Chào tất cả mọi người.
Tôi là con của quê hương 69 nơi rừng rú rậm rạp,khỉ ho cò gáy và rất nhiều câu chuyện tâm linh được dệt nên từ rất nhiều thế hệ...từ cánh rừng u minh hạ cho đến những dòng sông mang trong mình nhưng câu truyện thương tâm và ma mị... Cà mau quê tôi.
- câu chuyện xảy ra vào ngày định mệnh mà có lẽ nhiều năm qua rồi mà ba mẹ tôi không thể phai nhòa ( chuyện của ba tôi kể lại) đó là ngày 18/9/1996 vào 1 đêm mẹ trở sanh mình ra vào thời ấy thì phương tiện duy chuyển rất là khó khăn hầu như miền tây nam bộ vào thời đó chỉ di chuyển bằng xuồng chèo ( bạn nào miền tây chắc biết ) ba đưa mẹ tới bệnh viện mà bệnh viện thời đó rất hoan sơ và vắng người nên chỉ có 2 bác sĩ ( nữ) đỡ sanh thôi sau khi sanh tôi ra xong thì mọi chuyện cũng bắt đầu. Khi đó bác sĩ cũng mệt do mẹ tôi sanh khó nên cả 2 cùng nghĩ ngơi ở phòng kế bên chỉ còn mẹ và ba tôi lúc đó khoảng 2h sáng bỗng mẹ tôi nghe tiếng bước chân rất là nặng nề và nhiều nữa giống như là quân lính đang diễu hành vậy rồi 1 tràng cười lớn hô hô và kéo dài ( giống những vị tướng ngày xưa cười ấy ) nghe mà rê rợn người,ba và mẹ tôi lúc đấy nhìn ra cửa sổ thì thấy 1 bóng người không nhìn rõ mặt chỉ nhìn thấy người đó mặt bộ quân phục của chiến sĩ mình ngày xưa...
