Các câu chuyện mang tính chất giải trí thì tốt. Rất liêu trai, chí dị. Em cũng đã bao lần bị ma doạ, từ lúc còn truổng cời tắm mưa ạ.
Câu chuyện 1: Có lần em cùng cậu bạn đi qua nghĩa trang, đêm 30 thì các cụ biết rồi, tối đen như mực. Từ xa thấy rõ ánh lửa lập loè, hình người gât gù như ma điên. Nếu yếu bóng vía có lẽ 2 thằng đã ù té chạy. Nhưng 2 ông lỏi con (12 tuoi) bảo nhau, cứ đi xem thực hư thế nào. Càng tiến gần mới càng rõ, ra là ông lão quản trang, đêm hè bố ý nóng ko ngủ được nên vác điếu cày ra ngôi mộ ngồi hút thuốc lào vặt ạ.
Câu chuyện 2: Trẻ con chúng em thường hay chơi công an bắt gián điệp vào ban đêm. Đội nào làm công an phải có trách nhiệm lùng sục bắt cho đủ bè lũ của đội làm gián điệp. Mả cụ mấy thằng mất dạy gián điệp, có thằng nó chốn kỹ đến mức ...về nhà ngủ luôn. Báo hại những thằng hết mình vì công việc như em, quyết tâm tìm cho bằng được. Từ bụi rậm, rồi hố sâu, nào nhà hoang em phang tất. Một đêm mùa đông, đang căng mắt ra để tìm gián điệp trong bụi tre thì em gai người, nói đến đây em vưỡn đang gai. Cụ mợ nào đã từng nghe tiếng những cây tre nghiến vào nhau trong đêm đen tĩnh mịch sẽ hiểu được cảm giác của em lúc đó, kính thưa các loại lông, tóc thi nhau dựng. Và cảm giác nóng, ấm chạy dọc hai bắp đùi. Vãi ra thật các cụ ạ. Trước mặt em rõ ràng là một mẹ tóc dài, áo trắng đang vắt vẻo giữa những cây tre. Có chạy vào mắt.
Tâm thần bấn loạn, toàn thân bất toại, hai chân như dính vào nhau, đứng như trời trồng. Em nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận điều tồi tệ xảy ra. Cơ mà lúc này giống như sự cố gắng cuối cùng, sợ hãi tột độ làm con người ta thành không sợ. Trong đầu em có suy nghĩ như trong mỗi câu chuyện mà người lớn hay kể, những câu chuyện mà bọn trẻ chúng em hay kháo nhau: Nếu gặp ma cứ "lái" một bãi, ma sẽ sợ nước "lái" mà bỏ đi. Nghĩ đến tình trạng hiện tại, ơn giời em đã có nước nhưng chẳng phải nước "lái" chủ động như người ta xui mà nó tự vãi. Kệ, miễn sao nó là thứ nước ta đang cần. Em mở mắt! Thật hiệu nghiệm, cái mẹ vắt vẻo trên cành tre kia không còn đung đưa nữa, không còn nhăn nhở nữa mà đứng im. Ơ, hoá ra nó ít nhiều cũng sợ mình. Phải chăng do mình có tí nước??? Thừa thắng em xông lên, từng bước từng bước một. Mẹ kiếp, nó lì còn hơn em. Em tiến, nó chẳng lùi. Cứ đứng như trêu ngươi. Tới gần, thật gần lại thấy nó động đậy, đu đưa, lại cái âm thanh kẽo kẹt từ những cây tre phát ra. Nhưng muộn rồi, em đã quá gần, quá hoảng loạn nên trở thành tỉnh táo để phát hiện ra... là một con diều hình máy bay của thằng trời đánh thánh vật nào đó. Làm ông mài suýt tí nữa thì vãi ra cả bã. Em thề.
