Gia, Khẩu Vị Quá Nặng - Chương 52 (V2): Thiên sứ biến thái đang kề cận (2)
Mộc Như Lam đang tắm rửa trong phòng tắm, trên cánh cửa sổ đọng lại từng tầng hơi nước, nhìn qua chỉ có thể thấy loáng thoáng một bóng người cử động.
Bạch Tố Tình bước vào phòng của Mộc Như Lam, thiết kế màu trắng đơn giản đem lại cảm giác vô cùng thoải mái. Khảm trên bức tường là một chiếc tủ kính đựng đủ loại con rối khác nhau, trông qua cực kì xinh đẹp.
Bạch Tố Tình đứng nhìn chiếc tủ kính một hồi lâu, cô ta vừa định mở cửa tủ để chạm vào mấy con rối thì đột nhiên bị quyển sách đặt trên bàn thu hút sự chú ý, bởi vì ở mép quyển sách ấy lộ ra một góc bì thư.
Bạch Tố Tình lắng nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, sau đó cầm quyển sách lên xem, trang thứ nhất đề tên “Âu Khải Thần”, hẳn đây là sách tham khảo của hắn. Kẹp giữa những trang giấy là một tấm thiệp mời, nhìn rất giống thứ mà Âu Khải Thần đã đưa cho các cô gái kia… À không, có một chút khác biệt, ví dụ như, lời mời trong thiệp là do đích thân Âu Khải Thần viết nên.
Sinh nhật…
Bạch Tố Tình cầm tấm thiệp trên tay, trong đầu nhớ lại cảnh Âu Khải Thần đưa thiệp cho các cô gái, sau đó lại vờ như không thấy mình. Nhìn tấm thiệp mời ngượng ngùng kẹp giữa trang giấy, ngón tay cô ta khẽ dùng sức.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm đột ngột dừng lại.
Trái tim Bạch Tố Tình nhảy dựng lên, cô ta vội vàng đem tấm thiệp nhét vào trong túi áo.
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước bướng bỉnh theo chân Mộc Như Lam phả ra ngoài. Cô vừa đi vừa lau tóc, dường như không ý thức được trong phòng đang có người lạ.
“Chị,” Bạch Tố Tình gọi.
“Ừ?” Mộc Như Lam ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tố Tình, “Tình Tình, có chuyện gì sao?”
Bạch Tố Tình lắc đầu, “Không có gì, em chỉ thấy trong nhà yên ắng quá, Như Sâm và Như Lâm đều đi vắng, thật kỳ lạ.”
“Không kỳ lạ đâu, Như Sâm và Như Lâm thỉnh thoảng lại ra ngoài tụ tập với đám bạn,” Mộc Như Lam mỉm cười ngồi xuống giường, nhẹ nhàng lau khô mái tóc dài chấm lưng. Hiện tại hai đứa em thích xông vào phòng không có nhà nên Mộc Như Lam chỉ quấn trên người một chiếc khăn tắm màu trắng, làn da trắng nõn như được dưỡng từ phấn ngọc trai, khiến cho người ta không khỏi nghĩ rằng, chỉ cần dùng sức véo một cái thì tuyệt tác này sẽ hỏng đi mất.
Bạch Tố Tình ghen tị nhìn chằm chằm làn da của Mộc Như Lam, tuy rằng da cô ta cũng khá đẹp nhưng lại chẳng thể nào so với Mộc Như Lam. Khi bố mẹ còn sống, Bạch Tố Tình ít ra còn có thể ngâm sữa mỗi tuần một lần, “Da của chị thật đẹp, chị dùng cách nào vậy?”
Nghe thế, nụ cười trên môi Mộc Như Lam sâu hơn một chút, “Chà… phương pháp dưỡng da của chị là độc nhất vô nhị, Tình Tình đừng nói cho người khác nhé.”
Bạch Tố Tình gật gật đầu, trong lòng cô ta âm thầm phỉ nhổ, phương pháp độc nhất vô nhị chẳng phải là sống trong nhung lụa hay sao? Bày đặt làm ra vẻ thần bí!
