Việt Nam dị truyện ký - Chap 4
Chap 4
Thần Hổ.
Khi này, Thần Hổ mới cất tiếng:
– Cũng khá lắm!
Phạm Minh trả lời:
– Còn ngươi thì giả vờ cũng giỏi lắm! Đã có thể đánh lừa được ta!
Thần Hổ đứng trên cây ngải nhìn xuống. Hóa ra từ đầu đến giờ hắn ta chỉ diễn kịch trước mặt của Phạm Minh. Hắn bắt đầu hấp thụ sức mạnh từ cây ngải, khiến cho hắn càng lúc càng trở nên to lớn, còn cây ngải thì dần trở nên khô héo.
Sau một lúc, cây ngải chỉ còn là một cái cây khô, còn Thần Hổ Xám đã trở nên kỳ dị và kinh khủng hơn lúc trước. Hai mắt đỏ như lửa, giữa trán bây giờ còn có thêm một con mắt, móng vuốt mọc dài và sắt bén hơn. Hắn ta cất tiếng gầm, khiến cho toàn bộ ngọn núi rung chuyển.
Thần Hổ Xám cất tiếng hỏi:
– Sao hả nhóc con? Cũng không tệ chứ!
Phạm Minh trả lời:
– Phải! Bây giờ ngươi nhìn giống hổ thần hơn rồi đấy!
Thần Hổ dồn lực lao tới như một cơn gió lốc. Phạm Minh không tránh né mà trực tiếp đối đầu. m thanh và sức tàn phá của vụ va chạm cực kỳ khủng khiếp. Cây cối xung quanh đó đều bị thổi bay, khung cảnh xung quanh bây giờ chỉ còn là một bãi đất trống tang hoang.
Khói bụi dần tan đi. Loáng thoáng trong lớp bụi mù có hai bóng dáng đang liên tục tấn công lẫn nhau. Mãi một lúc sau, cả hai mới dừng lại.
Thần Hổ cất tiếng:
– Không ngờ tên nhãi ranh như ngươi cũng có thể chịu đựng được lâu như vậy!
Phạm Minh không nói gì, tiếp tục chiến đấu. Thần Hổ cũng không ngoại lệ. Cả hai đánh nhau nhiều tiếng đồng hồ mà vẫn bất phân thắng bại. Càng đánh càng khiến cho Thần Hổ đuối sức, còn ý chí chiến đấu của Phạm Minh vẫn không hề suy giảm chút nào.
Thần Hổ biết khó mà thắng được Phạm Minh bằng cách chiến đấu thông thường nên bắt đầu giở trò. Lập tức, một màn sương mờ ảo xuất hiện, Thần Hổ ẩn mình vào trong màn sương đó. Sau một hồi lâu rồi mới bất chợt xông ra tấn công. Vì bất ngờ nên Phạm Minh không cách nào kháng cự hay tránh né được. Đành đứng yên chịu đòn. Móng vuốt của thần hổ sắc như dao, lại kèm thêm m Độc, khiến cho tình thế của Phạm Minh lúc này vô cùng bất lợi.
Màn sương dày đặc không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh. Thần Hổ như một bóng ma thoát ẩn thoắt hiện. Bất chợt xuất hiện tấn công rồi lại biến mất vào trong màn sương như chưa từng xuất hiện, nhưng cái lợi thế này của Thần Hổ không duy trì được lâu. Khả năng cảm nhận của Phạm Minh vô cùng nhạy bén, chỉ sau ba lần tấn công của thần hổ thì cậu đã nắm được quy luật tấn công của hắn.
Ở lần tấn công thứ tư, Thần Hổ vừa xông ra đã ăn ngay một cước. Văng trở lại vào màn sương, hắn ta không dễ từ bỏ. Lần này hắn thận trọng hơn, nhưng khi vừa xuất hiện lại trúng một quyền thẳng mặt. Trúng đòn đau, hắn nhanh chóng ẩn mình vào màn sương.
Sau một hồi không thấy động tĩnh gì, thì từ trong màn sương dần xuất hiện một bóng người, nhưng đó không phải là Thần Hổ mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Cô ta từ từ tiến đến bên cạnh Phạm Minh.
Cất lời quyến rũ:
– Này, chàng trai có muốn cùng ta vui vẻ một chút không? Làm gì mà lạnh lùng thế, ta không xinh đẹp sao?
Đối với Phạm Minh, chỉ có duy nhất một người đủ khả năng khiến cậu bị trúng Mỹ Nhân Kế, đó chính là Tiểu Mễ. Còn nữ nhân khác thì đúng là làm chuyện vô ích.
Phạm Minh không nói một lời, lập tức dùng Câu Hồn Xích trói chặt vong nữ kia. Bị trói, ả ta bắt đầu gào thét vùng vẫy, hòng thoát khỏi sự trói buộc, nhưng càng vùng vẫy thì sợi xích càng thít chặt lại. Khi này, Phạm Minh lên tiếng:
– Đừng vùng vẫy nữa, nó chỉ khiến cô đau đớn hơn thôi! Đây là dây xích của âm sai dưới địa phủ, chuyên dùng để trói những linh hồn, cô không đủ khả năng để thoát khỏi nó đâu!
