Chuyện Ma Ở Trung Quốc – Tác Giả hahoi518

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Những ai đã từng một mình tha hương mới thấm được cảm giác cô độc nơi xứ người thế nào. Đặc biệt là mùa đông, lạnh thấu buốt vào cả trong tim.

Ra đến đường trời lạnh vắng tanh. Em men bám theo hàng cây ven đường, lúc nào mệt quá thì dựa vào gốc cây ngồi nghỉ, gió thổi lạnh từng cơn, cây cối rụng hết lá làm cảnh vật càng thêm tiêu điều. Mỗi lần thấy ai là phụ nữ xách túi đồ đi qua là thấy tủi thân ghê gớm. Trong đầu tưởng tượng ra cảnh các bà, các mẹ đó đi chợ đem đồ ăn về chuẩn bị bữa cơm nóng hổi cho chồng cho con, cả nhà quây quần bên mâm cơm thật là ấm áp biết bao. Còn mình thì thui thủi một mình, không người thân, không bạn bè, giờ có nằm xuống đây chắc cũng chẳng ai biết mình là ai. Nghĩ đến đây em càng quyết tâm hơn, cần cố gắng hơn nữa, mệt cũng phải cố và cũng vì mình chỉ có một mình ở đây, mình mà không cố thì chả ai cố thay cho mình cả.

than-trung

Cuối cùng thì em cũng đến được chợ, chợ dân sinh cũng giống bên mình ấy ạ. Mua được hơn 1 cân thịt bò, 2 kg khoai tây, vài củ cà rốt. Định mua thêm ít gạo nhưng sợ xách về ko nổi nên thôi. Xách có tý đồ thế thôi mà lúc đó cảm giác như trĩu cả vai xuống vậy. Hành trình đi về nghĩ đến đã oải, thêm đống đồ lại phải leo cầu thang lên 7 tầng lầu nữa chứ, nhưng kệ, đến đâu thì đến, cứ đi thôi. Trên đường về em phải ngồi dựa gốc cây nghỉ 3 lần, trong đó có 1 lần ngồi tựa gốc cây xong, gió thiu thiu thổi, rồi cứ lịm dần lúc nào không hay, một lúc sau thì tỉnh dậy, vẫn chỉ có mình mình, túi đồ còn nguyên, lại đứng dậy đi tiếp.

Về đến khu tập thể nghĩ đến cảnh leo 7 tầng cầu thang không biết mình leo nổi không, em tự nhủ, cứ leo 2 tầng nghỉ một lần thể nào cũng đến nơi. Vậy là leo, leo một mạch luôn không nghỉ, cũng vì đói quá, tay sách đống đồ ăn, cứ nghĩ tới cảnh phủ phê đánh chén là sướng rơn rồi. Về đến phòng, em vứt đồ đấy, ngồi ghế sofa nghỉ, thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã hơn 2h trưa. Vội lục tục lôi đồ ra chuẩn bị. Nước từ vòi lạnh ghê người, vừa chạm vào cái đã rụt tay lại ngay, cái lạnh từ tay nó lan buốt lên tận cổ rồi đầu làm căng cứng cả thái dương. Em đổ tất thịt lẫn khoai tây, cà rốt vào nồi cơm điện rồi cắm để đấy, chui vào giường nằm, ngủ luôn một mạch đến chiều. Lúc dậy thì trời tối xẩm, mở vung ra, sao mà cái mùi thức ăn thơm đến thế, cái nóng tỏa ra phả hơi ấm cả mặt lẫn ruột gan.

Em chơi luôn 2 bát. Thịt ninh cũng mềm, khoai tây bở nên dễ nuốt không phải nhai nhiều. Ăn xong ngồi nghĩ vẩn vơ lại sợ. Sợ đến tối khuya, sợ cái cảnh trời đang dần tối sẫm lại. Nhưng không còn sợ chết nhiều nữa, vì biết mình sống rồi.

