Em đang ngồi học bài (em học thêm tiếng trung) mà đầu óc cứ đâu đâu, nên em lên đây kể chuyện cho các thím đọc giải trí nhé!
Chuyện là thế này: em kinh doanh hằng bà lằng đủ thứ, trong đó có 1 quán cafe, bên quán em cũng là 1 quán cf, dù kinh doanh cùng nghành nghề nhưng ko hề có sự ganh tị hay đố kỵ, 2 tiệm vẫn qua lại ,nói chuyện,có gì ăn vẫn mời nhau. Chủ quán là 1 cô chú ít hơn bố mẹ mình 5-7 tuổi có 2 đứa con ,đứa lớn là nam ít hơn mình vài tuổi, đứa út là nữ 22 tuổi.
Trong thời gian tiếp xúc mình thấy con bé mắt cứ hơi dại, nhìn ko nhanh nhẹn, lại ốm tong ốm teo, da dẻ xanh xao. Một ngày trời mưa tầm tã,quán vắng hoe ko có 1 mống, 2 cô cháu ngồi than thở kể chuyện lan man đủ thứ trên trời dưới biển,mình mới đánh liều hỏi cô: "cô ơi, em nó có bệnh gì ko? ko kêu nó ăn uống tẩm bổ vào,nhìn nó ốm quá
Chần trừ 1 lát cô mới kể:
khổ lắm con ạh, giờ con nhìn là thấy nó đỡ bao nhiêu rồi đấy, mấy năm trước kia nó dc có 30-34kg cao có 1,55m).không phải tự nhiên mà cô bỏ nhà bỏ cửa lên đây làm ăn đâu, có nguyên nhân cả, lúc cô lập gđ bên cha chồng chia cho 1 miếng đất, 2 vc làm nhà sinh lần lượt 2 đứa 1 trai 1 gái. Mọi chuyện êm đẹp ,bình thường cho đến 1 ngày cha chồng cô mất, lúc đó con út dc gần 2 tuổi.tự nhiên đêm đêm nó cứ khóc ngặt nghẽo, mặt đỏ bừng rồi tím tái dần xong rồi 1 lúc lại hết, nó ít ăn hẳn rồi càng ngày càng xanh xao, ốm yếu. Hai vợ chồng khăn gói bán hết tài sản mang con lên sài gòn chữa trị, bv nào cũng đi, ngạc nhiên là bác sĩ ko tìm ra bệnh gì, ai cũng kết luận con hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ bị suy dinh dưỡng thôi. Nhìn con cứ teo tóp nằm li bì mà đau ko chịu dc. Một ngày đang ở bv nhi đồng 2, hai mẹ con ôm nhau ngồi co ro 1 góc thì có cô kia lớn tuổi lại gần ngồi hỏi han, tự nhiên cô bảo chắc nhà con có vướng mắc gì về nghiệp âm đấy, con nên về tìm hiểu xem sao..
Lúc nghe cô đó nói vậy cô cũng suy nghĩ, nhưng tìm gì và tìm ai bây giờ? bản thân cô cũng là người công giáo, cô không tin chuyện ma quỷ, bùa ngải. Hai mẹ con cứ ôm nhau đi rồi lại về mà chẵng khám ra bệnh gì. Một hôm đi lễ lúc khấn bên đài đức mẹ tự nhiên có cô kia lại bắt chuyện, cô cũng kể sơ qua những gì đã xảy ra, cô kia nói: tôi thấy nhà chị có chuyện không ổn đấy, chắc chắn là trong nhà chị có mộ phần người ta rồi, lúc cha chị còn sống ông cao bóng vía nên áp dc ,giờ ông chết rồi nên gặp chuyện như vậy... cô ngẫm lại thì thấy cũng đúng! con cô ốm dặt dẹo,nửa đêm nghe tiếng nói chuyện,tiếng bước chân,đôi khi cô cứ lấp liếm cho rằng mình chăm con mệt nên nghe nhầm. Cô kia dí cho cô 1 số đt, bảo cô gọi cho 1 cha trên bình triệu, cha có thể giúp dc.
Cô về gọi cho cha, cha nói sẽ cố gắng sắp xếp thời gian, nhưng nói thật cha bận lắm, cha còn chuyện nhà xứ, chuyện nhóm bác ái và quan trọng là cha đang làm thủ tục đi tu học bên ý. Cha nói trước tiên gd nên thỉnh tượng đức mẹ về xây đài đức mẹ, rồi xin tổ tiên phù hộ cho. Cô làm như cha nói, mọi việc có vẻ ổn, con bé tỉnh táo hơn, ko bị quấy phá nữa, giờ có thể xuống đất đi lại ko nằm 1 chỗ nữa. Đêm đến cô không còn nghe thấy tiếng nói râm ran như lúc trước.
