Đọc truyện trong group cũng nhiều rồi nên hôm nay tôi xin chia sẽ một câu chuyện khá linh dị mà bản thân gặp phải, ai ở đây từng thấy và biết thứ tôi kể ra đây thì comment cho tôi biết với nhé.
Cũng lâu rồi, cái dạo ấy tôi còn là thằng nhóc ham chơi, chỉ mới tám hay chín tuổi gì đấy, quê nội tôi là vùng đất Vũng Tàu sát biên Đồng Nai, nơi mà chỉ có đặc sản là những cây cao xu thẳng tắp xếp vào nhau tạo thành rừng sâu hun hút mà người dân quen miệng gọi với cái tên thân thuộc là lô cao su. Dọc theo những lô cao su ấy là những con đường đất đỏ, mùa khô thì bụi phủ đỏ lá, mùa mưa thì lầy lội nhầy nhoẹt, hồi ấy là vùng đất ngèo, người ở đó chỉ có bám vào cây cao su ấy mà sống, tằn tiện với cây ngô cây sắn qua ngày, có được cây đèn dầu âu cũng là may mắn, điện đóm là điều xa xỉ nói gì đến có ngọn đèn đường như bây giờ nên đường hồi ấy vào ban đêm thì có một màu đen kịch.
Năm đó tôi được nghỉ hè nên về quê nội chơi, với lại tôi rất thích về quê nội một phần vì tôi rất thích cái không khí sương mai, mùi đất, mùi cây cỏ nơi ấy. Nhà nội tôi nằm sát bên là một con suối, đối diện là rừng cao su, giữa chúng là con đường đất đỏ mà tôi đã kể ở trên. Sát hong nhà nội tôi là một nhà hàng xóm nuôi heo và xắp những đóng gỗ ngã nghiêng mà làm hàng rào.Vào ban đêm thì rừng cao su đấy nó đen ngòm ngòm và chẳng có gì ngoài tiếng cóc ếch kêu đêm, tiếng côn trùng kêu rả rít, tiếng những con cú ăn đêm ngoài đó cả.
