[Chuyện có thật được Nội tôi kể lại]
Vừa mắc mùng xong, tôi đốt một khoanh nhang muỗi mang ra trước nhà, chỗ bà nội đang nằm trên chiếc ghế bố. Năm ấy là hè năm thứ 3 đại học. Chẳng biết xui rủi thế nào mà tôi đi xin việc làm thêm hết nơi này đến nơi khác đều không nhận. Tiền gần hết nên tôi phải khăn gói về quê.
Cũng như mọi lần, khi về quê là tôi về thẳng nhà bà. Vì bà ở một mình nên tôi muốn ở cùng để có người trò chuyện, cũng là sưởi ấm thêm cho căn nhà của người phụ nữ đã ngoài 70.
Ba mẹ tôi ly dị đã gần 2 năm, thời gian đầu bà nội còn sống với mẹ tôi để tiện chăm nom cho thằng em mới 6 tuổi. Nhưng nhiều lời dèm pha của hàng xóm, lời tác động của các cô, nội cũng thấy khó xử nên dọn hết bàn thờ của ông nội về nhà cố nội. Nội ở một mình từ đó, mẹ và các cô tôi vẫn thường xuyên đến thăm bà nhưng nổi cô quạnh của nội thì mấy người hiểu được.
Tôi đặt khoanh nhang muỗi dưới chân rồi kéo một cái ghế đẩu ngồi sát bên bà. Dí mắt vào màn hình điện thoại như đang chờ tin nhắn đến của một người nào đó.
Nội quay sang nhìn tôi rồi hỏi: “năm nay không đi làm nữa hả?”.