“Giữ cho tinh thần thoải mái hạnh phúc là được,” Ngón tay Mộc Như Lam vẽ một vòng tròn, cô đáng yêu nháy mắt với Bạch Tố Tình, Bạch Tố Tình vừa định phối hợp cười một cái thì liền nghe cô nói tiếp, “Chưa hết đâu, chị còn có cách giúp người ta giữ mãi tuổi thanh xuân nữa kìa,” Mộc Như Lam lướt mắt qua mấy con rối đang chỉnh tề ngồi trong tủ kính, nụ cười thâm trầm nở rộ trên môi.
Bạch Tố Tình chẳng buồn để tâm đến câu nói vô nghĩa đó, cô ta tùy ý hỏi một câu, “Chị thật lợi hại, cái gì cũng biết. Vậy chị ơi, Như Sâm và Nhã Nhã đồng học thật sự đang hẹn hò à?”
“Sao thế?” Mộc Như Lam hơi nhíu mày.
Bạch Tố Tình dè dặt nhìn Mộc Như Lam, “Thật ra… chị không thích Như Sâm và Nhã Nhã ở cạnh nhau đúng không?”
Sắc mặt Mộc Như Lam vẫn bình tĩnh như trước, cô khẽ cười ra tiếng, “Làm gì có chuyện đó.”
Bạch Tố Tình lại kiên quyết lắc đầu, “Chắc chắn là chị không thích Như Sâm và Nhã Nhã ở cạnh nhau. Tình cảm giữa Như Sâm và chị tốt như vậy, ai nhìn vào cũng tưởng là một đôi tình nhân. Bây giờ đột nhiên bạn gái Như Sâm cướp đi một nửa sự chú ý, nhất định chị rất bực mình.”
Mộc Như Lam nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy ý vị, cô lắc đầu cười nhẹ, “Em nói bậy bạ gì vậy hả Tình Tình, sao đột nhiên lại nói mấy lời kỳ quái như thế? Như Sâm và chị là hai chị em thì làm sao chị có thể ghen tuông được? Em bị lậm tiểu thuyết rồi à?”
“Nhưng rõ ràng chị và Như Sâm nhìn rất giống một đôi tình nhân, dáng vẻ cũng tương tự nhau, phải rồi, hai người cực kỳ có tướng vợ chồng,” Bạch Tố Tình càng nói càng bậy.
Mộc Như Lam cười thích thú, “Nói vậy cũng nói, chị và Như Sâm là chị em một nhà thì làm sao mà không giống nhau cho được?”
“Nhưng…”
“Thôi,” Nụ cười của Mộc Như Lam trong nháy mắt liền tiêu tán, sắc mặt cô nghiêm túc hẳn lên, uy nghi của người đứng đầu học viện Lưu Tư Lan khiến Bạch Tố Tình kinh ngạc không thôi, “Ở trong nhà, em đùa giỡn thế nào cũng đượcc, nhưng nếu em ra ngoài nói lung tung thì sẽ ảnh hưởng rất xấu đến thanh danh của gia đình. Chính em cũng nên biết, chơi đùa với luân lý xã hội chính là thách thức với giới hạn đạo đức, những chuyện như thế thì không được phép đem ra nói giỡn.”
Sắc mặt Bạch Tố Tình lập tức tái đi, cô ta nhìn gương mặt nghiêm túc của Mộc Như Lam, không hiểu sao lại thoáng thấy sợ hãi, “Vâng, xin lỗi chị, em chỉ là… chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Mộc Như Lam nhướn mày.
Bạch Tố Tình cúi đầu, mái tóc nâu ôm lấy hai gò má gầy yếu, thoạt nhìn thật nhu nhược đáng thương, “Xin lỗi…”
“Không sao, đừng để có lần thứ hai,” Cô thản nhiên nói.
“Vâng, em… em không quấy rầy chị nữa, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Cánh cửa màu trắng trang nhã nhẹ nhàng đóng lại, Bạch Tố Tình tựa lưng vào cửa, gương mặt tái nhợt lập tức trở nên hung ác nham hiểm. Cô ta nở một nụ cười đắc ý rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm. Tuy không tạo được đoạn hội thoại như mong muốn nhưng nhiêu đó là quá đủ để gây lục đục giữa Chu Nhã Nhã và Mộc Như Lam rồi. Đừng quên Chu Nhã Nhã là loại người nào!
