Chùa Ma - Chương 1
Mùi nhang phảng phất đâu đây, hòa quyện vào không khí se lạnh của buổi chiều tà. Minh ngồi trên chiếc xe khách xóc nảy, mắt dán chặt vào cửa sổ, nơi những rặng tre xanh thẫm lướt qua như những bóng người lặng lẽ. Con đường dẫn về quê ngoại ở miền núi chẳng bao giờ dễ chịu, nhưng hôm nay, Minh cảm thấy một nỗi bất an kỳ lạ. Có lẽ vì những câu chuyện mẹ anh hay kể, về tháng Bảy âm lịch, khi cổng cõi âm mở toang, để những linh hồn vất vưởng lang thang giữa nhân gian. Minh không tin lắm. Anh là dân thành phố, quen với ánh đèn neon và tiếng còi xe inh ỏi, những chuyện ma quỷ chỉ là trò đùa để dọa trẻ con. Nhưng khi xe lăn bánh qua những con đường đất đỏ mấp mô, anh không thể gạt bỏ cảm giác như có ai đang dõi theo mình từ xa.
“Làng Cẩm Vân đây rồi!” – tiếng bác tài xé tan sự tĩnh lặng. Minh giật mình, vội xách ba lô xuống xe. Bóng chiều đã ngả vàng, phủ lên những mái nhà ngói cũ kỹ một lớp ánh sáng mờ ảo. Dân làng đang tất bật chuẩn bị cho ngày rằm tháng Bảy. Trên bàn thờ mỗi nhà, mâm cỗ cúng cô hồn được bày biện cẩn thận: bát cháo trắng loãng, mấy miếng bánh đa, vài đồng tiền vàng mã. Minh nhếch môi cười. “Mê tín thật,” anh lẩm bẩm, nhưng vẫn bước nhanh về phía ngôi nhà ngoại ở cuối làng.
Bà ngoại Minh, bà Thoan, là một người phụ nữ gầy gò, đôi mắt sáng quắc như thể có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Khi Minh đẩy cổng bước vào, bà đang ngồi bên hiên, tay đan lá chuối thành những chiếc mâm nhỏ. “Cháu về rồi à,” bà nói, giọng trầm nhưng ấm áp.
– “Đừng đi lung tung trong tháng này, nghe chưa? Không phải chuyện đùa đâu.”
Minh chỉ cười, đặt ba lô xuống góc nhà.
– “Bà ơi, thời buổi nào rồi mà còn sợ ma quỷ. Cháu về đây để chụp ảnh, viết bài cho báo, chứ không phải để nghe chuyện cổ tích đâu.”
Anh rút máy ảnh ra, kiểm tra ống kính, mắt lấp lánh sự háo hức. Ngôi chùa cổ trên đồi Cẩm Vân là mục tiêu của anh lần này. Một tờ báo địa phương đã đặt bài về những di tích bị lãng quên, và ngôi chùa ấy, với truyền thuyết về một cô gái chết oan ,là đề tài hoàn hảo để thu hút độc giả.
Bà Tâm ngừng tay, nhìn Minh với vẻ mặt nghiêm nghị.
– “ Có lẽn cháu không biết. Ngôi chùa đó không sạch sẽ. Người ta bảo, cứ đến rằm tháng Bảy, cô gái đó lại xuất hiện. Đừng khơi dậy những thứ không nên đụng vào.”
Minh bật cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm khi bắt gặp ánh mắt bà. Đó không phải ánh mắt của một bà lão mê tín, mà là ánh mắt của người từng chứng kiến điều gì đó kinh hoàng.
– “Cháu chỉ chụp vài tấm ảnh thôi, bà đừng lo,” Minh trấn an, nhưng trong lòng, một tia tò mò đã lóe lên. Cô gái đó là ai? Tại sao cả làng lại sợ hãi một câu chuyện đã hàng trăm năm tuổi? Anh quyết định sẽ tìm hiểu, không chỉ cho bài báo, mà còn để thỏa mãn sự hiếu kỳ của mình.
Đêm đầu tiên ở làng, Minh không ngủ được. Ngôi nhà gỗ cũ kỹ của bà ngoại kêu cót két mỗi khi gió thổi qua, như thể chính ngôi nhà đang thì thầm gì đó. Anh nằm trên chiếc chiếu tre, lướt điện thoại, cố tìm thông tin về ngôi chùa. Nhưng kỳ lạ thay, chẳng có gì đáng kể trên mạng. Chỉ vài dòng sơ sài:
– “Chùa Cẩm Vân, xây dựng từ thời Lê, bị bỏ hoang sau một vụ án mạng bí ẩn.” Không ảnh, không chi tiết. Minh càng tò mò hơn.
Gần nửa đêm, một tiếng động lạ làm anh ngồi bật dậy. Tiếng rì rầm, như ai đang khóc, vọng lại từ phía sân sau. Minh cầm đèn pin, nhẹ nhàng mở cửa. Ánh trăng rằm sáng vằng vặc, chiếu lên cây mít già trước nhà, tạo thành những bóng đen kỳ dị. Anh bước ra sân, tim đập thình thịch. “Ai đó?” – anh gọi, nhưng chỉ có tiếng gió trả lời. Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt lùa qua, làm anh rùng mình. Trong khoảnh khắc, anh thoáng thấy một bóng người đứng dưới gốc mít, mái tóc dài bay trong gió. Nhưng khi anh chớp mắt, bóng dáng ấy đã biến mất.
