Đêm !
Tiếng gió bấc vi vu rít ngoài cửa sổ , cả xóm đang ngủ thì thấy tiếng í ới phía sau nhà . Tiếng quát tháo , tiéng gọi í ới khiến cái xóm đã lắm chuyện kì quái ấy lại phen nhốn nháo . Kì lạ nhất là cứ tầm 1-2h đêm mới xảy ra , tôi theo phản xạ cũng bật dậy ra đằng sau bắc thang ngó qua tường nhà hàng xóm phía sau . Ngày ấy chỉ cách nhau bức tường chứ không xây khép kín như bây giờ , tôi leo được chừng ba bậc thang tre thì tí rớt xuống đất vì tiếng cười the thé của chị Oanh sau nhà . Ngẩng mặt lên nhìn thì thấy chị Oanh đang ngồi xổm trên đầu nóc nhà ngói , nói dại chứ chẳng may có rơi xuống thì nhẹ cũng đi vài cái xương sườn . Chị tóc thả dài ngang thắt lưng chỉ xuống phía bờ tường giáp nhà tôi mà gào the thé :
- Trả tao viên đá xanh , trả tao viên đá xanhhhhhh .... rồi rú lên the thé như quỷ nhạp tràng . Nói thật chứ lúc ấy tôi bủn rủn vì sợ , vì cái lạnh của đêm đông và vì trời trở rét nên gió bấc cứ ầm ầm dập cửa các nhà .
Cách đấy chửbg ba hôm , nhà chị oanh quyết định đào viên đá xanh to chừng nửa chiếc chiếu mà thường thì chị oanh hay ngồi đó tắm để bỏ đi . Nghe đâu bà mẹ chị đi xem thấy bảo chị Oanh muộn chồng do trong nhà có quỷ thành tinh ở trong phiến đá , bà sợ lắm . Vì thầy mãi Mạo Khê - Quảng Ninh mà thầy đọc được nhà bà mãi Hải phòng , mà đọc rõ có phiến đá xanh lâu năm nằm đó . Bà về thì thầm với ba anh con trai và quyết định thuê người đào chở đi bỏ , chị Oanh không hề biết . Chỉ biết khi đi làm về thấy chỗ hay ngồi tắm láng xi măng sạch sẽ , chị cũng chẳng dể tâm vì đểnh đoảng .
