Truyện Kinh Dị – Nghiệp Chướng

Tiếc Gì 1 Like Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ :D

Phần 4: Lên Đồng.

Bên ngoài từng con gió lạnh khẽ thổi len qua khe cửa sổ gỗ tạo nên những tiếng “hu hú” bé bé mà vô cùng rợn người. Người con trai cả có lẽ lúc này đã ngủ say tít nên không thể nào biết được có chuyện gì đang thực sự xảy ra với cậu ta. Không biết từ lúc nào, bên ngoài khung cửa sổ gỗ đã thấp thoáng hình bóng một con nhóc mặc bộ áo dài trắng với mái tóc đen mượt cứ đứng ở đó mà nhìn người con trai cả qua khe cửa. Con nhóc đó cứ đứng nhìn người con trai cả này lặng im. Bất chợt ngay lúc này đây, cái cánh cửa phòng của ông Tú lại khẽ rung lên nhè nhẹ và phát ra những tiếng “ket két” luồn lách vào trong màn đêm yên tĩnh. Bóng một người phụ nữ tầm ngoài hai mươi hiện ra đứng lặng lẽ nhìn người con trai cả trên giường. Người phụ nữ trên mình mặc một bộ áo dài trắng long lanh với mái tóc dài đen mượt phủ xuống bên vai. Người phụ nữ này không bước mà từ từ lướt tới bên cạnh giường của người con trai cả. Không khí trong căn phòng bỗng trở nên nặng nề và lạnh lẽo hẳn lên. Bất ngờ người con trai cả hắt xì hơi một cái, bóng hai người kia lập tức biến mất. Người con trai cả lấy tay quệt mũi thế rồi ông ta xoay người ngóc đầu lên nhìn ra cửa như một thói quen, không có một ai cả. Thế rồi ông ta lại nhìn ra cửa sổ, không biết hai cái cánh cửa gỗ đã bị gió thổi mở bung ra từ lúc nào, người con trai cả nhìn ra cái mảnh vườn bẻn hông nhà trống trải yên tính dưới ánh trắng vằng vặc. Như cảm thấy rờn rợn, người con trai cả ngồi dậy kéo hai cánh cửa gỗ đóng lại. Ngay lúc này, vang vọng bên tai ông ta thoang thoảng có tiếng cười rúc rích của một đứa con nít có vẻ như là từ bên ngoài vườn vọng lại. Người con trai cả hai tay nắm chặt trên song sắt cửa sổ, ông ta đưa mắt dí sát vào khe cửa như thể liếc coi coi cái tiếng cười rúc rích đó phát ra từ đâu. Đang liếc ngang liếc dọc, bất ngờ khuôn một đứa bé gái trắng bệch hiện ra ngay bên ngoài khung cửa sổ khiến cho người con trai cả rợn gáy giật thót tim mà ngã ngửa người ra đằng sau. Thế rồi bất chợt cánh cửa phòng lúc nãy còn đang hé mở bất ngờ đóng cái “rầm” như thể có ai kéo cái cửa từ bên ngoài vậy. Người con trai cả hốt goảng, nhịp tim đập loạn xạ, ông ta từ từ đứng lên giữa phòng vẻ mặt tái mét mà nhìn quanh. Lúc này một loạt những tiếng cười ghê rợn bắt đầu phát ra từ tứ phía khiến cho người con trai phải bịt tai mà quỳ khựu xuống đất. Người con trai cả liếc nhìn lên bức tượng phật di lặc nhỏ bằng đồng để trên bàn làm việc của ông Tú thì còn muôn phần kinh hãi hơn nữa khi thấy bức tượng đó đang rạn nứt dần dần. Người con trai cả này như nhận biết được chuyện gì đang xảy ra, ông ta vội chắp tay lại miệng lắp bắp cầu khấn thần phật.

