Giữ chỗ. M trải qua tuổi thơ ở miền núi n lại lớn lên ở miền biển, truyện kỳ lạ thì nghe nhiều, n m chỉ kể mấy truyên hay nhất mà đc nghe ba, mọi ng kể lại thôi.
Truyện 1: đàn khỉ báo thù, đây là lý do tại sao mà m ở ngoài bắc mà lại ko gọi bố mà gọi là ba. Ko chỉ m, cả làng m đều thế.
Truyện lúc ba m tầm 9, 10t. Trong làng có 1 ông thợ săn khét tiếng tên là Bấu. N mà giọng địa phương, gọi ông Bấu gần ra thành chữ "Bố". Ba kể, ông Bấu săn giỏi lắm, đã xách súng, mác, nỏ lên rừng kiểu gì cũng có thịt rừng ăn, đã đem cần đem xiên xuống suối, là có đủ các món cá... Và ông Bấu khoái khẩu 1 món rất kinh dị, óc khỉ... Cái món này ăn tươi cũng có, mà trần qua nước thuốc cũng có. N mà ông Bấu thích cách trên hơn. Ông bẫy khỉ, bắt sống, nhốt nó vào cái cũi để nhô phần đầu lên như cái xe chở phạm nhân trong phim TQ ấy. Sau đó kẹp chặt rồi lấy dao bật xương sọ ra rồi cứ thế múc ăn... Bọn khỉ khu rừng gần làng ấy xem ông như hung thần, ghi nhớ dáng đi, cử chỉ, tiếng huýt sáo... Của ông, cứ thấy bóng ông thấp thoáng ngoài bìa rừng là bọn nó chí chách chuyền nhau trốn biệt, đến thở có khi cũng ko dám. Vào những lúc động rừng, hiếm cái ăn, bọn khỉ ấy cũng hay vào làng vặt trộm hoa quả, lấy trộm ít ngô, sắn n người làng m tốt, thấy đám khỉ gầy nhách, lại có khỉ con nữa, nên chỉ đuổi đi chứ ko làm hại mạng tụi nó. N vườn, nhà ông Bấu thì tuyệt nhiên ko có con khỉ nào dám bén bảng... Nhưng mà tốc độ có nhanh mấy cũng ko bằng đạn, nỏ, khôn mấy cũng ko thắng đc đồ ăn trong mấy cái bẫy, ông Bấu vẫn có óc khỉ ăn mỗi khi thèm...