Tối hôm đấy 8h là em đã trong chăn rồi, nhắm mắt lại cố ngủ mãi mà ko được. Thế nào mà đến 10h hơn đói quá lại mò dậy ăn tiếp. Ăn xong no quá ngồi phòng khách vừa nhìn đồng hồ kim chỉ giờ nhích dần về số 11 càng run tợn. Thế nên ngồi nghỉ lúc em chui luôn vào chăn chùm kín mít. Mà cái kiểu cố mà ngủ thì càng khó ngủ, cũng một phần vì no nữa, tràn trọc mãi. Đến khuya tò mò quá mà không giám hé chăn ra. Đợi mãi mà thằng tý hon kia chả đến, không thấy nhảy nhót gì cả. Đợi lâu căng thẳng đầu óc quá, em liều mở chăn ra thì… Ối giờ ơi!

Con chó vẫn ngồi y chỗ cũ, mắt ngước nên nhìn thẳng mặt mình, rửng rưng chả biểu lộ thái độ gì cả. Còn góc nhà thì ông già vẫn đứng đấy, cũng lặng lẽ không nhúc nhích chỉ nhìn về phía em một cách như là chăm chú lắm. Em trùm chăn lại, rồi lại hé ra nhìn mấy lần, vẫn vậy. Em đánh liều hở hẳn chăn ra nhìn kĩ hai thực thể đó. Đầu tiên là ông già, lưng hơi còng, nhưng dáng vẻ chẳng có gì là có ác ý đe dọa cả, có vẻ ông ấy lưng còng nhưng đứng đấy không cần gậy chống gì cả. Còn con chó, vì nó màu trắng lại ở ngay gần nên em nhìn rõ hơn. Kiểu giống chó ta nhưng còn nhỏ, tầm 4,5 tháng tuổi, bé như bắp đùi. Nó hôm nay cứ ngồi yên một tư thế không đổi nghểnh cổ nhìn. Nhìn chán em lại đắp chăn ngủ tiếp. Ngủ luôn một mạch đến sáng không mộng mị gì.

Cái nồi canh hầm đấy em ăn hơn 2 ngày mới hết. Đúng là đói ăn gì cũng ngon. Ngay sáng hôm sau sức khỏe đỡ hơn, em gọi điện về cho gia đình. Mẹ với em gái trách em sao hơn tuần mà ko gọi về. Em thông báo vắn tắt tình hình tất nhiên là dấu nhẹm chuyện ma mãnh. Chiều hôm đó lại sức, em ra trạm y tế gần đó khám. Nói được 2 câu: “tôi bị bệnh, tôi là người Việt Nam” là hết. Bác sĩ với y tá nhiệt tình lắm, bắt ở lại truyền dịch, lần đầu tiên từ khi ốm lại cảm thấy ấm áp tình người nên cảm động lắm. Cô bé y tá còn trêu em nữa, nhưng mình chả hiểu gì cả. Cô ấy cứ đứng ở cửa phòng vừa hát vừa nghịch điện thoại và cũng để trông em nữa. Cả phòng bệnh có 6 giường mà mỗi mình em nằm. Truyền hơn 2 tiếng thì xong. Bác sĩ cho thuốc bảo đem về uống, hẹn mai lại qua truyền tiếp. Bà bác sĩ nói mãi mà em ko hiểu, phải dùng cả tay ra hiệu và cơm vào miệng rồi bảo sau nhé, ý là uống sau ăn.

Tối hôm đó em lại lên giường sớm lại nhìn kim đồng hồ nhích dần, lại chờ đợi thời khắc nó tới. Thế mà tối đó chả có gì xảy ra cả. Em đợi đến hơn 1h vẫn chả thấy gì. Cả mấy hôm sau cũng thế, yên ắng lạ thường. Nhưng cái âm thanh trong đầu em thì lại xuất hiện: “người ở tro, sức khỏe đã đỡ chưa? / 住宿人,身体好了没).