Cầu khấn được một lúc thì bốn bề lại im lẳng trở lại, người con trai cả mồ hôi mồ kê đầm đìa từ từ run rẩy đứng dậy. Nhưng ông ta đâu thể nào ngờ được rằng người đán bà lúc nãy đứng ở cửa bây giờ đang đứng ngay sau lưng ông ta. Người con trai cả từ từ tiến lại về phía cửa buồng, ngay khi ông ta đưa tay lên như để cố mở cửa thì từ đằng sau người đàn bà kia đã vòng tay bóp cổ ông ta khiến cho ông ta không kịp kêu lên. Bà Thoa đang nằm ngủ say dưới bếp bất chợt bà ta tỉnh giấc, trong người bà ta cảm thấy rạo rực và khó chịu vô cùng. Bà Thoa ngồi dậy trên giường nghĩ ngợi không biết là có chuyện gì đang xảy ra với mình. Chợt bà Thoa như cảm nhận được một cơn gió lạnh nhè nhẹ ở đâu thổi về khiến bà ta phải khẽ rùng mình. Bà Thoa ngồi đó nhìn quanh như thể cố cảm nhận coi gió thổi từ hướng nào tới, còn đang nhìn ngang ngó dọc, bên tai bà lúc này bỗng văng vẳng tiếng ai đang trật vật như thể vật lộn vậy. Nghĩ rằng có chuyện chẳng lành, bà Thoa đứng dậy rời khỏi giường và lần theo cái hướng gió lành lạnh và tiếng người trật vật đó. Bà Thoa từ từ tiến lại phía buồng của ông Tú, lúc này có lẽ là bà ta thực sự dựng tóc gáy khi mà đứng trước cửa buồng ông Tú mà bà Thoa có cảm giác như đang đứng trước một căn phòng nước đá vậy. Bà Thoa đưa tay thử mở cửa thì cánh cửa lạnh toát này đã đóng chặt không hề nhúc nhích. Bà Thoa thấy cửa không mở được bèn tiến lại gần và áp tai vào cửa để nghe ngóng coi bên trong có chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi bà Thoa ghé tai vào cái cánh cửa lạnh buốt đó thì bà ta nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của người con trai cả “cứu … cứu tôi …”. Bà Thoa giật thót mình lùi lại thì cũng là lúc một tiếng “rầm” trong phòng vang lên, cứ thể như có vật gì đổ gục xuống nền nhà vậy. Bà Thoa lấy tay che miệng, hai hàng nước mắt rơm rớm, không lẽ bà ta đã biết được có chuyện gì xảy ra? Ngay tức thì bà Thoa tiến tới lấy tay đập mạnh vào cửa phòng ông Tú mà hét lớn:

– Ai ở trong đó! Mau mau mở cửa ra …

Chính nhờ cái tiếng đập cửa rầm rầm đó mà mấy người trong nhà đã nghe thấy, chẳng bao lâu sau họ đã bu đầy trước phòng ông Tú. Mấy người con trai trong họ thì ra sức đập cửa, người thì gọi tên người con trai cả như thể bắt ông ta ra mở cửa. Một số người khác thì nhìn bà Thoa chằm chằm và gặng hỏi có chuyện gì, bà Thoa không nói một lời nào chỉ ngồi ở góc tường mà khóc. Thấy không thể nào mở được cửa và người con trai cả không trả lời, nghi là có chuyện gì đó không hay xảy ra, cuối cùng người nhà họ Ngô đã phải phá cửa vào.

Cánh cửa phòng ông Tú bị phá mở tung ra, họ không nhìn thấy người con trai cả đâu cả, chỉ có một vật gì to lớn lắm được gói bằng cuộn vải trắng cũ kì nằm trên mặt đất. Mọi người vội bước vào nhìn quanh thì họ cảm thấy căn phòng này lạnh lẽo vô cùng, cứ như thể là không độ c vậy. Bà Thoa đang ngồi ở ngoài khẽ nhìn vào trong thấy cái bọc bị quấn vải trắng thì bà bỗng chống hai tay xuống đất mà gào khóc lên thảm thiết. Người nhà họ Ngô đi tìm kiếm quanh một hồi thì không thấy người con trai cả đâu, thế nhưng khi họ nhìn vào cái vật bị bọc bởi vải trắng có hình hài như một con người thì ai nấy cũng rùng mình. Một số người vội tiến tới cố tìm cách tháo lớp vải ra, thế nhưng lớp vải này không có đầu thừa, cứ như thể nó được may lại vậy. Một người con gái vội nhanh tay với cái kéo đưa cho một người con trai, người con trai này cầm kéo cố chọc thủng và xé lớp vải ở cái đầu bé ra. Kéo vừa chọc vào lớp vải thì một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra, khi người này xé được một mảnh vải ra thì cậu ta bật ngửa người hét lớn kinh hãi, đằng sau vết xé để lộ ra khuôn mặt của người con trai cả với con mắt trợn trừng, một mùi hôi thối bốc ra. Bây giờ thì người nhà họ Ngô khinh hãi khi phát hiện ra đây chính là xác của người con trai cả. Lấp tức vợ và con của người con trai cả nhào tới ôm lấy xác ông ta mà gào khóc, những người khác lúc này mới hướng mắt nhìn về phía bà Thoa, một ánh mắt đầy nghi ngờ và có phần căm hận.

