấn làm , tôi hỏi nó
“ủa 8h rồi sao mày chưa về ?”
tấn nói
“tao làm đến 10h lận , mày về trước đi”
cất công đến đây jờ lại bảo mình về thì về thế nào , nên thôi ngồi ở lại nói chuyện chơi w nó , cuối cùng cũng 10h rồi , nó xách xe đi về tôi về cùng nó nhưng bất ngờ khi thấy nó đi con đường # không phải đường thùy vân , tôi lại hỏi nó
tôi hỏi
“sao k đi đường thùy vân cho gần , mà đi vòg chi cho xa”
nó nói jọng run run , một phần vì sợ , một phần trời lạnh vì gần biển
“thôi , đường thùy vân đó ng` ta đồn có ma nhìu lắm tao không dám đi đâu”
tôi jở dọng hù nó 1 phen
“đường này cũng có ma đó , mày nhìn đi , đường gì đâu mà vắng tanh , lại ít đèn , khúc tôi khúc sáng , nãy tao thý con nhỏ có máu me đứng bên đường nhìn mình á”
nó thắng xe gấp lại rồi bảo
“thậc không , jờ làm sao , tao mún về nhà”
ui trời chưa gì đã khóc nhè đòi mẹ , tôi an ũi nó
“thôi xuống đi tao chở đi đường thùy vân về cho lẹ , đường sáng lại rộng có gặp ma thì dễ chạy”
nó gật đầu rồi đưa xe tôi chở nó , chạy ra đến đường thùy vân tôi giả vờ té xe làm rớt dây sên fãi dừng xe lại sửa , tranh thủ tôi nhìn xung qoanh xem có xe đang tới hay k thì bắt gặp xe khách kỳ bí đang tới , lần này hạ quyết tâm phải chặn đầu xe lại , tôi vội lao ra giữa đường chặn đầu xe lại mà quên mất hôm nay là ngày 14/11 ngày chiếc xe khách gặp nạn , chiếc xe lao như tên bay tới bỗng dừng trước mặt tôi , ấn tượng đầu tiên tôi nhìn thấy là gã tài xế mặt nát bét máu chảy bê bết , quần áo lắm lem máu và rách rưới , tôi há họng xoay đầu ra sau nhìn cái miếu nơi cách tôi k xa , thấy một đoàn người đang đứng nhưng hơi xa nên không nhìn rõ mặt mũi ra sao , đứng k vững tôi gọi k nên lời
giọng run rẫy , tôi gọi
“Tấnnnn….Tấnnnnn”
có lẽ do giọng tôi run qá nên gọi nó không nge , đành dồn hết sức vào đôi chân , chạy lại kéo nó , biết nó nhát gan , sợ để nó nhìn thấy thì nó tè ra quần k thì kích động qá nó xĩu thì tôi có nước chết mất , nên kêu nó
“chạy lẹ chạy lẹ , trễ jờ coi đá banh rồi”
nhưng không thể nào tránh được đoàn người đứng chờ xe khách đó ở cái miếu , bọn họ là những Tử thi biết đi , và thằng tấn đã nhìn thấy , cứ tưởng nó té xĩu ai ngờ nó là thằng chạy nhah hơn cả tôi , nhưng không biết cái điều gì đã khiến tôi đứng khựng lại nhìn mặt những cái tử thi đó nói đúng hơn là 1 lũ zombie , người nào trong đám chờ xe khách đó cũng đầy máu me , mặt thì biến dạng , óc sọ gì điều lòi ra ngoài , kinh tởm ngồi từng người một bước lên xe , rồi lao thẳng về đèo thùy vân biến mất trong khôg gian rờn rợn ý !!!

người nào trong đám chờ xe khách đó cũng đầy máu me , mặt thì biến dạng , óc sọ gì điều lòi ra ngoài , kinh tởm ngồi từng người một bước lên xe , rồi lao thẳng về đèo thùy vân biến mất trong khôg gian rờn rợn ý !!! vẫn không tin được chuyện gì đã xãy ra tôi phải mất vài phút ngồi giữa đường để bình tâm trở lại , rồi chợt nhờ đến thằng tấn nó bỏ chạy đầu tiên không biết nó có về nhà chưa nhỉ , tôi dựng chiếc xe đạp đã bị rớt sên lên rồi chạy thẳng một mạch về nhà may mà tin đầu tiên tôi nghe thấy là thằng tấn vẫn ở nhà bình yên , con người của nó cần kiệm cởi mở thích làm việc thiện nhưng chỉ có mỗi 1 điều là nhát gan , thật may mắn khi có được một người bạn như nó , tôi dắt xe vào nhà nằm ngủ và suy nghĩ , vũng tàu là một địa điểm du lịch cũng khá nỗi tiếng và khách du lịch tại nơi đây cũng đông nhưng tại sao câu chuyện mình chứng kiến lại không một ai biết ,nhắm mắt lại đánh 1 giấc cho ngon để sáng sớm tôi lại đến gặp các nhà hàng khách sạn hỏi thăm , cái khách sạn đầu tiên tôi đến hỏi thằm nằm trên con đường thùy vân có tên là khách sạn xuân trường nó nằm đối diện với đài cứu hộ vũng tàu và sát biển nên khách du lịch và các gia đình đi chơi xa thường chọn nơi đây làm nơi qua đêm , gặp gỡ và trao đổi với tiếp tân tân nơi đây tôi biết thêm một số vấn đề , anh trường đã làm tiếp tân ở đây từ rất lâu tiếp chuyện rằng
tôi hỏi
“anh ơi co em hỏi khách sạn này đã xây lâu chưa anh”
vì tôi muốn biết nó đã tồn tại ở đây bao lâu và có đủ lâu để chứng kiến mọi sự viện do người dân đồn thổi về chiếc xe khách hay không
anh trường nói
“ừ lâu lắm rồi kể từ khi khách sạn này được xây lên , chắc cũng đc 6 7 năm rồi”
tôi hỏi tiếp
“vậy anh có nghe người dân nói gì về chiếc xe khách kỳ lạ hay không ?”
