Mình kể chuyện của mình vậy, cũng lâu rồi, 7,8 năm gì đó. Lúc đó mình còn ở nhà ngoại với 2 bà dì và 1 ông anh con dì, nhà ở gần trung tâm SG, trong hẻm khu lao động, nhà nhỏ xíu và xây từ hồi xưa nên cũ kỹ lắm, do nhà của ông bà ngoại để lại nên con cháu ko muốn bán. Nhà này bà ngoại mình, dì kế Mẹ mình mất lúc nhỏ ở đây.
Mình ở đây từ lúc 3,4t gì đó đến khi học xong ĐH mấy năm, dù Bame mua được nhà ra riêng nhưng vẫn ở đây để tiện đường đi học đi làm them.
Mình ngủ trên gác gỗ, quay mặt vô tường, kế bên là Dì 4 nhưng khác mùng, nghĩa là 2 người nằm 2 mùng riêng í. Dù là quay mặt vô tường nhưng thực sự vẫn còn cách tường một khoảng trống 1 người nằm dư sức. Hôm đó đang ngủ nằm nghiêng quay mặt vô tường thì thấy mình cầm 1 miếng vải nhỏ nhỏ lên nhìn che ngang tầm mắt ( cảm giác giong như là mình ko muốn nhìn thấy cái gì đó ngoài vách mùng nên cố ý đưa miếng vải lên nhìn để che lại) thì rõ rang có một bàn tay từ ngoài mùng đập vô tay mình để tay mình rớt xuống và để mình nhìn ra ngoài vách mùng vậy đó, mà đó là cảm giác that nhé, cảm giác của vải mùng chạm vào tay và tay người khác đập vào tay mình nên mình xác định ko phải mơ. Ở ngoài mùng là một khuôn mặt đang nhìn mình, dù ko thấy rõ rang là ai nhưng mình vẫn biết được là khuôn mặt ấy hiền từ và đang cười, hixx.... Nhưng mình vẫn sợ chết đi được, nhắm tịt mắt ngay tức thì, nằm im cứng ngắc, rồi từ từ quay qua phía trong, sợ quá, một lúc sau thì cầm đt lên nhắn tin cho một đứa bạn tn thảm thiết, huhu, nhìn giờ trên đt lúc đó là 3 giờ sang.....
