Việt Nam dị truyện ký - Chap 1
Trở Về.
Sau tất cả mọi chuyện, Phạm Minh cuối cùng cũng đã trở về Việt Nam. Trong những năm tháng tung hoành trên đất khách của cậu đã xảy ra không ít chuyện. Nhưng đến cuối cùng, cậu vẫn không thể nào thực hiện được ước mơ lớn nhất của đời mình. Thấm thoát đã 15 năm kể từ ngày cậu rời khỏi quê hương để đến Thượng Hải. Quyết tâm theo đuổi tình yêu của mình.
Chia ly rồi tái hợp. Những tưởng cả hai đã có thể cùng nhau tận hưởng cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Nhưng không ngờ được rằng. Chỉ vì cái thứ gọi là “Duyên Mệnh” mà một lần nữa khiến cả hai phải chịu chia cắt.
Cuộc hành trình 15 năm của Phạm Minh là một cuộc hành trình dài, thế nên tôi xin hẹn mọi người vào một dịp khác, chúng ta sẽ tìm hiểu rõ hơn về chuyến hành trình ấy, còn về phần truyện này, chủ yếu tập trung vào những việc đã xảy ra sau khi Phạm Minh từ Trung Quốc trở về.
Phạm Minh đang vừa đi vừa nhớ lại những kỉ niệm cũ. Bỗng từ đằng xa có một người vừa chạy vừa la hét, xen lẫn trong đó là tiếng khiêu khích. Phía sau của người đó là một con hổ lớn có màu lông xám, mắt đỏ rừng rực. Con hổ đang đuổi theo sát nút, cố bắt cho bằng được con mồi của mình.
Theo sau con hổ ấy là vô số linh hồn. Những linh hồn ấy không ngừng lao lên tấn công người đang bỏ chạy kia. Nhưng người này cũng không phải là người tầm thường, hơn nữa đây lại là một cao thủ.
Những linh hồn vừa tiến tới gần đã bị đánh bật ra. Thân thủ của người kia cũng không hề yếu kém, dễ dàng né tránh và phản đòn lại con ác thú. Nhưng có lẽ vì quá vội vàng nên anh ta vấp phải một cái rễ cây lớn, té ngã sấp mặt. Vừa lúc đó, con hổ cùng với đám linh hồn đã đuổi đến nơi.
Anh chàng kia bây giờ chỉ có thể lùi lại, cố gắng bỏ chạy. Nhưng xung quanh đã bị đám linh hồn bao vây, không có một lối thoát nào. Con hổ lông xám từ từ tiến đến. Vừa đi nó vừa liếm mép thích thú. Khi đến bên cạnh, mặt đối mặt với người kia, nó liền há miệng, thở ra một hơi thở hôi thối thẳng vào mặt của anh ta.
Người kia phải cố lắm mới có thể chống chọi lại cái hơi thở độc hại đấy, nhưng mà bây giờ toàn thân của anh ta mềm nhũn như sợi bún, không còn sức lực. Con hổ giơ chân trước lên, chuẩn bị vả cho nạn nhân một phát chí mạng thì từ dưới đất đột nhiên trồi lên vô số rễ cây. Chúng bao quanh lấy người của chàng trai kia, tạo thành một lá chắn.
Vuốt của con hổ vô cùng to lớn, đòn tấn công cũng khủng khiếp chẳng kém. Nó dùng lực đánh vào đám rễ cây nhưng chẳng có tác dụng gì. Con hổ tấn công thêm nhiều lần. Nhưng chỉ có thể làm trầy xước nham nhở ở bên ngoài. Người bên trong an toàn tuyệt đối.
Con hổ xám bắt đầu cất tiếng nói. Giọng nói âm vang như cất ra từ nơi nào đó:
– Ngươi là ai mà dám cản trở ta? Nếu không chịu cút đi thì đừng có trách! Ta loại người gì cũng đã từng ăn qua rồi, ăn thêm một kẻ như ngươi nữa cũng không thành vấn đề!
Phạm Minh tức giận quát:
– Nghiệt súc to gan! Ban ngày ban mặt mà dám làm hại tính mạng con người. Lại còn ra oai với ta!
Cậu nói rồi từ trên cành cây gần đấy phi thân xuống, đứng trên những chiếc rễ cây mà mình triệu hồi.