Thấy rằng trong có mấy tháng mà liên tiếp nhiều chuyện kì cục xảy ra với dòng họ, và việc này nếu để lộ ra ngoài sẽ gây thêm nhiều tai tiếng hơn nữa. Người trong họ đã quyết định mang xác của người con trai cả ra sau vườn và trôn cất tạm, đợi tìm hiểu ra rõ nguyên nhân sẽ làm một đám tang tử tế sau. Ngoài ra, người nhà họ Ngô dường như linh cảm được một điều rằng mọi chuyện kì quái xảy ra đều có liên quan tới bà Thoa, họ đinh ninh rằng bà Thoa biết rõ chuyện gì nhưng không chịu nói. Thấy vậy, người nhà họ Ngô đã đồng ý tạm nhốt bà Thoa vào một căn buồng nhỏ và khóa lại, đợi tìm hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành sự việc thì sẽ thả bà Thoa ra. Tuy nhiên, bà Thoa sẽ được thả ra nếu bà nói cho họ nghe đầu đuôi mọi việc, thễ nhưng bà Thoa vẫn nhất quyết không nói, bà chỉ rưng rưng nước mắt mà lặng lẽ đi về căn buồng mà bà sẽ bị giam giữ ở đó. Cọn nhỏ Huệ cũng có mặt, nó là người thứ hai biết rõ có chuyện gì, lúc con nhỏ Huệ định nói ra để người nhà không nghi oan cho bà Thoa thì bà Thoa đã khẽ nhìn nó lắc đầu, bây giờ con nhỏ Huệ chẳng biết làm gì khác ngoài việc buôn bã nhìn theo bà Thoa đi về căn phòng tạm giam. Sau khi mọi việc đã đâu vào đó, một số người trong họ đã chạy đi mời một bà thầy chuyên lên đồng về, số còn lại thì ngồi đợi ở gian nhà chính trong sợ hãi và lo lắng. Họ ngồi đây bàn bạc về cái chết kì quặc của người con trai cả. Lúc đầu, có một số người trong họ nghi ngờ rằng bà Thoa chính là người đã sát hãi người con trai cả này, vì bà ta là người có mặt đầu tiên tại hiện trường. Thế nhưng mà cái ý kiến đó đã bị bác bỏ khi mà nhìn qua xác của người con trai cả thì họ thấy rằng không thể nào một người yếu đuối như bà Thoa có thể giết người con trai cả được. Lý do đầu tiên là vì không hề có một vết tích nào khác trên thi thể người con trai cả cho thấy ông ta bị đâm hay chém, cứ cho là chết do tắc thở thì không thể nào một mình bà Thoa làm được cả. Chưa kể đến việc người con trai cả không thể chết do ngộ độc vì không hề có vết tích nào trên thi thể chứng minh điều đó cả. Lý do thứ hai, người con trai cả này trước khi chết rất khỏe mạnh nên không dễ gì mà giết được ông ta cả. Lý do thứ ba là chi tiết cánh cửa buồng bị khóa chặt và lớp vải trắng bọc kín lấy xác người con trai cả, điều này càng loại bỏ việc bà Thoa là hung thủ. Lý do cuối cùng khiến cho mọi người phải rùng mình là thi thể của người con trai cả tuy mới chết nhưng mùi hôi thối và da thịt cứ như thể là cậu ta đã chết được mấy ngày rồi, thi thể không những bị bốc mùi, mà nó còn trương phềnh lên như thể bị chết đuối vậy, y như là thi thể của con bé Hiền. Chính vì cái lý do cuối cùng đó mà người nhà họ Ngô tin rằng có một chuyện gì đó rất khung khiếp đang xảy ra tại ngôi nhà này, vì không một người bình thường nào có thể gây ra những chuyện kì quái và ghê rợn như thế này cả.

