Xóm tôi khi ấy nghèo lắm , có khi thị xã trên phố thừa mấy thùng gạo to phát cho xóm tôi mà cả xóm ăn chưa đủ . Nếu may ra thì còn mấy nhà còn gạo . Hôm ấy , mẹ tôi mới đi làm ở ngoài bìa rừng cùng với mấy bác đồng nghiệp , trợt ngoài phố lớn đưa tin cho xóm tôi . Họ báo : " Sắp có trận bão to , cả xóm lo liệu mà giữ an toàn " , sau khi nghe được tin , mẹ tôi lật đật chạy về nhà để báo cho hàng xóm . Bởi vì nếu một người may mắn thì mới ra bìa rừng gần thị xã mới nghe được tin nên mẹ tôi nghe được phải chạy về báo với mấy nhà hàng xóm gần đó . Hồi đó tôi còn nhỏ nên không biết gì , lúc đó bố tôi chạy ra xin mấy nhà bán gỗ mấy thanh củi to thật là to về đóng các cửa trong nhà không sợ bão . Tôi cùng với chị Mai ngồi ở trong nhà chơi vẫn không hiểu chuyện gì , nếu tôi còn nhớ thì chị tôi lúc đó khoảng 8 tuổi . Mẹ thì chạy ngay sang nhà cô Hoa bàn tán chuyện gì đó . Ào....ào...ào..... , Mưa dần dần tạnh cả xóm vui vì không có chuyện gì ghê gớm xảy ra . Nhưng chẳng hiểu sao , càng lớn lớn dần tôi thấy xóm tôi đang che giấu chuyện gì đó và cũng kể từ khi mẹ con nhà Bà Lành chuyển đến , cả xóm đều tránh xa nhà bà ấy . Tôi hỏi mẹ và bố nhưng bố mẹ không những không trả lời mà còn quát tôi . Bố bảo : " Mày mà sang nhà bên đó thì về sẽ gây họa cho cả dòng họ đó con ạ " . Cũng chỉ vì tính tò mò của tôi , tôi đã dại dột sang nhà đó coi thử . Lúc tôi sang cũng chẳng có chuyện gì xảy ra hết , tôi còn nghĩ cả xóm đồn sai . Nhưng từ khi tôi gặp chuyện đấy tôi đã rất sợ và ám ảnh đến tận bây giờ .