Mộc Như Lam mỉm cười nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, cô đứng lên, nhẹ nhàng ngâm nga vài câu hát, nhịp chân thoải mái tiến về phía tủ kính. Đằng sau cánh cửa thủy tinh là một loạt các con rối, có con rối ngồi đạp xe, có con khiêng cuốc đi cày, có con thương tâm khổ sở, nhưng cũng có con ngượng ngùng cười duyên, ngoài ra còn có cả gấu con mèo con chó con, đáng yêu vô cùng.
Ngón tay hồng hào khỏe mạnh của Mộc Như Lam khẽ lướt qua từng con rối, sau đó dừng lại trên một con rắn lục, thân rắn chia thành nhiều đốt bằng nhau, mỗi đốt đều có thể tháo ra. Con rắn này là phiên bản Q, hai bên đầu là hai vòng nhang muỗi màu đỏ rất dễ thương.
Mộc Như Lam cầm con rắn nhỏ đi đến trước bàn, miệng không ngừng ngâm nga. Cô gõ tay xuống vị trí cách đầu rắn khoảng ba tấc, hai đốt chính giữa là hai đốt rỗng ruột, nhưng chỉ dùng tay thì không thể tháo gỡ.
Cô mỉm cười lấy từ hộp bút trên bàn ra một cái tuốc nơ vít rồi tháo những chiếc đinh ốc nối liền hai đốt thân rắn ra, ở bên trong hoàn toàn rỗng ruột. Hôm trước, khi Mộc Như Lam mua con rắn này tại cửa hàng, chủ cửa hàng đã nói rằng, nếu bỏ quà vào trong chỗ trống này thì người nhận quà sẽ được tặng một bất ngờ lớn.
Bất ngờ à…
Cô thích nhất làm cho người ta bất ngờ.
Nụ cười của Mộc Như Lam càng lúc càng nhu hòa ấm áp, cô mở cánh cửa tủ sách, lấy từ góc trong cùng ra một lọ vitamin màu ngà voi, mở nắp rồi đổ xuống…
Lạch cạch…
Một quả cầu gần giống trái bóng gôn rơi vào lòng bàn tay cô.
Tiếp tục đổ xuống…
Lạch cạch…
Lại thêm một quả nữa.
Bên dưới ánh đèn, ngón tay Mộc Như Lam bắt đầu xoa nắn hai quả cầu, nổi bật trên nền trắng đục là hai hình tròn màu đen rất giống tròng mắt người, có điều dường như nó không có đồng tử, bởi vì đồng tử… đã giãn ra lấp kín toàn bộ tròng đen.
Chỉ người chết mới có đôi mắt này.
Con rối trong tủ quần áo không có mắt, vì vậy Mặc Khiêm Nhân mới không thể phân biệt đó là rối hay là xác chết.
Đã không có mắt thì không thể nào là con rối Mộc Như Lam ưa thích, cho nên cô định sẽ ném đi, tuy nhiên vẫn băn khoăn không biết nên ném ở đâu, còn về phần hai nhãn cầu này…
Mộc Như Lam mỉm cười nhét chúng vào thân con rắn, chà, thật vừa vặn, giống như con rắn là thiết kế dành riêng cho hai nhãn cầu này vậy. Gắn từng đốt thân vào với nhau, một con rắn lục đáng yêu lại xuất hiện. Mộc Như Lam bỏ nó vào trong hộp rồi bọc lại bằng loại giấy gói tinh xảo nhất, sau đó dùng dải ruy băng màu xanh bạc thắt thành chiếc nơ, một hộp quà đẹp đẽ bắt mắt lập tức được hoàn thành.
Mộc Như Lam đem hộp quà đặt vào trong tủ kính, lớp thủy tinh trong suốt không che nổi những nụ cười cứng đờ…
Ở Lưu Tư Lan, Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm chơi thân với vài người bạn từ nhỏ, bọn họ có chung rất nhiều sở thích, tỷ như đua xe và xe địa hình.