Ngồi chán chê mê mỏi mãi đến gần trưa thì mấy người đi gọi bà thầy lên đồng mới trở về. Người nhà họ Ngô thấy mấy người này mồ hôi mồ kê nhễ nhại, dáng vẻ mệt nhọc thì vội rót miếng nước cho họ và hỏi tại sao đi về muộn thế thì một người đi mời bà thầy về mới nói rằng hễ cứ đến nhà bà thầy nào thì người đó đều đuổi về và hô rằng không lên đồng giúp cho người sắp chết. Lúc đầu mấy người này nghe không hiểu, thế nhưng khi hỏi kĩ ra thì mấy bà thấy đều nói rằng họ thấy tử khí của mấy người nhà họ Ngô này quá lớn, e rằng sẽ không sống lâu được nữa. Chính vì thế mà họ sợ vạ lây nên không chịu giúp. Nghe đến đây, mấy người nhà họ Ngô mới dựng tóc gáy mà sợ hãi, thế nhưng mấy người đi mời thầy về nói rằng còn một bà thầy nữa ở cuối làng, thằng con thứ tư đã chạy đi mời rồi. Người nhà họ Ngô nghe vậy thì cũng chỉ còn biết thở dài và chờ đợi. Tầm một tiếng sau, người con trai thứ tư đã về, cậu ta nói rằng bà thầy này đã chấp nhận và nói rằng tối nay sẽ qua để giúp gia đình. Mọi người trong nhà nghe thấy vậy thì mừng rỡ lắm, con Huệ nghe tin bèn chạy về phía phòng bà Thoa bị tạm giam và kể cho bà Thoa nghe. Bà Thoa nghe con nhỏ Huệ kể thì cũng chỉ biết thờ dài lắc đầu mà nói:

– Sẽ không gọi được hồn cụ ông lên được đâu… tất cả chỉ là vô dụng mà thôi …

Tầm tám giờ tối hôm đó, bà thầy cùng mấy người phụ giúp nữa đã đến nhà của ông Tú. Bà thầy này khi vừa bước vào cửa đã khẽ rùng mình, một cái cảm giác lạnh buốt đến rợn người bao trùm lấy toàn bộ cơ thể của bà ta. Sau khi đã dặn dò người nhà những việc cần làm, bà thầy này nhìn mặt tất cả người nhà họ Ngô, thế rồi bà chọn ra một số người có thể ngồi lại tại gian chính, số còn lại thì bà ta đuổi hết ra ngoài. Những người được chọn lại ngồi ngay ngắn trước bàn thờ tổ, những người còn lại thì đi ra ngoài và đóng cửa lại. Bà thầy đợi khi cánh cửa đã đóng lại, bà ngồi xuống quay lưng về phía bàn thờ, bà ta nhìn người nhà họ Ngô mà nói:

– Trước khi tôi lên đồng để vong ông Tú nhập vào người tôi, tôi muốn nói trước với các người rằng vận mệnh nhà các người đang nguy kịch lắm đó.

Mọi người nhà họ Ngô nghe thấy vậy thì hoang mang vô cùng, người con trai thứ của ông Tú lúc này mới hỏi:

– Dạ , cho con hỏi ý cô nói thế là sao ạ?

Bà Thầy nhìn ông ta nói:

– Oán khi ở căn nhà này rất nặng… ta e rằng ngay đến cả gọi hồn cụ ông lên cũng khó mà được.

Người nhà họ Ngô nghe thấy vậy thì cũng chỉ biết cui mặt buồn bã. Bà thầy này bảo người nhà ngồi ngay ngắn xếp chân vòng tròn lại, đâu vào đó bà ta cầm tấm vải đỏ tự phủ lên đầu mình. Mấy người đi theo giúp việc lúc này bắt đầu gõ chiêng rồi gõ chống và hát lên inh ỏi. Mọi con mắt của người nhà họ Ngô lúc này dồn tập chung vào bà thầy đang ngồi đó xếp chân vòng tròn, trên tay cầm ba nén nhang, đầu đội khăn vải ngồi thẳng lưng. Tiếng chiêng trống, tiếng ca hát cứ vang lên inh ỏi gần hai mươi phút mà không có chuyện gì xảy ra. Bất ngờ bà thầy này lấy tay kéo tấm vải đỏ xuống khỏi đầu, thấy vậy thì mấy người kia mới ngừng ca hát. Bà thầy thơ hắt ra nói giọng buồn bã:

– Ta rất xin lỗi … nhưng ta không thể nào gọi được hồn của cụ ông về cả…

Người trong nhà nghe thấy vậy thì ngỡ ngàng lắm, một người trong họ nhà Ngô lên tiếng:

– Sao cô lại nói vậy ạ?

Bà thầy nhìn người này nói giọng nghiêm nghị:

– Vong hồn của cụ ông đang bị vong quỷ giam giữ, chúng nhất quyết không để cho ta gọi hồn cụ ông về…

Người nhà họ Ngô nghe đến hai chữ “vong quỷ” thì dựng hết cả tóc gáy. Thấy vậy hai vợ chồng người con thứ hai mới nói:

– Vậy phiền cô có thể gọi hồn đứa con gái nhỏ của chúng con lên được không?

