Xin chào các bạn, hôm nay mình xin kể cho các bạn nghe một câu truyện tâm linh có thật, nói về vấn đề con mót, con cầu, truyện là có thật mình chỉ biết đại khái sự việc, nhưng chi tiết như thế nào thì mình không rõ, nên là mình xin phép thêm thắt câu truyện có thật này.
----*----
Vợ chồng bà tám Sang đã hơn bốn mươi nhưng vẫn chưa có con, đi chùa lễ phật van vái bấy lâu nhưng dường như ý trời đã định, bà khao khát mòn mỏi có một đứa con đến mức thường xuyên nằm mơ thấy mình có một đứa con gái, thậm chí bà ta cố ngủ nhiều hơn để thõa nổi niềm được làm mẹ cho dù đó là giấc mơ, điều đặc biệt bà ta nằm mơ thấy đứa con gái của mình xuất hiện liên tiếp nhiều lần trong mơ...
Vào một diệp có duyên gặp được một ông thầy pháp, ông này sống ẩn danh trên núi, tinh thông thuật pháp, và nhiều lần cứu giúp rất nhiều người, chỉ người nào thật có duyên lắm mới gặp được ông ta, đúng một lần ông ta có xuất núi đi vô miền tây thăm lại người nhà ông năm xưa, khi ông đi đường thì có ghé hàng quán cà phê nhỏ dừng chân, may mắn thay là ông vô ngay hàng quán của bà tám Sang, quán bà tám chỉ là một quán nước nhỏ, chỉ vỏn vẹn ba bốn cái bàn, để buổi sáng làng xóm xung quanh tụ hợp trò truyện như thú vui dân dã, ông thầy vừa ngồi xuống nhìn sắc thái trên gương mặt bà tám, ông liền nói " có phải Nữ đang buồn vì chuyện con cái đúng không" lúc này bà tám Sang vô cùng ngạc nhiên, vì ông thầy này bà chưa gặp qua bao giờ, trông ông không giống những người ở miền này, nhưng lại như nhìn thấu nội tâm của bà, bà tám liền nói " trời đất ơi, sao chú biết, thật ra tui đang rất mong mỏi có một đứa con nhưng trời không thương"
Ông thầy cười hào sảng rồi đáp, " ha ha ha, thật ra tôi là thầy pháp, nhìn ấn đường sắc thái trên gương mặt bà là tôi biết ngay "
