"Vừa quay ra thì thấy bác đứng ngay bậc tam cấp lên xuống, mặc quân phục hẳn hoi, sau lưng bác còn có vong linh của 5 người đàn ông khác. Trẻ có, trung niên có, tất cả đều mặc quân phục, phần trên thân thấy rất rõ, có người đeo huân chương nữa, nhưng từ hông trở xuống thì thấy mờ mờ ảo ảo .."
20 giờ hôm qua, đang lúi húi ngoài chuồng gà thì có cuộc gọi. Đó là bác chủ quán cà phê thuốc lào gọi đến.
- Dạ, bác...
- Thầy ơi, thầy biết tin chi chưa?.
- Dạ?
- Thiếu úy đi rồi, mới đầu hôm, mai thầy có đi đám thì ghé qua tui, tui gửi với, gút lên,đang chống gậy thầy ơi...!
- Dạ...mai em qua!
Thiếu úy mà bác chủ quán nhắc đến là một bác cựu chiến binh hưu trí, tôi gặp thường xuyên ở quán cà phê thuốc lào. Cam quả mà nói, tôi không nghiện cà phê, cũng không biết rít thuốc lào... Như một thói quen, sáng tinh mơ xong với các công việc lặt vặt ở nhà, tôi đánh xe đi làm, điểm dừng chân đầu tiên của tôi là ở cái quán vỉa hè này.. Đơn giản là tôi cần bạn, cần sự chia sẻ.
Bác thiếu úy quen tôi từ khi nào tôi không nhớ rõ, nhưng từ khi gặp bác, tôi"khôn" hẳn lên, thật.!
Bác cao tuổi. Lại là một cựu chiến binh.... Từng đó cũng đủ cho tôi ngưỡng mộ bác rồi, kinh nghiệm sống đầy mình, mỗi lần nói chuyện với bác là mỗi lần tôi biết thêm một kinh nghiệm của đời sống .... Này nhé: Trận biên giới Tây Nam, xác người chất thành đống bác vẫn ngồi điềm nhiên đánh..cờ tướng. Cái sống, sự chết nó mong manh quá nên...kệ mịa nó. Rồi biên giới phía Bắc. Bắn giặc bằng súng cao xạ đến đỏ nòng, đến khi nó chiếm được chốt, một thằng giặc đưa cây dao găm lên...sắp chết đến nơi rồi. Vậy mà nó lui... vì hết giờ chiến đấu, kèn lui binh đã rúc..
Vậy mà tôi chưa bao giờ đến nhà bác. Chỉ biết bác ở chỗ đó.. đó mà thôi.
Một bữa, tôi đến quán hơi muộn, vì phải dạy xong tiết 2 đã mới đi được. Quán vắng vẻ, vừa vào đến nơi chưa yên vị thì bác chủ quán đã cười cười, xách ra cho tôi một gói giấy bóng đen đen:
_ Này... Thiếu úy gửi cho thầy nài....
Tôi đón lấy túi ni lông, tý nữa thì thả ngay xuống nền nhà vì... cái túi nó giãy một phát... Không biết con gì bên trong?
Hoá ra quà là một con cá trê phi, sản phẩm của bác thiếu úy tặng cho tôi, gọi là cây nhà lá vườn... Tôi xách con cá về, cứ nghĩ đến cái cảnh con cá phải chết dưới tay vợ tôi, hoặc tôi mà cứ áy náy (Phải hai chày vào đầu mới chết) mãi không thôi...
Về ngang qua cái cầu quen thuộc, a, có cách rồi...dừng xe, tôi cầm con cá đen thùi lùi đi xuống nước... A DI ĐÀ Phật... Mày sống rồi...