Trên con đường núi quanh co, một đám đông cuồng nhiệt reo hô, trong đó có không ít học sinh học viện Lưu Tư Lan và học viện Tử Viên. Từ rất lâu trước đây, nơi này đã trở thành điểm tụ tập của những người hâm mộ đua xe, đồng thời cũng là điểm tụ tập của các học sinh có chung sở thích tại hai học viện quý tộc thuộc thành phố K.
Giữa mảnh xôn xao huyên náo, các cô gái đã khoác lên bộ trang phục cổ vũ, lớp trang điểm xinh đẹp làm nổi bật nhan sắc mê người. Trên những chiếc xe địa hình với chất lượng và kiểu dáng khác nhau là một loạt các tay đua đủ cả nam lẫn nữ, đám dông xung quanh tụ lại thành từng nhóm, phân chia rất rõ ràng.
“Oa oa! Ai vậy?” Có ai đó khoa trương kêu to, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Chỉ thấy ở khu vực dành cho học viện Tử Viên, một thiếu niên mặc đồ đen đứng dậy từ chiếc chiếc xe đua màu đỏ thẫm, trên khuôn mặt hắn mang theo một nụ cười tà ác. Thiếu niên khoa trương dang rộng hai tay như muốn ôm ai đó vào lòng, hắn đi đến đâu, mọi người tự giác lùi lại mở đường đến đó.
“Đây chẳng phải là hai đứa em ngoan ngoãn của chúng ta – Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm sao?” Thiếu niên vừa bước đến khu vực dành cho học viện Lưu Tư Lan thì liền giở giọng chế giễu.
Trên một chiếc xe máy địa hình màu đen, Mộc Như Sâm từ từ đeo vào chiếc găng tay hở ngón cái, Mộc Như Lâm thì đang kiểm tra các loại phụ tùng. Hai anh em, từ tính tình đến sở thích đều trái ngược nhau như mâu với thuẫn, một người giỏi tấn công, một người giỏi phòng thủ, một người bốc đồng, một người bình tĩnh.
Mộc Như Sâm nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn, người luôn tỏ ra đáng yêu trước mặt Mộc Như Lam nay lộ ra vẻ tà mị, gương mặt tuấn tú ngập trong bóng tối, cuồng ngạo đến không kiềm chế nổi, “Mày mới là kẻ không ngoan đấy, An Hữu Minh.”
An Hữu Minh vừa đưa tay vuốt tóc vừa cười mỉa mai, “Đâu nào, An Hữu Minh tao không có tiềm năng làm chó, làm sao mà nói ngoan với chả không ngoan được?”
Mộc Như Sâm nguy hiểm nheo mắt lại, nụ cười của An Hữu Minh càng thêm ác ý, xung quanh một mảnh im lặng, trong không khí nồng nặc mùi thuốc súng.
Cả nước có ba học viện quý tộc, trong đó Lưu Tư Lan và Tử Viên cùng nằm ở thành phố K, còn Mộ Hoa thì nằm ở thủ đô xa xôi nên không dính dáng tới hai học viện kia nhiều lắm. Lưu Tư Lan và Tử Viên luôn minh tranh ám đấu, hiệu trưởng và học sinh hai bên so tài mọi lúc mọi nơi. Mặc dù Tử Viên không có cửa thẳng nổi át chủ bài Mộc Như Lam của Lưu Tư Lan trong mục học tập, nhưng ngoài nó ra thì vẫn còn rất nhiều hạng mục khác, chẳng phải sao?
Như cuộc đua xe hiện tại chẳng hạn.
Hiệu trưởng hai học viện phát hiện học sinh bắt đầu tụ tập đua xe không biết từ khi nào. Vì an toàn của học sinh, hai hội đồng quản trị nhất trí quyết định mua quyền sử dụng con đường này, các biện pháp an ninh cũng được triển khai cẩn thận, đó chính là lý do vì sao Mộc Như Lam yên tâm để hai đứa em đến đây đua xe.
