VONG HỒN TRÊN NHỮNG CÁNH ĐỒNG CHẾT..

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

…Họ mặc áo mưa, trườn xuống lớp bùn đất nhão nhoẹt để tránh những cặp mắt như thú rình mồi trên ca bin xe. Họ biết rằng nếu chỉ lỡ mất một nhịp, chỉ cần sai lầm trong một hành động, họ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trên mảnh đất vô danh này. Khi đã cáchchiếc xe một khoảng đủ để không nhìn thấy rõ hình rõ dạng, họ đứng thẳng dậy và lao về phía cánh đồng. Sau lưng họ bắt đầu có tiếng chân rầm rập, và cả tiếng súng nổ lẫn vào những tiếng sấm chực xé toang bầu trời. Bảo nhắm mắt chạy trối chết, bởi nếu có mở mắt,cô cũng sẽ không nhìn thấy gì trong bức tường mưa dày đặc này. Tất thảy họ đều không nhìn thấy gì, nhưng bản năng tự vệ đã khiến họ chạy theo cùng một hướng. Cánh đồng hoang dại bắt đầu chằng chịt cây cối, và Bảo nhìn thấy những người phía trước cô
dừng lại. Họ đoán chừng hai gã lái xe không thể tìm ra con mồi trong thời tiết và địa hình này. Aston tìm ra một bụi cây có tán rất rộng, và họ đứng vào đó để tránhnhững làn mưa quất rát mặt. Bóng tối sập xuống nhanh chóng. Aston lại thò tay vào ba lô, như thể đó là một chiếc túi thần kỳ chứa đủ mọi thứ lúc cần thiết. Anh ta lấy ra một chiếc đèn pin to tướng, một chiếc bản đồ bọc nilon và một hộp nhỏ màu đen. Aston cởi áo mưa và ra hiệu cho những người còn lạicăng nó lên thành một chiếc dù. Anh ta ngồi vào giữa, lậtbản đồ và mở chiếc la bàn. Bảo tuyệt vọng. Họ làm sao biết mình ở đâu giữa cái cánh đồng khổng lồ không sự sống này. Rất có thể những tên lái xe kia đã ủ sẵn ý định đưa họ đến đây để cướp chiếc ba lô của thằng Trường và soạn sẵn cho họ những nấm mồ vô chủ. Tuy nhiên sau hàng loạtnhững hành động kỳ quặc của Aston như rọi đèn pin vào đám lá cây xung quanh họ, bốc một nhúm đất lên tayrồi miết cho nó mủn ra, anh ta đã khoanh một khoảng khá rộng trên bản đồ và chorằng họ đang ở chỗ đó. Aston nói rằng họ cần phải đivề phía Tây, là hướng của dòng Tonle Sap, nơi sẽ tập trung nhiều dân cư, sau đó bắt xe ngược lên mạn phương Bắc để trả gã kia vềnơi đã hẹn. Con đường trở về Việt Nam sẽ đơn giản hơn nhiều. Lúc này, tất thảy đều coi lời của Aston như sấm truyền của vị thánh dẫn đường. Aston cho rằng họ không thể ở đây lâu đượckhi mà cơn mưa không có vẻ gì là ngớt. Anh ta chỉnh lại la bàn và chỉ tay về phía ngược với chiếc xe, vẫn xuôi chiều theo hướng họ chạy từ nãy đến giờ. Aston hy vọng họ có thể tìm thấy một vài ngôi nhà của người thiểu số hay một cái lán bỏ hoang nào đó cho qua cái đêm hãi hùng này. Họ lại tiếp tục mải miết trong bóng tối. Mũi chân người nọ nép vào gót chân người kia. Cơn mưa dầm dề khiến những chiếc áo mưa của họ trở nên vô nghĩa. Ðôi chân Bảo bắt đầutê cóng không còn cảm giác. Những đôi giày không được chuNn bị cho tình huống thê thảm này sục xuống lớp bùn nhày nhãy. Ðôi lúc va phải những bụi cây rậm rì, họ phải quay lại để lách sang con đường khác. Thảng hoặc, một ánh chớp rạch trờiloà vào những thân hình trùm kín áo mưa đang mò mẫm như những bóng ma. Họđi cho đến lúc toàn thân phủ nước ướt sũng, thì Aston dừng lại. Anh ta lại rút chiếc la bàn ra kiểm tra. “Mẹ kiếp. Lạc đường rồi.” Khuôn mặt Aston phủ một thoáng băn khoăn khi chiếc kim la bàn chỉ hướng Ðông, chỉ một thoáng thôi. Anh ta phất tay theo hướng ngược lại, lNm bNm như tự thanh minh “Ðây là chiếc la bàn tốt nhất, từngcó mặt trên khắp các chiến trường, sa mạc và núi tuyết.” Họ lại tiếp tục rơi vàomột khoảng thời gian và không gian không xác định. Khi Aston rút chiếc la bàn ra lần thứ ba, anh ta đã hoang mang thực sự. Chiếc kim la bàn bây giờ chỉ hướng Bắc và sau vài giây lúc lắc bắt đầu xoay tít như có một bàn tay nam châm vô hình bên dưới. Aston vặn vẹo chiếc labàn, nhìn Bảo kinh ngạc”Ngay cả những khu vực từ trường cực mạnh cũng khôngthể làm nó rối loạn như thế này”. Bảo rúm vào Aston”Thế anh cho là cái gì đã làmnó như thế?” – “Tôi không biết”. Aston, người từng tuyên bố có thể vượt qua mọi lằn ranh nếu biết cách, người có trong tay đủ thứ dụng cụ trợ giúp anh ta trong mọi hoàn cảnh nguy hiểm nhất giờ đây trở thành một thứ vô dụng hệt một khách du lịch ba lô ngơ ngác giữa thành phố lạ. Một nỗi sợ hãi khủng khiếp bắt đầu thành hình khi Bảo nhận thấythái
độ hiển hiện trên khuôn mặt Aston, điểm tựa tinh thần cuối cùng của cô. Hai kẻ kia bắt đầu bực dọc. Gã đẹp trai văng tục “Cần đ. gì la bàn. Mưa thế này đến người cũngcòn điên nữa là la bàn. Cứ đường thẳng mà đi. Số sống thì sống, số chết thì chết.” Nói đoạn, gã xông thẳng lên phía trước. Ðám người còn lại đành líu ríu bước theo. Ðược một quãng, Bảo nghe thấy gã đẹp trai reo lên”Sống rồi. Có nhìn thấy ánh sáng kia không.” Những người khác ngNng lên, vuốt nước mưa trên mặt..(còn nữa)

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com