anh trường nói
“lúc trước anh làm ở gần bến xe vũng tàu nhưng sau đó chuyển ra khách sạn này làm lúc đó khách sạn vừa xây dựng anh cũng có nghe nói về chuyện xe khách đó , nhưng chính quyền địa phương cho rằng đó chỉ là ảo tưởng không có thật và đừng nói đến bây giờ mà cả ngày trên con đường thùy vân này có cả trăm xe khách đi qua đi lại thì ai mà biết được xe khách nào là xe khách ma”
thấy anh ấy nói cũng có một phần đúng , hằng ngày cã trăm xe khách đi qa đi lại thì làm sao biết được huống chi ban đêm cũng phải chờ khá lâu mới thấy đựơc , nhưng ma đâu phải muốn thấy là thấy . Tôi lại nghĩ trong đầu nhưng tại sao chuyện đã xãy ra lâu như thế mà chiếc xe khách xấu số này vẩn xuất hiện qoanh đây , vừa suy nghĩ tôi lại thấy tiếc vì ngày mai là ngày cuối cùng ở vũng tàu nên đêm nay quyết tâm liều một phen tối nay mình sẽ lên chuyến xe khách định mệnh đó
Phần 5 – Thực nghiệm
màn đêm bắt đầu buôn xuống , vũng tàu lại bắt đầu một buổi tối nhộn nhiệp với các gian hàng bán quà lưu niệm dọc bên 2 con đường thùy vân , các khách sạn cao vun vút cũng bắt đầu thắp sáng , tạo nên khung cảnh mơ mộng nhộn nhiệp , tấp nập , rồi dần dần các gian hàng bán qà lưu niệm cũng dọn dẹp đi , để lại khung cảnh rợn người ấy , tôi lại đứng ngay cái miếu chờ cái xe khách kỳ bí xuất hiện , đã 9h đúng , trên tay tôi cầm theo một dây chuyền phất , một sâu chuỗi phật , phải chuẩn bị kỹ 1 tý vì là lần đầu tiên mạo hiểm mà hì hì , chiếc xe khách kỳ bì không bánh mà chạy cuối cùng cũng đến nhưng kỳ lại một điều hôm nay có thêm 1 cô gái xinh xinh đứng cùng tôi như chờ 1 cái gì đó , vì vẻ mặt hiền lành lại dễ thương nên tôi chẳng nghi ngờ gì cho đến khi cái cái xe khách tới , nhắm mắt thở một hơi dài , tôi bước lên cái xe đầy máu me ấy , mùi thối của xác chết lâu ngày nồng nặc trên xe , tôi chọn nơi gần cửa sổ để dễ bề có gì thoát thân , xe bắt đầu lăn bánh nhưng tại sao vẫn không thấy tài xế , rồi lần lượt tôi nhìn thấy các hành khách bị tai nạn năm ấy , cả cô gái tôi gặp ban nãy đứng đợi xe cùng tôi cũng ngồi trên chiếc xe này bất ngờ vì người ngồi kế tôi là một ông cụ đầu mất đi 1 miếng thịt … hoảng loạn tôi chưa kịp nói nên lời thì đã ngất đi , đến khi tĩnh dậy thì phát hiện mình đang nằm ở cái miếu mọi chiện tôi chứng kiến cứ như là giấc mơ của tôi mà thôi , nhưg chíh tôi cũng ko rõ tại sao tôi lại nằm chỗ này thì chính tôi cũng k pék , hôm nay là ngày tôi phải trở về sài gòn , nên tôi vội vã chạy về nhà thằng bạn thu dọn đồ rồi ra đón xe taxi về bến xe vũng tàu , ngồi trên xe tôi chỉ toàn nhìn cảnh ngoài biển cho đến khi đến bến xe vũng tàu , tôi đưa tiền cho tài xế lái xe thì mới phát hiện , tài xế không có chân , và tiền thói mà tài xế taxi đưa cho tôi là tiền âm phủ ….. thì lúc đó tôi mới nhận ra rằng , đó chính là chiếc taxi 7 chỗ đã đâm trúng chiếc xe khách bạc mệnh ngày nào !!!!!

Content Protection by DMCA.com