An Hữu Minh đối chọi với hai anh em Mộc gia suốt từ tiểu học đến trung học, tuy gọi nhau là địch thủ nhưng cũng chưa gay gắt đến mức người sống ta chết, chỉ là thỉnh thoảng giở giọng khiêu khích.
“À…” Mộc Như Sâm đột ngột đứng dậy, cậu bước đến huých vai An Hữu Minh, sau đó nói bằng âm thanh chỉ hai người nghe thấy, “Tao tán đổ Chu Nhã Nhã rồi đấy, gara của tao cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.”
Sau đó cậu thản nhiên lùi lại, mọi người chỉ nhìn thấy Mộc Như Sâm nở nụ cười, còn An Hữu Minh thì thối cả mặt.
Nhìn bóng dáng Mộc Như Sâm, An Hữu Minh không cam lòng hỏi, “Này, thật hay giả?”
“Anh!” An Hữu Minh vừa nói xong, An Tả Tả liền kéo Chu Nhã Nhã đi xuyên qua đám đông. Chu Nhã Nhã lần đầu tiên đến đường đua này, sự ồn ào chật chội ở đây khiến gương mặt lạnh lùng của cô ta mỗi lúc một lạnh hơn, nhưng như vậy lại càng tô đậm thần thái nữ vương, góp phần giúp cho cô ta nổi bần bật giữa chốn đông toàn người đẹp.
Chu Nhã Nhã nhìn Mộc Như Sâm ngồi trên xe, đôi môi đỏ dần dần cong lên, đây là lần đầu tiên cô ta thấy Mộc Như Sâm như thế này, áo thun màu đen cùng quần bò và giày cổ cao, trên tay cậu đeo găng hở ngón, mái tóc đen hơi rối phủ bóng lên khuôn mặt tuấn tú, không đủ trưởng thành và cao lớn, nhưng lại chứa một sức cám dỗ mạnh mẽ của tuổi trẻ tự do.
Mối tình đầu nảy nở giữa thanh xuân chính là mối tình đẹp nhất, đáng nhớ nhất.
Lồng ngực Chu Nhã Nhã bỗng nhiên nóng lên, thình thịch thình thịch… Cảm giác trái tim đập loạn lại xuất hiện, lần đầu tiên là khi cậu tùy tiện huýt sáo với Chu Nhã Nhã, cũng là khi cậu lộ ra dáng vẻ phong lưu bất cần đời khiến cô ta nhớ mãi không quên.
Chu Nhã Nhã đảo mắt về phía những cô gái đang nhìn Mộc Như Sâm chằm chằm, sau đó mạnh mẽ nhấc chân đi đến bên cạnh Mộc Như Sâm mà nắm lấy tay cậu, mười ngón tay đan vào nhau. Đối với cái nhăn mặt và động tác muốn rút tay ra của Mộc Như Sâm, băng sơn nữ vương Chu Nhã Nhã chỉ nở một nụ cười hiếm hoi, nắm tay của cô ta ngày càng siết chặt, từng khớp xương ép mạnh đến là đau.
“Sâm, bây giờ chúng ta đã là người yêu, đừng tỏ ra xa lạ như vậy,” Cô ta nói.
Mộc Như Sâm nhíu mày nhìn những ngón tay đan vào nhau, bàn tay thiếu nữ rất đẹp, thế nhưng cậu chỉ thấy kỳ quặc và phản cảm. Lời nói Chu Nhã Nhã khiến động tác rút tay của Mộc Như Sâm không khỏi khựng lại, theo bản năng, cậu im lặng cầu cứu đứa em trai song sinh.
Phía sau bọn họ, Mộc Như Lâm đang ngồi xổm kiểm tra xe, để ý thấy ánh mắt của anh trai, cậu đưa tay nâng gọng kính, bóng tối mơ hồ phủ lên dáng người anh tuấn, “Đã là người yêu thì những chuyện thân thiết hơn cũng làm được, huống gì chỉ là một cái nắm tay?”