Đứng trước mặt Hổ Xám lúc này là một thanh niên độ chừng 20 tuổi, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, lưng đeo bảo kiếm, trên người mặc một chiếc áo thun và quần jean đen, đi giày đen, đến cả cái áo khoác ở bên ngoài cũng là màu đen nốt, cả cánh tay trái của người này được băng kín trong lớp băng trắng, cánh tay phải cũng có băng bó nhưng ít hơn đôi chút, ánh mắt của cậu ta nhìn thẳng vào Thần Hổ, từ trong ánh mắt lạnh lùng ấy toát ra sát khí cực hạn.
Hổ Xám khi nhìn thấy Phạm Minh thì có chút kinh sợ, lập tức lùi lại một bước.
Hắn ta hỏi lại:
– Ngươi rốt cuộc là thứ gì vậy?
Phạm Minh sắc mặt không đổi, lạnh lùng trả lời một câu:
– Ta là: Phanh Mệnh Tiểu Quỷ* Phạm Minh!… Là cơn ác mộng của cái thế giới này!
Từ trong người của cậu bắt đầu phát ra Ma Khí dày đặc, chúng lan tràn ra khắp nơi và khiến cho cảnh vật xung quanh chìm trong sự quỷ dị. Đám linh hồn của hổ xám lúc nãy còn hung hăng, khát máu, thì bây giờ lại vô cùng khiếp hãi và hoảng sợ trước sát khí của Phạm Minh. Chúng nhanh chóng bay về chỗ của Hổ Xám.
Con hổ xám biết rằng, kẻ đứng trước mặt của mình bây giờ là một kẻ không hề tầm thường và càng không nên đụng đến vào lúc này. Vậy nên nó và đám linh hồn nhanh chóng rời khỏi. Sau khi con ác thú cùng đám linh hồn rời đi, Phạm Minh liền mở những chiếc rễ cây ra, xem người kia có bị làm sao không. Thật may là anh ta chẳng bị làm sao cả, ngoại trừ chân phải bị bong gân.
Anh ta lắp bắp hỏi:
– Ngươi… ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì ta?
Phạm Minh không nói gì, chỉ tiến đến gần. Còn anh ta khi thấy cậu tiến đến gần cũng vội lùi lại và mếu máo.
Phạm Minh bây giờ mới cất tiếng:
– Yên tâm, tôi không có ác ý! Tôi chỉ muốn trị thương giúp cho anh thôi!
Anh chàng kia nghe xong cũng không còn hoảng sợ nữa. Đồng ý để cho Phạm Minh chữa trị. Với năng lực Mộc Thuật của mình thì chỉ trong tích tắc, Phạm Minh đã chữa lành và giúp cho anh ta có thể di chuyển lại bình thường.
Sau đó, anh chàng kia lên tiếng cảm ơn:
– Thành thật cảm ơn anh rất nhiều, nếu không có anh giúp đỡ, thì chắc hôm nay tôi đã không toàn mạng rồi! Tôi tên là Thiên Long! Còn anh?
Phạm Minh trả lời:
– Tôi tên là Phạm Minh! Không cần cảm ơn đâu, chuyện nên làm mà. Tôi thấy con ác hổ ấy đạo hạnh không dưới trăm năm, một mình anh khó mà đối phó được!
Thiên Long đáp lời:
– Phải! Con hổ này đã ăn thịt hơn trăm người, bây giờ nó không còn là hổ bình thường nữa, mà là Thần Hổ. Điều đáng nói là nó chỉ mới xuất hiện gần đây thôi, nhưng trong bản làng của chúng tôi đã có rất nhiều người bị nó sát hại!
Phạm Minh trầm ngâm nói:
– Chuyện Thần Hổ Xám thì tôi đã có nghe nói qua, nhưng đây là lần đầu tiên gặp. Dù sao thì thêm một người là thêm một phần sức, chuyện diệt trừ con ác thú này tôi sẽ giúp anh một tay!
Thiên Long nghe thế thì vui mừng lắm.
– Thế thì hay quá! Bản làng của tôi được cứu rồi! Nào!… Theo tôi, tôi sẽ dẫn anh về bản để cho mọi người biết mặt!
