Hồn ai? Xác ai?
#1
Có ba, bốn đứa trẻ tầm tám đến mười tuổi đang mò cua bắt ốc ngoài đồng. Trời trưa tuy nắng, nhưng lại có gió nhẹ thổi qua cũng không đến nỗi nực. Từ phía xa có một bé trai cũng tầm tuổi xách làn tre chạy nhanh lại, vừa thở vừa lật đật thả đôi dép cũ lên bờ rồi lội xuống chỗ đám bạn:
-- Xin lỗi tụi bay, tao tới trễ…
Thằng Nam - bạn thân nhất của thằng Lâm, tay chân lấm lem bùn lầy đứng thẳng dậy rồi lên tiếng:
-- Sao trễ dữ vậy mày, tụi tao bắt được biết bao nhiêu rồi nè.
Thằng Lâm vừa chọc tay xuống đám bùn nhầy nhụa vừa trả lời:
-- Tại tao bận ngó em.
-- Em mày có gì mà phải ngó, con Trang nó lớn rồi.
-- Có lý do hết đó. Hôm qua nghe, lúc đám giỗ ông nội tao tự dưng con Lan mắt lờ đờ, mặt đỏ au. Rồi còn nói giọng lè nhè như ông say rượu. Xong nó nói là “ sao cứ cúng chuối xanh, chuối xanh tụi bay ăn được không mà cúng cho tao?” Nó nói xong nó uống liền hai ly rượu cúng trên bàn rồi ngã ra đất, không biết gì. Ba má tao sợ quá nên mới chở nó lên trạm xá khám.
-- Rồi nó có sao không?
-- Không sao, nằm chặp nó tỉnh à.
Thằng Hùng nghe thấy thế cũng chen ngang:
-- Ê Lâm, tao thấy em mày như thế cũng bình thường mà. Có gì đâu nhà mày ngạc nhiên?
-- Tại ở nhà nó chưa bị thế bao giờ. Mà hôm qua khám xong về, bà nội tao mới nói nó nói giọng y chang ông nội tao. Ông nội tao hồi xưa say rượu nên bị trúng gió chết, cái giọng lè nhè y chang.
-- Thôi ghê quá mày ơi, bắt lẹ đi về còn đi tắm sông nữa.
-- Ờ, tao biết rồi.
Tụi nó cặm cụi bắt thêm một lúc rồi kéo nhau ra khúc sông gần đó, thi nhau nhảy ùm xuống sông cho sạch hết bùn đất trên người. Những con ốc, con cua hay những con cá nhỏ tụi nó mang về thì nhà tụi nó lại có thêm cái ăn.
Lúc về nhà, con Trang cùng bà nội ngồi ngay trước nhà. Thấy nó về con Trang mừng rỡ chạy lại ôm chầm:
-- Anh hai về, mừng quá…
Thằng Lâm cũng thương em nó lắm, mò tay vô làn tre bốc ra con cua rồi bẻ bớt chân đi đặt lên thềm nhà cho nó chơi. Con Trang tội lắm, suốt ngày ở nhà không được đi đâu, đi đâu cũng bị nhập nếu không có người ở bên. Mà có phải ma nhập không đâu, con vật chết cũng nhập được vào nó. Nên suốt ngày có chỉ quanh quẩn chơi một mình trong cái hiên này, thấy nó kỳ dị nên không ai cho con cái chơi chung với nó. Thằng Lâm cười nói với nó:
-- Cho út nè..
-- Cảm ơn anh hai…
Con Trang ngồi xuống thềm nhà đưa tay ghẹo ghẹo con cua nhỏ. Bà Lam thấy nó ướt mem thì mắng:
-- Trưa nắng không có tắm sông, ướt mem vậy dễ cảm lắm đó nghen con.
-- Bà nội lo gì, con mạnh khoẻ lắm.
-- Thôi vô thay đồ rồi ra chơi với em cho nội đi nấu cơm. Ba má bây sắp về rồi đó.
-- Dạ.
Thằng Lâm đi nhanh vô nhà, còn bà Lam không mắng nó vì tắm sông. Bởi bà nghĩ, trẻ con vùng này đứa nào bơi lội không giỏi. Với bà biết khúc sông tụi nó hay tắm cạn xịt à, gặp sự cố sao được.
