Quê mình ở miền tây nam bộ, nơi có chằng chịt những nhánh sông, cây cối xanh tươi rậm rạp, và nơi đây cũng chứa vô vàn bí ẩn mà con người cũng như khoa học k thể nào giải thích được
Trước đây khi ông ngoại mình còn sống, thường hay kể cho con cháu nghe những chuyện từ xa xưa, những chuyện ông từng chứng kiến và cũng có những chuyện truyền tai nhau từ đời này sang đời khác, những năm đó ngoại đã ngoài tám mươi, nhưng đầu óc còn vô cùng tỉnh táo, ngoại cả đời thương con thương cháu, nên dù cháu nội hay cháu ngoại đều mến yêu, cứ chiều tối là tụ tập lại 1 điểm chung là nhà ngoại, nói ngoại kể nghe chuyện ngày xưa, những lúc như vậy ngoại rất vui, vì con cháu thích nghe ngoại kể.....những chuyện dưới đây là ngoại đã kể mình nghe, cũng là cả 1 bầu trời ký ức mỗi khi nhớ về ngoại
- Bí ẩn nơi đáy sông

- Khi đất nước còn khó khăn, mọi thứ còn thô sơ chưa phát triển, mọi nhà ở quê sinh sống chủ yếu nhờ khoai lúa tự trồng, cá tôm bắt dưới ruộng dưới sông lên, và ban đêm thì chỉ có đèn dầu, muốn ra ngoài phải đốt đuốc, có một ngôi nhà gồm có bốn người, ông bà lão và vợ chồng người con trai, ban ngày ông lão và vợ chồng con trai ra rẫy trồng lúa trồng khoai, thì bà lão ở nhà lo cơm nước, một hôm bỗng dưng bà đổ bệnh, ăn uống ngày càng ít đi, cô con dâu phải bỏ bớt việc ngoài ruộng để ở nhà cơm nước và chăm sóc mẹ chồng, cô con dâu là người hiền lành hiếu thảo, ngày ngày cơm nước rót nhưng bà vẫn không khá lên, siêu thuốc nam ngày nào cũng nóng, hôm đó đi rẫy về, bà gọi ông lão rồi nói: tui bệnh ngày càng nhiều, uống bao nhiêu thuốc cũng không thấy giảm, giờ thấy lạnh, sợ gió vào, ông hãy cất cho tui một cái chòi riêng kín gió, chỉ chừa một cái cửa sổ nhỏ để đưa cơm nước vào thôi. Ông lão nghe lời nên cùng anh con trai cất một cái chòi nhỏ sát nhà cho bà, bêb trong chỉ có một chiôc giường bằng tre, giăng màng kín, khi bà vào thì đóng lại hết chỉ chừa lại một cửa sổ nhỏ để đưa cơm nước vào, xong mọi chuyện ông lão và a con trai vễn ra đồng làm việc bình thường, cô vợ ở nhà vẫn thuốc thang cơm nước cho mẹ chồng, nhưng từ khi bà lão vào trong đó, cô chưa lần nào thấy mặt bà lần nữa, mỗi lần cô đưa cơm vào bà đều nói cơm ít ăn không đủ, cô con dâu cứ nghĩ chắc mẹ chồng đã giảm bệnh nên rất vui mừng, mỗi lần đều bới thêm cơm cho bà, nhưng cơm ngay nào cũng bới thêm nhưng ngày nào bà cũng chê không đủ, có một hôm cô đem cơm đến, nhưng không nghe bà nói chuyện, cô đứng 1 hồi thì nghe tiếng ngáy phát ra từ trong màng, cô tò mò không biết mẹ chồng đã khỏe chưa, giờ ra sao, nên đã lấy một nhánh cây lại vén màn lên xem thử, khi màn vừa vén lên thì hỡi ơi cô không tin vào mắt mình được nữa, người nằm trobg kia đâu còn giống mẹ chồng của cô, mà là một cpn quỷ ghê gớm, tóc tai bù xù bạc trắng, lông mọc khắp người, mặt nhăn nheo, mắt hõm sâu, móng tay dài đen kịn k ngừng nằm ngáy trên giường, cô hốt hoảng quăng bỏ nhánh cây chạy ra ngoài, đến chiều mọi người đi làm về, cô kéo chồng ra nói nhỏ, nhưng anh chồng vì thương mẹ nên không tin vợ, nghĩ vợ k muốn chăm sóc mẹ nên viện cớ, cô vợ mới bảo anh ta là ngày mai ở nhà xem sẽ biết, ngày hôm sau hai cha con vẫn ra đồng đi làm, nhưng đến trưa anh con trai viện cớ đau bụng nên về trước, khi về nhà a làm theo lời vợ dặn, đợi khi nghe tiếng ngáy trong chòi phát ra mới dám lấy cây lại vén màn ra xem thử, anh tá hỏa vì đúng như lời vợ nói, người nằm đó thật sự k còn là mẹ mình, anh chạy ra đồng kể hết mọi chuyện cho cha mình nghe, lúc đầu ông lão cũng không tin, nhưng vì anh con trai khẳng định như vậy nên cũng nghi ngờ, ông bỏ việc theo con về, cũng lại vén màn ra xem, khi mọi người đều biết sự thật, họ vô cùng lo sợ, ông lão quyết định trừ khử bà, ông lại cửa sổ nói nhỏ nhẹ với bà: căn chòi này k chắc chắn nữa, sợ gió lớn sẽ làm bà lạnh, ngày mai tui làm lại chòi cho bà chắc chắn hơn. Bà ta nghe vậy thì nói: ông làm cũng được, nhưng phải chất lá che kín cho tui, tui không ra gió được. Sáng hôm sau ông lão và anh con trai bắt đầu dỡ chòi, bao nhiêu là và cây họ điều dựng và đắp lên xung quanh màn cho bà ta, khi chòi dỡ xong, chỗ giăng mà đã kín lá cũ cũng là lúc giữa trưa, họ cầm đuốc lớn phóng vào đống lá nơi có bà lão quỷ đang nằm, do lá mục khô lại đang giữa trưa nên lửa lập tức cháy thật lớn, tiếng gầm gừ la hét vang lên, một lúc sau khi cả nhà đứng cách xa đống lửa, bà ta nhảy thót lên ngọn lửa, đôi mắt đỏ như máu, má hóp sâu, lưng còng xuống, tay chân lông lá đầy người giận dữ nhìn về phía họ, bà ta hét lên sau đó chạy tuốt ra đồng xa, khuất dạng, cả nhà dọn dẹp đồ đạt nhanh chóng xuống xuồng bỏ đi, không dám ở lại đó thêm ngày nào nữa, vì sợ bà ta quay lại trả thù.