Những chuyện thân thiết hơn gì gì đó, trước giờ Mộc Như Sâm chưa từng nghĩ qua. Cậu bực bội nói thầm, dạo này Mộc Như Lâm bị làm sao thế, chuyện gì cũng muốn lôi Chu Nhã Nhã theo cho bằng được, tối nay cũng không ngoại lệ, đứa em trai này rảnh hơi gọi điện kêu Chu Nhã Nhã tới đây, lại còn bảo rằng cậu nên cho bạn gái xinh đẹp ngồi vào yên sau để ra mắt mọi người…
Vớ vẩn, Chu Nhã Nhã làm sao mà bì được với chị gái? Yên sau của cậu chỉ dành riêng cho chị ấy thôi!
An Hữu Minh trợn mắt nhìn Chu Nhã Nhã, sau đó lại liếc sang An Tả Tả đang đứng cười toe toét ngay bên cạnh, hắn đá nhẹ một cái rồi thấp giọng hỏi, “Chu Nhã Nhã thật sự là bạn gái Mộc Như Sâm?”
An Hữu Minh biết Chu Nhã Nhã, có điều tính tình cô ta khiến hai người không quá thân quen, chưa kể trước đây Chu Nhã Nhã chỉ học ở nước ngoài. Lúc Mộc Như Sâm nói muốn tán tỉnh cô ta, An Hữu Minh đã không ngừng cười nhạo, thậm chí còn tuyên bố nếu Mộc Như Sâm tán đổ được thì hắn sẽ tặng luôn cho cậu chiếc xe đua bảo bối của mình, nó không phải loại xe máy địa hình bình thường, mà là một chiếc xe đua bốn bánh cao cấp! Xe đua công thức 1!
An Tả Tả vui vẻ gật đầu, sáng nay cô đã định đến đây chơi nhưng An Hữu Minh không cho phép, nào ngờ bây giờ lại được hưởng sái từ Chu Nhã Nhã, cầm lấy giấy thông hành của Mộc Như Lâm mà thoải mái đi thẳng vào.
An Hữu Minh nhất thời đen mặt, thấy dáng vẻ hớn hở của em gái, hắn mất hứng đá mông cô một cái, “Về nhà đi, ai cho em đến đây, chướng cả mắt.”
Bên phải có tiếng còi vang lên, một chùm ánh sáng mạnh mẽ lao tới từ khúc ngoặc, có cô gái mặc trang phục gợi cảm cầm một dải băng đỏ vội vàng đi lên trước, chờ đợi tay đua đầu tiên.
Tiếng rú ga rít lên từng trận, khán giả đứng đông nghẹt ở hai bên đường đua, vừa vung cờ đỏ vừa cuồng nhiệt la hét cổ vũ.
“A! A! A! A…”
Ánh sáng chói lọi khiến mọi người không thể mở mắt, chờ đến nhìn được rõ ràng, học sinh Tử Viên lập tức phấn khởi hét lên, còn học sinh Lưu Tư Lan thì không ngừng la ó.
Lên đầu tiên là một chiếc xe máy địa hình màu xanh đậm, chủ nhân của nó là học sinh học viện Tử Viên, Lam Bỉnh Lân.
“A ha, tên ngốc này không tệ!” An Hữu Minh bỏ vào miệng một thanh kẹo cao su, vừa nhìn Lam Bỉnh Lân tháo mũ bảo hiểm vừa tà ác cười với Mộc Như Sâm.
Mộc Như Sâm khinh thường liếc qua Lam Bỉnh Lân, “Đứng đầu trong hàng tay mơ, nói đi nói lại thì cũng chỉ là một tay mơ.”
Lam Bỉnh Lân chưa bao giờ tới đường đua này, tuy nhiên gần đây hắn rất hay tham gia các cuộc tụ tập của học sinh hai học viện, điều kỳ lạ là hắn thường xuyên chạm mặt anh em Mộc gia.
“Ha ha…” An Hữu Minh giơ lên chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ, hắn khiêu khích nhìn Mộc Như Sâm, “Có ngon thì cho tao xem thử “hàng” của mày dài đến đâu?”
Đám thanh niên xung quanh nghe thế thì lập tức huýt sáo đùa cợt, các cô gái cũng cổ vũ theo, kiểu khiêu khích này luôn luôn khiến người ta sôi trào nhiệt huyết.