– “Chắc này ngồi xe mệt quá, hoa mắt thôi,” Minh tự nhủ, nhưng lòng anh không yên. Anh trở vào nhà, khóa cửa thật chặt, cố chợp mắt. Nhưng giấc ngủ đêm đó đầy những hình ảnh kỳ lạ: một cô gái mặc chiếc áo nâu như mấy vị ni cô, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ rực nhìn anh chằm chằm.
Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy với cảm giác nặng nề. Anh quyết định tìm Hương, cô bạn thanh mai trúc mã ngày nhỏ. Hương giờ là một cô gái 23 tuổi, xinh đẹp, với mái tóc đen dài và ánh mắt sắc sảo. Cô làm việc tại ủy ban xã, bên ban bảo bảo vệ và lưu giữ bản sắc dân tộc. Cũng thường giúp dân làng tổ chức các chương trình gìn giữ văn hoá của dân tộc Việt Nam. Khi Minh kể về ý định lên chùa chụp ảnh, Hương nhíu mày.
– “Cậu điên rồi à? Tháng Bảy mà lên đó làm gì? Nghe tớ, đừng đi.”
– “Thôi nào, Hương. Tớ chỉ chụp vài tấm ảnh, không đụng chạm gì đâu. Cậu biết tớ không tin mấy chuyện ma quỷ mà,” Minh cười, cố làm nhẹ không khí.
Hương thở dài.
– “Cậu không hiểu đâu. Chùa đó…Không như cậu nghĩ. Tớ từng nghe kể, có một vị ni cô từng tu ở chùa tên Giang, đã lỡ yêu một người đàn ông đến thăm chùa, rồi cô ấy có bầu, người đàn ông kia thì biến mất, cô ấy uất quá nên tự tử ngay dưới bức tượng của phật tổ đó, rồi sau đó sư trong chùa bắt đầu bỏ đi dần hết…chẳng ai rõ nguyên do, bây giờ thì gần như hoang vắng…”
Minh cười nhẹ.
– “Cậu cũng mê tín giống bà ngoại tớ à? Thôi, đi với tớ đi. Có cậu đi cùng, tớ sẽ an toàn, đúng không?”
Anh nháy mắt, nhưng Hương không cười. Cô nhìn anh một lúc, rồi gật đầu miễn cưỡng.
– “Được rồi. Nhưng phải đi ban ngày, và cậu phải đeo cái này.” Hương đưa cho anh một chiếc dây nhỏ phía trước có gắn một vị thần thánh nào đó không rõ, bên trong có một mẩu giấy đỏ với những ký tự lạ. Minh cầm lấy, định đùa vài câu, nhưng ánh mắt nghiêm túc của Hương khiến anh im lặng.
Buổi chiều, Minh và Hương leo lên con đường mòn dẫn đến chùa Cẩm Vân. Không khí trên đồi càng lúc càng nặng nề, như thể có một lớp sương vô hình bao phủ. Những cây cổ thụ hai bên đường đan xen cành lá, tạo thành một mái vòm che khuất ánh nắng. Minh cảm thấy lạnh, dù trời vẫn còn sáng.
“Cậu thấy gì lạ không?” – anh hỏi, giọng hơi run.
– “Đừng nói linh tinh,” Hương đáp, nhưng tay cô đã siết chặt. Khi họ đến trước cổng chùa, Minh bất giác dừng lại. Ngôi chùa cổ kính, với những bức tường loang lổ rêu xanh và mái ngói vỡ vụn, toát lên một vẻ u ám khó tả. Cánh cổng gỗ đã mục nát, nhưng vẫn đứng sừng sững, như thể đang canh gác điều gì đó.
Minh lấy máy ảnh, bắt đầu chụp. Anh di chuyển quanh sân chùa, cố tìm những góc đẹp. Nhưng mỗi lần nhấn nút chụp, anh lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
– “Hương, cậu có nghe thấy gì không?” – anh hỏi, giọng thấp xuống. Hương lắc đầu, nhưng ánh mắt cô dán chặt vào một góc tối trong sân chùa, nơi có một cái giếng cũ bị dây leo che kín.
Minh cười khẩy, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an. Anh tiến lại gần giếng, máy ảnh vẫn giơ lên.
– “Chỉ là cái giếng thôi mà. Có gì đâu…” Lời anh chưa dứt, một cơn gió mạnh thổi qua, làm chiếc bút trong túi anh rơi ra, lăn xuống miệng giếng. Minh quỳ xuống, cố với tay lấy, nhưng bàn tay anh vô tình chạm vào một viên đá lỏng lẻo bên thành giếng. Viên đá rơi xuống, kéo theo một âm thanh vang vọng kỳ lạ, như tiếng khóc từ sâu thẳm.
Hương hét lên. “Minh! Đừng!” Nhưng đã muộn. Một luồng khí lạnh buốt bốc lên từ miệng giếng, cuốn theo mùi hương kỳ lạ, như mùi nhang hòa lẫn với đất ẩm. Minh lùi lại, tim đập thình thịch. Anh nhìn Hương, cố tìm một lời giải thích, nhưng cô chỉ đứng đó, mặt trắng bệch.
Đêm đó, khi Minh trở về nhà bà ngoại, anh không thể ngủ. Tiếng khóc từ đêm trước lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần hơn. Anh mở máy ảnh, xem lại những bức ảnh đã chụp. Trong một bức ảnh chụp góc giếng, anh thấy một bóng người mờ ảo, đứng ngay sau lưng mình. Khuôn mặt cô gái nhợt nhạt, đôi mắt đỏ rực, nhìn thẳng vào ống kính.
Minh thét lên, làm rơi máy ảnh. Tiếng khóc ngoài sân ngừng bặt. Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, anh nghe thấy một giọng nói thì thầm, lạnh lẽo như gió đêm: “Giết….Giết hết…”