1 tuần liền ngày nào em đi truyền dịch, sức khỏe đỡ hơn, thậm chí có thể đạp xe đi học được. Đến lớp thầy giáo ái ngại nhìn em bảo ” Cậu bị bệnh rồi, đi khám bác sĩ đi” Em trả lời : “Em khám rồi, bác sĩ cũng cho thuốc rồi”. Thày lại bảo: “Nhìn cậu chưa khỏe hẳn đâu, thôi về nghỉ đi, khỏe hẳn rồi hãy đến lớp”. Em lại lóc cóc đạp xe về. Từ nhà đến trường cách khoảng 6 km. Tất nhiên về nhà thì buồn bỏ bu nên em vào thẳng luôn quán net, tối khuya mới về.
Cho đến lúc này sau vài ngày không thấy ông già và con chó trắng xuất hiện nữa, em càng tin rằng mình bị ảo giác do ở một mình, do ốm mệt. Đó là phản ứng của trí não khi mình quá cô đơn mà thôi. Nên em cũng mặc kệ cái giọng nói trong đầu với những câu hỏi đi hỏi lại nhàm chán. Đúng lúc đấy thằng bạn em nó rủ về ở chung cùng nó. Nói thật là cũng ko thân lắm, nó ở với bạn gái nữa nên em cũng ngại. Thực ra thì cũng vì hết tiền nên nó mới rủ em ở cùng, nó vừa chuyển nhà, đóng tiền nhà với tiền cọc xong thì hết tiền. Rủ em về ở cùng để chia tiền nhà thì cũng có thêm 1 khoản. Em vì ngại nên suy nghĩ mấy ngày mới đồng ý, cũng vì ở một mình thì buồn lắm, mà cũng ghê nữa, ốm phát nữa nằm đấy thì ai chăm. Rồi bọn kia mà kéo đến nữa thì làm sao, còn tiền nhà, tiền cọc nữa, bỏ là mất. Cuối cùng thì em cũng chuyển nhà, bỏ cọc, bỏ luôn hơn 2 tháng tiền nhà.

Trước mấy hôm chuyển đi, cái giọng nói trong đầu em xuất hiện, nhưng lại hỏi “người ở trọ, cậu muốn rời đi à” rồi ” người ở trọ, cậu không thích ở đây nữa sao”. Đặc biệt mấy hôm cuối cùng trong đầu em luôn xuất hiện một dãy số là ngày 2x tháng 6 (em ko nhớ rõ ngày bao nhiêu, 25 hay 27 gì đó), và giọng nói đó bảo em hãy ghi nhớ kĩ ngày đó. Lúc đó là tháng 11 gần cuối năm.

Hôm dọn nhà chuyển đi, tự nhiên có một cảm giác lưu luyến khó tả, kiểu như mình sắp xa cách một người thân nào đó, nhưng em cũng chỉ nghĩ, mình ở lâu 1 mình nên sinh ra đa cảm thôi.

Em dọn về ở với bạn hơn 1 tháng đến lúc được nghỉ tết. Đúng là vui, vui vô cùng luôn. Nhưng thỉnh thoảng lại xảy ra va chạm, bạn em ghen bóng ghen gió nên em quyết ở cùng nốt đến lúc về ra tết sang thì lại chuyển nhà tiếp.
Mọi chuyện có lẽ thế là xong, cho đến khi về đến Việt Nam, lúc đó em mới ngồi kể lại cho Mẹ và em gái tất cả mọi chuyện kể cả chuyện em vì quá cô đơn và mệt nên hoang tưởng ra ma quỷ như thế nào. Ai ngờ, nghe xong, Mẹ em im lặng trầm ngâm không nói gì. Còn con em gái thì kể cho em một chuyện làm em tin rằng, tất cả những chuyện xảy ra ở căn nhà đó không phải do em tưởng tượng ra, em không bị hoang tưởng, nó có thật.