Mộc Như Sâm cầm lên một chiếc mũ đen tuyền, “Đương nhiên là hơn mày rất nhiều. Đồ con sâu.” (MDL: ý bạn Sâm là hàng bạn Minh chỉ cỡ con sâu *lol*)
Đám đông cười ầm lên, An Hữu Minh không giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh nữa, liền vung chân ngồi lên xe. Hắn vừa an vị, yên sau lập tức xuất hiện một mỹ nữ vòng tay ôm eo hắn, hai người kề sát vào nhau, thoạt nhìn ái muội vô cùng.
Mộc Như Sâm chậc một tiếng rồi đội mũ ngồi lên xe, Mộc Như Lâm đứng cạnh dặn dò, “Phanh hơi mòn nhưng không sao, khi bẻ tay lái phải chú ý chướng ngại vật, cuối cùng là lên ga, có điều nhớ chờ hai giây rồi hẵng tăng tốc.” (MDL: đoạn này chém nhẹ, không biết có trúng miếng nào không…)
“Hiểu rồi,” Mộc Như Sâm nói xong, đang khởi động xe chuẩn bị đi vào vạch xuất phát thì đột nhiên thấy hông mình ấm ấm. Quay đầu nhìn lại, Mộc Như Sâm phát hiện Chu Nhã Nhã định dùng tay tựa vào hông mình để ngồi lên xe, cậu nhướn mày, lời nói chưa kịp suy xét đã bật ra khỏi miệng, “Không được ngồi!”
Âm lượng không quá to nhưng cũng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy, bọn họ lập tức nhìn chằm chằm vào hai người bằng rất nhiều thái độ.
Mộc Như Sâm quát như vậy làm cho Chu Nhã Nhã cứng đờ cả người, cô ta hiện vẫn đang nâng chân lên cao giống hệt tư thế chó đi bậy, trông qua cực kỳ khôi hài. Sắc mặt Chu Nhã Nhã khẽ biến, cô ta vội vàng thu chân lại.
Tình huống bây giờ quả thật rất mất mặt: ban nãy Chu Nhã Nhã mới vừa dùng hành động để công khai mối quan hệ giữa cô ta và Mộc Như Sâm, vậy mà lúc này Mộc Như Sâm lại không cho phép cô ta ngồi vào yên sau. Mọi người đều biết, không phải ai cũng có thể ngồi vào yên sau và ghế phó điều khiển, bởi vì chúng chỉ dành cho người thân thiết nhất của các tay đua.
Nhìn Mộc Như Sâm lúng túng không biết giải thích thế nào, Mộc Như Lâm chậm rãi nói thay, “Sâm không quen để người khác ngồi đằng sau, mai mốt luyện tập thêm một chút là được.”
“Thế à? Vậy sao không bắt đầu luyện tập ngay từ hôm nay?” Chu Nhã Nhã quét mắt qua những cô gái đang cười nhạo mình, đôi môi đỏ tươi khẽ mím chặt. Một kẻ luôn muốn khống chế người khác như Chu Nhã Nhã sẽ không bao giờ cho Mộc Như Sâm cơ hội cự tuyệt, vì vậy cô ta dợm người muốn tiếp tục ngồi lên, thế nhưng không ngờ lại bị Mộc Như Lâm túm tay ngăn chặn.
Mộc Như Lâm thâm trầm nhìn cô ta, giọng nói từ tốn mang theo vẻ nặng nề, “Sâm không quen chở người, nếu cô không muốn bị văng ra ngoài thì ngoan ngoãn đứng yên ở đây đi, sau này lo mà luyện tập nhiều hơn.”
Chỉ một câu nhưng tựa hồ ẩn chứa đến hai tầng nghĩa.
Dù Chu Nhã Nhã khó chịu cau mày, Mộc Như Lâm vẫn không gỡ tay ra. Mộc Như Sâm thấy vậy thì gương mặt bên dưới mũ bảo hiểm mới giãn ra một chút, cậu rú ga lái về phía vạch xuất phát – nơi những tay đua khác đã chờ sẵn từ nãy