Nói rồi, cả hai cùng nhau bước đi. Vừa đi, cả hai vừa trò chuyện. Phạm Minh hỏi:
– Tôi nhìn anh không giống như người dân tộc cho lắm?
Thiên Long trả lời:
– Tôi theo sư phụ ở dưới xuôi ngay từ lúc mới sinh, nên cách ăn nói không giống người ở đây!… Còn anh?
Phạm Minh nói:
– Tôi vốn là người miền nam, nhưng sinh sống ở Trung Quốc một thời gian khá dài, nên cách nói của tôi cũng có chút giống với người Trung.
Cả hai nói thêm một chút nữa thì về tới bản làng. Mọi người trong bản khi này đều trốn ở trong nhà, không ai dám ra ngoài. Khi Thiên Long bắt đầu làm ám hiệu thì mọi người mới dám mở cửa.
Khi mọi người tập hợp đầy đủ, anh ta liền giới thiệu.
– Người anh em này là Phạm Minh, cậu ấy đã cứu tôi vừa khi nãy và hứa sẽ giúp chúng ta tiêu diệt con hổ dữ!
Bỗng một người lớn tuổi bước ra và nói:
– Này A Tùng! Mày kiếm đâu ra thằng người xuôi này vậy, nó có đáng tin không?
Thiên Long trả lời ông ta với giọng khó chịu, đầy khinh bỉ.
– Cậu ta không đáng tin, thì ông đáng tin chắc? Nếu không phải lúc trước ông liều mạng cứu cha tôi hai lần, thì bây giờ ông đã rũ xác ở trong rừng rồi! Đừng có mà không biết điều!
Ông ta khi nghe những lời ấy liền nổi điên lên.
– A!… Cái thằng ranh con bố láo này, mày dám nói với tao như thế à?
Thiên Long cũng không vừa.
– Thì sao?… Ông dám làm gì tôi không?
Ông ta càng điên tiết hơn.
– À! Thì ra mày chọn cái chết!… Hôm nay tao sẽ cho thằng ranh con bố láo nhà mày một trận.
Cả hai chuẩn bị lao vào đánh nhau thì có một tiếng quát:
– Thôi ngay đi! Thật đáng xấu hổ!
Khi này, một ông lão râu dài trắng toát, từ trong ngôi nhà lớn nhất bước ra. Vừa đi ông vừa tiếp tục nói:
– Có người ngoài ở đây mà người trong làng lại gây gổ, đánh nhau, mấy người không biết xấu hổ à? Có còn coi ta ra gì không?
Cả hai người kia đều dừng lại. Thiên Long chạy đến nói gì đó với ông ấy. Còn người đàn ông kia thì không ngừng nhìn Phạm Minh một cách dò xét và khinh thường.
Sau khi nghe Thiên Long nói xong, ông lão râu trắng liền tiến về phía Phạm Minh và nói:
– Tôi tên là A Sư! Là trưởng bản ở đây, còn ông ấy là Rua, là thầy mo của bản này, mọi người thường gọi ông ấy là Mo Rua!
Ông A Sư chỉ tay về phía ông lão kia. Sau đó quay sang Thiên Long và nói:
– Còn đây là con trai của tôi, tên là A Tùng.
Thiên Long liền quay sang nói:
– Cha à, con lớn rồi, đừng có gọi con như thế nữa!
Trưởng làng tức giận nói:
– Tôi cứ thích gọi anh như thế đấy, thì sao nào? Anh có trăm tuổi đi nữa thì vẫn là con của tôi, đối với tôi, anh lúc nào cũng chỉ là một đứa con nít thôi.
Mọi người có mặt ở đó đều cười lớn vui vẻ, chỉ có lão mo già là từ từ rời đi. Miệng lẩm bẩm điều gì chả rõ.
Trưởng bản bây giờ tiếp tục nói:
– Vậy cậu tên là gì? Từ đâu đến đây?
Phạm Minh trả lời:
– Dạ, cháu tên là Phạm Minh!
…
Sau khi tìm hiểu xong xuôi thì trưởng bản bắt đầu ra hiệu cho mọi người ai về nhà nấy và khuyên họ hãy cảnh giác, không được ra ngoài khi không có ám hiệu. Trong ngôi nhà sàn của mình, ông A Sư kể lại toàn bộ mọi chuyện.