Trong thời gian em bị ốm bên kia thì ở nhà cũng có chuyện. Em gái em thường xuyên bị đau đầu mất ngủ, rồi cũng bị tự nhiên giữa đêm tỉnh giấc bởi những động chạm ở chân. Chính là cái thằng tí hon đấy ạ. Cách gọi thằng tí hon là do em gái em gọi chứ em trước đó toàn gọi là quỷ lùn. Nó bị mấy hôm liền, khí sắc xa sút hẳn đi làm Mẹ em lo lắm. Tính con gái em cũng lì, bị mấy hôm mà để Mẹ em gặng hỏi mới nói cứ tưởng nó thất tình.
Mẹ em đưa em gái em vào bác trưởng để hỏi xem sự tình thế nào. Về bác trưởng em thì ông là một thầy cúng, con nhang đệ tử cũng đông, trong số đệ tử thậm chí có cả vk của quan thượng thư bộ binh nữa. Nhưng với nhà em thì bụt chùa nhà không thiêng vì bà nhà em theo phật nên hai người nói cứ nói chuyện lễ bái là sinh chuyện.
Bác trưởng em nghe kể xong nghĩ một lúc thì liền lên bàn thờ gia tiên vái tạ rồi lấy mấy miếng âm dương ( em ko biết nên gọi như thế nào) để xin quẻ. Xin xong bác bảo với 2 Mẹ con:”không phải lo, người nhà mình đấy. Vào được nhà mình thì chỉ có người nhà mình thôi, lúc nãy anh nghe em kể thì cũng đoán ra rồi nên khấn xin âm dương các cụ nhà mình, cả mấy lần đều xác nhận là đúng. Là cái ún nó về thăm nhà thăm Mẹ, thăm em nó thôi. Nó đi lúc còn bé, nên bây giờ vẫn là trẻ con, về nhà thấy người nhà nên vui nhảy mừng lên thôi. Nếu không thích, thấy khó chịu thì cứ bảo đừng trêu em là được”. Em gái em về làm đúng như Bác bảo thì từ đấy hết thấy chị Ún về nữa. Giờ nghe em kể chuyện, Mẹ em lặng người không nói gì, thời gian như đọng lại. Em phá vỡ sự im lặng bảo: “con nghĩ Mẹ nên thắp hương cho chị”. Mẹ em lặng lẽ lên lầu lấy gói hương bảo em ra sân thắp cho chị, còn Mẹ lên thắp hương trên ban thờ phật trên tầng. Đó cũng là lần đầu tiên nhà em thắp hương cho chị.

