Âm Dương Lộ ( Truyện Ma “Kinh cmn Dị”) – Người Share Dương Thành Đạt

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Truyện mình chia sẻ của FB Nguyễn Nhật Trường nhé Biểu tượng cảm xúc grin
(Chuyện thật 100% luôn , đm đúng là đi đêm lắm thì có ngày gặp ma mà, đây là câu truyện ma kinh khủng nhất mình từng biết, có thể gọi tên nó là Âm Dương Lộ)
Biểu tượng cảm xúc squint
Chuyện là thế này , nãy mình có đi qua đoạn đường Phạm Văn Đồng – Nam Thăng Long lúc khoảng hơn 12 giờ đêm trong trạng thái người lâng lâng vì có hơi nhiều cồn trong máu. Tới đoạn bến xe bus gần công viên Hòa Bình thì xe bỗng dưng chết máy . Biểu tượng cảm xúc smile
Nhìn quanh quẩn thấy đường vắng chỉ lác đác vài cái xe , bực mình kiếm gốc cây giải quyết nỗi buồn . Biểu tượng cảm xúc colonthree
Vừa kéo khóa quần ra thì bỗng giật mình cứng cả người khi thấy một con bé mặc váy hoa,tóc buông xõa đang ngồi thu lu ở đằng sau gốc cây đó , mới đầu tưởng ma nhưng dáng dấp cũng giống như là người , nên đánh bạo bắt chuyện :
– bạn là ai?? Sao lại ngồi đây giờ này???
Hỏi hai câu không thấy trả lời , bực mình quá nên định quay về xe nổ máy để về nhà .
Chợt nó ngẩng mặt lên ( mặc dù trời tối nhìn mờ mờ nhưng cũng thấy khá xinh xắn ) gọi với theo :
– Anh gì đó ơi??
– gì thế bạn?
– cho em đi nhờ một đoạn được không??
– sao bạn không vẫy taxi vậy?
– em không quen ai cả? Hơn nữa em sợ người lạ??
– thế bộ mình quen sao??
– không đâu , chẳng qua nom mặt anh hiền hiền , nếu anh thấy phiền thì thôi vậy ạ??
Thấy con bé cũng dễ thương , ăn nói nhẹ nhàng nên mình động lòng trắc ẩn cho đi nhờ . Con bé bước ra và ngồi sau xe mình , nó đi chân đất nhìn khổ thân nên mình đưa đôi tông của mình cho nó . Mãi nó mới chịu xỏ vào .Biểu tượng cảm xúc colonthree
– bạn về đâu??
– cho em về cái nhà nghỉ nào gần đây nhất …
– Hả??? ! ….(đoạn này thì mình đang nghĩ con bé là gái ăn sương ) .
– Anh đừng hiểu nhầm , em đang không muốn về nhà thôi ..
– sao lại thế? ( đoạn này là mình nghĩ vớ được bò lạc) Biểu tượng cảm xúc colonthree
– đi thi kết quả khôg như ý muốn, chán thì bỏ đi , chắc bố mẹ em đang tìm nhặng lên …
– sao không bảo cho cô chú bớt lo.?
– lúc nào cũng theo khuôn khổ chán lắm rồi, buông thả một hôm xem sao. Mai em về ..
-…….
Mình đi được một đoạn qua cầu Thăng Long .đường lưu thông của xe máy ở gầm khá tối nên hơi lạnh sống lưng, đành bắt chuyện với em ý cho đỡ sợ :
– bạn tên là gì?
– em mang tên một loài hoa mọc ban đêm..
– Dạ Hương hả??
– ăn với chả nói, hoa Quỳnh đó anh! ( con bé phá lên cười).
– tên đầy đủ??
– Như Quỳnh! Còn anh? Biểu tượng cảm xúc colonthree
– ờm, tớ là Trường. Gọi là Quỳnh Như Như cho kute nhé Biểu tượng cảm xúc smile (giống tên một người bạn của mình)
– ha ha! Gọi thế nào cũng được , nói chuyện với anh vui phết ! Biểu tượng cảm xúc smile
– mai bạn định về nhà chưa?? Biểu tượng cảm xúc colonthree
– em chưa biết, mai xem ý kiến của gia đình đã . Biểu tượng cảm xúc frown
– ờm! Mà đi đêm này một mình bạn không sợ ma hả???
– ma chẳng có gì đáng sợ.!
– sao lại thế??
– em biết mà, vì em cũng là ma..
– chắc bạn đùa.???
– em nói thật, lâu lắm mới ngồi cạnh con người, lại còn người có mùi thịt hấp dẫn như anh nữa chứ . Ha ha ha…Biểu tượng cảm xúc colonthree
-…..
Tiếng cười ở ngay sau lưng mà lúc xa lúc gần, giọng con gái trong trẻo , lại còn thêm cả thanh âm văng vẳng như có một ma lực gì hấp dẫn lắm khiến mình quay đầu lại gần-như-là-ngay-lập-tức.
Cái đkm , còn bé có nước da trắng nhờ nhợ, mái tóc dài buông xõa vai bay trong gió , còn đôi mắt thì to tròn và ánh lên thứ màu sắc kì quái , miệng thì đang há hốc ra cười ….
Lúc đó sợ đến nỗi không biết đã đái ra quần hay chưa, vội phanh kít xe lại và bỏ chạy thục mạng đến nơi có ánh đèn gần nhất cách hơn cây số- không cả dám quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ nghe thấy giọng con bé kia lanh lảnh trong gió vẫn gọi tên mình……. Biểu tượng cảm xúc frown
30 phút sau quay lại cùng hai ông xe ôm. Thấy xe mình ở cửa một quán ăn đêm gần chỗ ấy- còn “con ma” kia chẳng thấy đâu. Bà chủ quán cháo cười bảo :
– cháu tên gì?
– Trường ạ.!
– có một con bé gửi xe cho cháu , nó cũng đặt sẵn một bát phở rồi , gớm thanh niên gì mà sợ ma dữ vậy? :))
– con bé đấy đâu ạ??
– bắt taxi đi rồi .!
Chẳng còn bụng dạ gì mà ăn nữa, lếch thếch dắt xe đi về nhà . Trả cho mấy ông xe ôm 5 xọi công đi cùng .
Lần đầu tiên thấy xấu hổ như vậy Biểu tượng cảm xúc frown
Về nhà vẫn cố viết chuyện này mà đăng lên . Hi vọng bé đó đọc được ( dù thật khó giữa biển người mênh mông này ….).
Gửi riêng :
-này Quỳnh Như Như, yêu cầu trả anh đôi dép tông.
– anh không sợ ma nữa đâu, nhất là
mấy con ma dễ thương như em đó đó Biểu tượng cảm xúc frown
– về nhà đi! đi bụi thanh thản được một lúc thôi , gia đình vẫn mãi là bến đỗ … Và cái đờ gì rồi cũng sẽ qua thôi ..
Thân.. Biểu tượng cảm xúc squint
Đi ngủ , đê ka mờ…

Content Protection by DMCA.com