Bà thầy nghe thấy vậy thì nhắm mắt miệng lẩm bẩm một thứ gì đó, thế rồi hai tay bà cầm ba nén nhang múa lên những vòng quanh người mình tạo nên những tròm khói vòng tròn bay. Được gần một phút, bà thầy lại hạ hai tay xuống trước người mà nói:

– Vong con nhỏ đó vẫn ở ngoài hồ, không thể về đây để nhập vào tôi được.

Mọi người càng nghe thấy bà thầy này nói thì họ càng muôn phần sợ hãi hơn. Con chưa kịp hỏi gì thêm thì bà thầy đã lên tiếng:

– Nhà này có một người mới chết, lại được trôn ngay sau vườn. các người có muốn gọi vong người đó lên không?

Người nhà họ ngô nghe thấy vậy thì rùng mình sợ hãi, quả là bà thầy này cao tay thật. Người nhà họ Ngô nghĩ ngợi một lúc bèn gật đầu đồng ý. Lập tức bà thầy ra hiệu cho mấy người giúp nổi chiêng chống và hát lên còn bà ta thì lấy tấm vải đỏ chùm lại lên đâu. Chỉ sau chưa có đầy năm phút, toàn thân bà thầy rung lên bần bật, mấy người giúp việc thấy vậy thì đồng thanh dừng ca hát và gõ chống chiêng, người nhà họ Ngô thì chố mắt ra mà nhìn. Toàn thân bà thầy cứ rung lên như thể bị co giật, thế rồi bất ngờ bà ta ngã ngửa ra đằng sau. Người nhà họ Ngô hoảng hốt định đứng lên đỡ bà ta thì bà ta đã bật dậy ngồi ngay ngắn trở lại. Từ sau lớp vải đó là tiếng người con trai cả:

– Tại sao … tại sao mọi người … mọi người không ai cứu tôi …

Vợ và con của người con trai cả nghe thấy đúng là giọng của ông ta mới vội ôm lấy mặt mà khóc nức nở, lúc này người nhà họ Ngô mới nháo nhào vào hỏi có chuyện gì xảy ra với ông ta. Vong người con trai cả lúc này mới nói rằng dòng họ Ngô mắc nợ hai con vong quỷ, nên bây giờ chũng đang tìm cách giết từng người một. Ông Tú là người đầu tiên, sau đó đến con nhỏ Hiền, và rồi ông ta. Người nhà họ Ngô hỏi rằng thế người tiếp theo là ai thì vong người con trai cả nói rằng không biết. Thế rồi họ hỏi vong người con trai cả có biết hai con vong quỷ đó là ai không thì vong người con trai cả chỉ còn biết lắc đầu. Đang định hỏi thêm thì bất chợt vong người con trai cả ho lên mấy tiếng sặc sụa, thế rồi ông ta đưa hai tay lên cào cấu cổ như thể bị cái gì đó mắc vào cổ. Vong người con trai cả ngã vật ra đất, giọng rên rỉ:

– Bà Thoa … bà thoa …

Mọi người nghe thấy vong người con trai cả nhắc tên bà Thoa thì nháo nhào lại và hỏi. Chỉ nghe thấy người con trai cả nói:

– Bà ta … chỉ có bà ta…

Nói đến đây thì toàn thân bà thầy lại giật lên đùng đùng khiến cho người nhà họ Ngô khiếp đảm. Chỉ một lúc sau bà thầy đã ngồi thẳng người và lấy cái khăn đỏ chùm đầu ra. Bà Thầy nói:

– Vong người con trai cả đã thăng rồi…

Người nhà họ Ngô nghe thấy thì ngậm ngùi tiếc nuối, chỉ có hai mẹ con nhà ông cả là vẫn ôm nhau khóc lóc sướt mướt. Bà thầy sau khi làm xong lễ thì cũng với đám người giúp việc thu dọn đồ lấy tiền và cuống cuồng đi khỏi căn nhà này như thể có một cái gì đó lạ lắm. Người con trai thứ hai thấy vậy bèn kéo bà ta lại mà nói:

– Cô ơi … liệu cô có thể giúp chúng con tìm ra được chân tướng của hai con vong quỷ kia không?

Bà thầy chỉ quay mặt lại và nói:

– Nếu các người muốn biết rõ chuyện, hay tìm đến nhà lão thầy bói mù ở cạnh gốc đa gần chợ lớn ý, lão ta sẽ giúp được các người.

Nói rồi bà thầy giứt áo ra đi vội vã với đám người giúp việc mà không thèm nói lời từ biệt.

Người nhà họ Ngô chỉ biết đứng đó và nhìn theo, trong đầu họ tự nghĩ thầm rằng không hiểu thầy bói thì giúp gì được họ trong chuyện này cơ chứ?

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com