Tết qua nhanh, em lại sang trường nhập học tiếp. Lần này sang em ở cùng một bạn mới. Nói qua về bạn này, tạm gọi là S. S là một thằng sĩ gái, bốc đồng và chém gió thì thành thần. Mới sang được hơn 2 tháng mà nó đã tiêu hết tiền đem sang nên đói. Tính em thì chắt chiu, mới sang em đã mua một đống phiếu ăn để dành còn S thì tiêu vô tội vạ.
Nơi ở mới của em là ký túc xá tư chứ không phải của trường. Giờ giấc thoải mái và trai gái thì ở lẫn lộn. Phòng em có 6 giường, nhưng chỉ có 5 người ở, em, S, hai đứa TQ và đứa bạn gái của 1 trong 2 thằng TQ. Thực ra là đứa con gái kia ở chui, chứ ban quản lý cấm trai gái chung phòng. Có lần em ngủ trưa trong phòng, lúc tỉnh giật mở mắt ra thì thấy đứa con gái kia đang đứng cuối giường nhìn em, thân trên lõa lồ để lộ cặp nhũ hoa căng tròn. Em nhìn quanh bất chợt phát hiện ra trong phòng chỉ còn mỗi mình với nó. Suy nghĩ không đến 1s, em nhẹ nhàng kéo chăn lên che mặt ngủ tiếp coi như chưa nhìn thấy gì.
Về S, do tính tiêu pha bạt mạng nên sớm lâm vào cảnh đói kém, thế nên cứ đến giờ ăn em đi đâu là nó đi theo đấy. Thế nên đến giữa tháng 6 thì cả 2 thằng ở tình trạng chung như nhau.
Chẳng biết bằng cách nào ngay lúc đấy, S nó kiếm được chân bán hàng ở hội chợ, em thì tiếng vẫn bập bõm nên ở nhà. Thằng này khi có tiền thì đi luôn mấy ngày không thấy mặt, làm em ở nhà đói vàng mắt, cả ngày không có gì vào mồm, lục khắp nơi được 1 tệ mua được 4 cái màn thầu (bột hấp), vèo cái chén hết luôn. Tối hôm đó vừa nằm vừa chửi thằng S khốn nạn.
Ngày hôm sau cũng thế, cả ngày không thấy S đâu, cả ngày chỉ có đi học về nằm ngủ ngay mà vẫn cứ đói. Tối lại lục ngăn kéo, ba lô, túi áo các kiểu được nhõn 5 hào, mua đc 2 cái màn thầu cầm hơi vừa ăn vừa rủa bọn vong ân, ăn cháo đá bát. Còn hơn 3 tuần nữa là hết kì học mà thế này biết trụ được mấy ngày. Chạy sang phòng bên cạnh cũng có một anh người Việt mượn tiền, ông ấy đưa cho mỗi 100 tệ rồi đuổi khéo về, nhục như cờ hó. Thế nào mà lúc đấy em lại nghĩ đến chuyện về nhà. Hồi đó bọn em ko biết đến thẻ visa, sang đi học, thằng nào thằng đấy cầm xấp usd rồi sang ra ngân hàng đổi ra tệ.Thành phố em học cách biên giới chỉ nửa ngày ngồi xe khách nên về cũng ko quá khó khăn. Nghĩ là làm, em quyết định hôm sau ra bến xe mua vé về. Chỉ cần về đến biên giới là tiêu tiền Việt được rồi.
Thành phố này có 2 bến xe lớn là bến Đông và bến Tây. Thường mua vé về biên giới là ra bến Đông. Bến Tây nghe nói cũng bán nhưng chả thấy đứa Việt Nam nào ra mua ở đấy bao giờ. Sáng hôm sau em quyết định ra mua vé ở bến Tây, cũng vì hết tiền, ko còn tiền mua vé xe buýt nên đành liều thử đi bộ ra bến Tây xem có bán vé ko. Bến Tây so với chỗ em ở thì gần hơn, cách tầm 3 km nên em đi bộ được chứ bến Đông thì xa quá. Lúc đi bộ ra bến xe thì tự nhiên em cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ kiểu như có điều gì đó nguy hiểm sắp xảy đến với mình, nên em đi ngó trước ngó sau cẩn thận lắm, thấy xe to là tránh từ xa. Đến nơi mua vé hết 98 tệ, còn thừa 2 tệ, cũng chẳng dám tiêu gì. Đi bộ khát như thế mà nước cũng ko dám uống. Có vé rồi lại lóc cóc đi bộ về.
Giờ xe chạy là 11h15 ngày hôm sau. Thế nên hôm sau học xong tiết đầu, em xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ vài hôm, nói về VN có việc, rồi lại cuốc bộ ra bến xe. Cả buổi sáng hôm đấy là một sự lo lắng mơ hồ khó tả, nó cứ bứt rứt trong người ko yên làm em ko biết có nên về hay không. Ra đến bến xe tất cả có 9 người đi cùng chuyến với em đang ngồi đợi ở đó. 11h30 mới có xe đến đón. Xe đón là 2 xe su cóc loại 6 chỗ . xe chở bọn em đến bến Đông để ghép xe thì xe chuyến 11h15 đã đi từ lâu rồi. Lại phải ngồi chờ chuyến 12h30. Cái cảnh ngồi chờ mà trong túi còn đúng 2 tệ, em tự nhủ sau này sẽ ko bao giờ tin người như thế nữa, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào phải lo cho mình trước tiên đã. Những thằng to mồm nói anh em với nhau phải sống thế này thế nọ đ.éo nên tin. Tính cách như thế nào, ở lâu mới biết được.
Rồi cũng đến lúc bọn em được lên xe. Lúc trên xe thì em cứ nghĩ mãi về cảm giác bất an của mình, cái cảm giác ấy cứ cuốn lấy làm em thậm chí nổi cáu cả với một chị gái Tàu ngồi ghế sau. Em gắt bà ấy “nói nhiều bất lịch sự quá”, chị gái im luôn. Xe đi được hơn tiếng thì thủng lốp phải dừng lại thay mất hơn tiếng bên đường. Em lên xe cố chợp mắt mà mãi không ngủ được.
Đến lúc xe lăn bánh, được một lúc, em đang thiu thiu ngủ thì bác tài Ố lên một tiếng mọi người bỗng nhiên nhốn nháo cả lên. Xe đi chậm lại, lăn bánh từ từ tiến tới. Ngay phía bên trái đường, dưới ruộng là một chiếc xe khách bị lật ngửa chổng cả bốn vó lên trời. Từ mặt ruộng lên đến mặt đường phải cao đến 3m. Trên đường là thủ phạm, một con trâu bị gãy mất một sừng đang chảy máu trên đầu. Bác tài nói to: “chuyến 11h15, là chuyến 11h15 đấy”. Mọi người bàn tán xôn xao. Phụ xe sau một cuộc điện thoại báo với mọi người, có người chết.
Lúc đấy bất giác em chợt nhớ đến lời nhắc khi trước”nhớ kĩ ngày 2x tháng 6″. Em cẩn thận giở lại tờ vé xe, đó chính là ngày hôm nay.

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com