Năm 1998, sau khi ở ký túc xá một thời gian, theo phong trào của sinh viên thời đấy, em cũng đi ra ngoài thuê phòng trọ để ở riêng cho thoải mái.
Em tìm thuê được ngay một căn phòng trọ của nhà anh chị có tên là T. M., nhà ở ngay đầu cầu bắc qua con mương (Giờ thì không còn nữa rồi), sau một đoạn toà HITC (ngõ 233 Xuân Thuỷ). Nếu đi qua cái cầu thì thẳng tuột là xuống khu dân cư phía dưới và cánh đồng (nay chính là khu đô thị mới Cầu Giấy), con mương như em kể thì chính là đường Trần Quốc Vượng. Con mương này chạy suốt qua cánh đồng và một bãi tha ma (Một phần toà Paragon này nằm trên bãi tha ma cũ).
Căn phòng mà chị M. cho em thuê nó khá âm u, lại nằm trong một góc trong cùng của dãy đó (đúng ra là chỉ có 2 phòng), trước cửa phòng có một cây đại cao vừa tầm. Thực ra là chả đứa nào dám ở nên căn này còn trống, em thì miễn là có chỗ ở là được rồi, tiền thuê khoảng 120 nghìn mỗi tháng (em nhớ không chính xác lắm, chắc khoảng đó). Đêm đầu tiên em ở đó, thấy thực sự rất khó chịu. Cảm giác bồn chồn, bất an cộng với mùi ẩm mốc và yếm khí của căn phòng làm em trằn trọc cả đêm. Dự định của em là hôm sau là sẽ mở hết cửa phòng và quét dọn sạch sẽ thì sẽ hết mấy cái mùi này. Với linh cảm hay gặp ma, em ngờ ngợ là căn phòng này có ma nhưng em không quả quyết được vì có vẻ cảm nhận của mình chưa đủ hết. Hồi đó em lại hơi hâm hâm, đèn ngủ lại chọn cái loại bóng quả nhót màu đỏ, trong căn phòng nó lại thêm ma quái. Đêm đầu tiên, về cơ bản chả có gì bất thường.
