Em nói trước đây là chuyện có thật 100% nhé. Bà mất cũng hơn 10 năm rồi nhưng hôm qua em mới được Mẹ kể cho nghe. Chuyện này bên họ ngoại gần như ai cũng biết mà đến giờ em mới được kể .Em thấy hay nên muốn chia sẻ thôi chứ cũng k phải câu view gì nha
Lúc ấy là năm 69 70 gì đấy, cả nhà ngoại lúc đó gồm ông bà ngoại với dì, cậu và mẹ em. Bà làm trồng trọt trong rẫy ( hồi ấy đa số ai cũng làm rẫy hết ), còn ông ngoại thì ghi số đề . Hôm đó trời mưa lất phất, bà ngoại với cậu em chở bí với củ cải trắng từ rẫy ra đường nhựa để xe tải chở lên huyện bán. Lúc chất hàng lên xe hết thì cậu em về trước, bà ở lại tính tiền với ông tài xế. Tính xong xuôi hết chuẩn bị về thì bà mới phát hiện là rơi mất một chiếc bông tai . Thế là bà lui cui cúi xuống tìm xung quanh, k hiểu tìm thế nào mà chui cả xuống gầm xe tải mà tìm . Chắc lúc ấy còn nghèo nên tiếc của lắm, k biết nguy hiểm là gì luôn .
Rồi xe tải nổ máy, bắt đầu lăn bánh đi. Bà ngoại em lúc ấy vẫn còn ở dưới gầm xe tóc bà dài lắm nên bị cuốn luôn vào gầm xe ấy. Thế là xe chạy lôi theo cả bà em ở dưới đất. Trời bắt đầu mưa rất to, mà các bác biết dọc đường lên rẫy nhà dân rất thưa thớt, lại thêm trời mưa nên k có ai đi ra đường cả. Bà em bị cuốn dưới gầm xe lôi đi gần 3km mà chả ai hay luôn Lúc xe dừng ở một ngã tư, mấy ông ngồi trong quán nước ven đường nhìn ra thấy có cái gì đó bị cuốn dưới gầm xe. Nhìn kĩ thì mới nhận ra là người. Thế là cả đám người chặn đầu xe tải, lôi bà em ra. Lúc này bà em đã k còn ra nhân dạng nữa : tóc tai bị quấn rối khắp mặt, cả người lấm lem bùn sình đất cát. Do bị kéo dưới đường nên mặt bà bị rách 1 mảng da rất to, máu me bê bết.
