Câu chuyện xảy ra cách đây gần 5 năm rồi. Lúc đó F1 tròn 1 tuổi, gia đình đi đổi gió ở Long Hải. Tụi em không đặt phòng trước vì nghĩ chắc không phải mùa lễ tết gì nên không hết phòng đâu. Lúc ra đến Long Hải rồi đi dọc theo đường biển thì thấy nhiều resort nhưng đa số hết phòng. Tụi em chạy đến chỗ này thì may (hay xui) là tiếp tân báo còn phòng. Thế là đặt 1 căn bungalow.
Bác nào ở đây rồi thì biết resort này rộng lắm, trải dài suốt triền đồi ra đến biển nên các bungalow cũng nằm cách xa nhau. Phòng của tụi em nằm gần cuối con đường lát đá trong nội bộ resort và gần như cuối dốc luôn (em quên mất số phòng rồi). Vào nhận phòng thì không có gì lạ. Gia đình em đi có dặn kê thêm extra bed. Cái vị trí kê extra bed này đầu giường nằm ngay phía dưới khung cửa kính nhìn ra phía con đường lát đá. Tức là con đường nhỏ đó đổ dốc xuống là ngay cái phòng của tụi em và hướng thẳng về phía cái khung kính này luôn. Mới đầu thì em thấy thích, còn lấy máy ra chụp hình cái view nhìn từ khung cửa kính để chụp con đường đá và các bungalow thấp thoáng trên triền đồi.
Ãn uống nghỉ ngơi xong cũng bình thường. Ðến tối đi ngủ thì xảy ra chuyện!
Trước khi đi ngủ em có thói quen kiểm tra lại cửa nẻo, kéo tất cả các thể loại rèm che, màn sáo trong phòng. Cái khung cửa kính này cũng có màn che và em kéo lại kín mít luôn vì ngại người khác đi ngoài đường có thể nhìn thấy trong phòng mình. Em cũng để đèn vàng trong phòng nhẹ dịu để trông chừng F1 chứ không tắt đèn.
