VONG HỒN TRÊN NHỮNG CÁNH ĐỒNG CHẾT..

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

….Bảo chạy miết và khi cảnăm giác quan đã bắt đầu tê liệt, điều cuối cùng còn lại trong ý thức của Bảo là đôi chân cô đặt lên một mặt phẳng gì đó cưng cứng,”Ðường nhựa”, Bảo còn lại một ý niệm duy nhất trước khi lịm hẳn vào thinh không.
Khi Bảo mở mắt ra, khuôn mặt đang cúi sát đầy lo lắng chính là mẹ cô. Bà reo lên vàngay lập tức có rất nhiều người lại gần vây quanh lấy Bảo. Cô đang nằm trên một chiếc giường sắt, trần nhà màu trắng. Những người xung quanh rất quen thuộc. Vậy là cô đã về nhà. Có thể đây chỉ là một cơn ác mộng, chuyến đi vừa rồi, tất cả đều không có thật. Mẹ cô nắm lấy tay Bảo “Con đã nói được chưa?” – “Con đang ở đâu đây?”, Bảo thì thầm.”Bệnh viện. Con bất tỉnh tròn ba mươi ngày rồi. Ngườita nhìn thấy con trên một đường quốc lộ ở Campuchia. Họ tìm ra giấy tờ trên người con rồi chuyển ngay sang đây. Người ta nghĩ con bị bán”. Nghĩa là chuyến đi này, câu chuyện này và những nhân vật quái đản trong đó không phải là cơn ác mộng. Bảo thấy có một bóng mờ tối lướt vào căn phòng, một cái bóng khổng lồ quen thuộc. Anh ta chen vào đám đông, nở nụ cười bình thản quen thuộc. Ôi Aston. Ðột nhiên, khuôn mặt Aston trở nên nhăn nhúm khủng khiếp và làn da ngăm ngăm của anh ta nứt toác ra những vết thương ghê rợn. Bảo hét lên rồi lại ngất đi. Khi cô tỉnh dậy, đám đông vẫn ở bên cạnh với những khuôn mặt lo âu. Cô thảng thốt “Aston đâu?” – “Ai cơ?” – “Người đàn ông da trắng cao lớn vừa đứng cạnh đây”.Mẹ cô chảy nước mắt “Làm gì có ai con. Tất cả đứng đây từ nãy giờ. Chỉ có ngần này người thôi mà”.
Ðó cũng là lần cuối cùng, cô nhìn thấy hình ảnh của Aston….

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com