Vườn Điều – Tác Giả Vô danh

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Đây là lần đầu mình viết truyện. Mong mọi người thông cảm

Mình tên là H, mình bị cận từ năm 10 tuổi . Có những chuyện lạ xảy ra từ khi mình bắt đầu đeo kính.Có bạn nào thắc mắc rằng nhiều khi không động chạm gì nhưng mà kính vẫn mờ không. Đó là câu chuyện của mình. Vào mùa hè năm lớp 7 mình về quê chơi dì mình ở Bình Phước( Bình Phước là một tỉnh trồng nhiều cây điều). Buổi trưa dưới quê thì có gió mát mát nên mình hay ra những vườn điều xung quanh nhà để nằm ngủ trưa , nhưng lần nào cũng vậy hễ cứ ngủ dậy là mắt kính bị mờ nhưng lại mờ theo một kiểu rất kì lạ,lạ ở chỗ không phải những vết mờ bình thường mà là những vết mờ hình dấu vân tay. Chuyện đó cứ xảy ra nhiều lần cho đến một buổi tối, lúc đó nhà tôi có đám giỗ nên tôi ra vườn điều ấy để nằm bấm điện thoại ,bấm được một lúc thì ngủ lúc nào không hay. Nhưng tới khi tôi tỉnh thì chiếc mắt kính lại xuất hiện những dấu vân tay lại phải lau kính, bực mình nên tôi hét lên má nó mờ hoài rồi tôi tiếp tục ngủ cho đến khi một tin nhắn làm chiếc điện thoại rung lên khiến tôi tỉnh giấc. Một khung cảnh kinh hoàng trước mắt tôi. Đó là một gương mặt gầy gò, thịt như sắp rớt ra từng mảng, ngón tay thì đang chạm vào chiếc kính của tôi. Tôi bàng hoàng quá hét toáng lên lấy hết sức bình sinh đạp vào cái đống ấy và vừ chạy vừa la cho đến khi về tới nhà. Thấy mọi người đang loay hoay làm đám giỗ nên k dám nói chuyện này ra.

dem-1

Cũng đã hơn 10h tối tiệc đã tàn. Tôi lại lên chiếc giường quen thuộc mà hè nào cũng được nằm để ngủ, kế bên phải chiếc giường là cửa sổ nhìn ra ngoài mấy bụi chuối bụi tre kế nhà còn bên trái là chiếc tủ thờ. Tôi nằm nhưng lại k ngủ được cứ nhớ về chuyện khi ấy nhìn đồng hô cũng đã gần 12h bổng một cơn gió lạnh từ ngoài thổi vô mình ngồi dậy định đóng cửa sổ thì cơ thể mònh đột nhiên cúng đờ ngoài bụi chuối kế nha vẫn là gương mặt ấy nhưng lần này mình k còn sức để chạy nên ngất luôn tới sáng. Sáng ra tỉnh lại kể cho dì mình thì dượng mình ngồi kế bên gạt đi bảo là mê tín. Tối hôm đó k còn dám ngủ một mình nửa mà là kêu dì lên ngủ chung thì một lần nữa mình lại thấy nó. Lay dì mình dậy chỉ cho dì mình xem thì dì mình cũng giật mình la lên. Lúc đó dượng mình ra xem k thấy gì nên bảo chắc mấy cha say xỉn. Dượng xách cái đèn pin ra coi, một lúc sau thì dượng mình quay lại mặt k còn một giọt máu ông kể lại là lúc ra chỗ đó thì k thấy gì nhưng lại nghe tiếng cành cây xào xạc măc dù trời không có gió, dượng mình ngước lên nhìn thì thấy nó ngồi trên cành tre đưa đưa lại dượng hoảng quá nên chạy vào nhà. Sáng hôm sau thì dì dượng và mình chạy theo đường mòn sau 15 phút thì dừng lại trước một căn nhà gạch mái ngói đằng trước là một khoảng sân rộng có trồng cây và để bàn thờ phật, dì mình nói đây là nhà thầy Điền, một thầy pháp có tiếng. Vừ bước vào nhà là ngửi thấy mùi nhang khói, dì tôi cất tiếng gọi. Đằng sau nhà đi lên là một ông cụ cỡ 65 tuổi nhưng vẫn còn khỏe lắm. Ông ngồi xuống dì tôi định kể lại câu chuyện cho ông nghe, vừa mở miệng ra thì ông đã ngắt lời :” Cái vong đấy là vong chết oan, nó định bắt thằng cu này đi nhưng chưa được vì nhà anh chị đấy có thờ thổ địa nên thổ địa canh giữ nó k dám vào, chở tôi lại đó nào” nói xong ông ra sau nhà xách ra cái giỏ rồi theo chúnh tôi về. Về tới nhà ông dừng lại trước vườn điều nơi tôi gặp nó và bảo:” đây chắc là nơi trú ngụ của nó” nói rồi ông vào nhà tôi lấy đồ nghề ra từ chiếc giỏ đặt lên bàn, ông ngồi một hồi lâu rồi bảo:” Vong này nó thấy thằng cu hợp mạng nêm muốn dắt theo để thế nó, nhưng vì có thổ địa canh nhà nên nó chưa làm gì được, tôi vừa thương lượng với nó xong nhưng nó k chịu vì hôm bữa cậu đạp và chửi nó nênnó quyết bắt cậu cho được, chỉ còn cách phải xài vũ lực” nói rồi ông đưa cho dì dượng và tôi mỗi người một lá bùa xong rồi theo ông ra vườn điều, ông cầm một quan bài trong tay rồi hét lớn:

Quỷ thần nghe lệnh về đây

Âm binh thiên tướng diệt vong chốn này

Nói xong ông bảo mọi người cứ an tâm rồi ông ra về. Tối đó tôi ngủ rất ngon. Nửa đêm tôi nghe một tiếng sét lớn. Sáng ra thì một cái cây bên vườn điều ấy đã bị sét đánh nát và có rất nhiều máu chảy ra. Sau này mình hè mình cũng k dám về đó nữa chỉ thỉnh thoảng có việc lại về r đi liền. CÂU CHUYỆN CỦA MÌNH ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com