Ả ta nghe thế cũng không vùng vẫy nữa, còn Phạm Minh tiếp tục nói:
– Đánh không lại thì nhờ phụ nữ à? Thần hổ mà lại làm chuyện mất mặt này sao? Có giỏi thì xuất hiện đi, đừng như con rùa, đánh không lại thì nấp trong mai!
Thần hổ từ trong màn sương bước ra. Trên tay của hắn ta bây giờ là Thiên Long đang bất tỉnh. Khi này, trên người của anh ta có vô số vết thương. Vết thương của Thi Vương còn chưa chữa lành thì những vết thương mới đã xuất hiện chi chít trên người.
Thần Hổ cất tiếng đầy ngạo mạn:
– Thì đã sao, chẳng phải người đời có câu “Binh Bất Yếm Trá” đấy à! Không cần phải biết thắng bằng cách gì! Thắng là thắng! Ngoan ngoãn chịu thua đi, nếu không tên nhóc này sẽ gặp rắc rối lớn đấy!
Hắn ta bắt đầu dùng tay bóp cổ Thiên Long. Phạm Minh lạnh lùng trả lời:
– Muốn giết thì cứ giết đi! Có để anh ta sống thêm một thời gian nữa thì cuối cùng anh ta cũng bị m Độc và Thi Độc giết chết thôi! Chi bằng bây giờ cứ giết anh ta đi, coi như là giải thoát cho anh ta khỏi sự dày vò đau đớn này vậy!
Thần hổ không ngờ rằng đối thủ của mình lại có quyết định như vậy, điều đó khiến cho hắn ta thoáng có chút bối rối. Sau một lúc đắn đo, hắn tức giận quát:
– Ngươi đừng tưởng là ta không dám giết hắn!
Thần Hổ dùng tay bóp cổ Thiên Long chặt hơn. Anh ta khi này đã bất tỉnh không còn phản ứng gì.
Phạm Minh chán nản nói:
– Thật lắm lời, giết thì không giết mà cứ lải nhải! Nếu ngươi không dám thì đừng có mà giở trò đe doạ! Ngươi không dám giết thì để ta!
Phạm Minh vừa dứt lời. Từ dưới lòng đất bất chợt trồi lên một con Mộc Long. Nó há to miệng ra nuốt chửng lấy Thiên Long. Thần Hổ chỉ kịp thả Thiên Long ra rồi rút tay lại. Mộc Long sau khi làm xong việc, lập tức chui xuống đất như chưa từng xuất hiện. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong tích tắc, khiến cho Thần Hổ không dám tin vào mắt của mình.
Hắn liền nói:
– Không ngờ ngươi còn độc ác hơn cả ta!
Phạm Minh trả lời:
– Vô Độc Bất Trượng Phu! Đừng có nhiều lời nữa, hôm nay ngươi không thoát khỏi nơi này mà còn toàn mạng đâu!
Phạm Minh nói xong, lập tức xông lên, vung quyền đánh thẳng tới. Thần Hổ cũng không đứng yên chịu chết. Hắn xông lên chống trả. Sau một hồi hỗn chiến. Thần Hổ trúng đòn không ít, sức chiến đấu bắt đầu suy giảm. Còn Phạm Minh càng đánh càng hăng, khí thế ngất trời.
Thần hổ khi này tiếp tục ẩn mình vào trong màn sương, chờ đợi Phạm Minh sơ hở mà tấn công, nhưng mà Phạm Minh đã có phòng bị thì không dễ gì để lộ sơ hở. Bỗng chốc từ trong màn sương, Thần Hổ lao ra, Phạm Minh thấy vậy liền tấn công, nhưng thứ mà cậu nhìn thấy chỉ là một ảo ảnh.
Ngay sau đó, Thần Hổ thật mới bắt đầu lao ra tấn công vào phía sau lưng của Phạm Minh. Hắn tung một cú vả cực mạnh vào người của cậu, nhưng cậu đã nhanh chóng đỡ được, còn tung cước đá cho hắn một cú trời giáng. Không cho hắn có cơ hội phản công. Phạm Minh nhanh chóng áp sát, tung thêm một cú đấm cực mạnh nữa vào mạn sườn phải của Thần Hổ.
Cú đấm mang sức mạnh của Ngũ Hành Lực đánh thẳng vào người. Tiếng xương gãy kêu lên răng rắc. Thần Hổ miệng hộc máu, ngã lăn mấy vòng. Mặc dù bị thương không nhẹ, nhưng thần hổ vẫn đứng lên một cách dễ dàng.
Hắn cất tiếng:
– Cũng khá lắm! Từ trước đến giờ chưa ai có thể làm ta bị thương như thế này! Không đùa nữa, đến đây là đủ rồi!
Hắn ta gồng mình. Gầm lên một tiếng long trời rồi từ trong miệng nhả ra một thanh kiếm. Hắn cầm lấy thanh kiếm chỉ thẳng mặt Phạm Minh mà nói:
– Thằng nhãi ranh kia, hôm nay ngươi phải chết!
Thần Hổ dồn lực vào thanh kiếm, lưỡi kiếm bốc cháy, ngọn lửa mang một màu đỏ ma mị.
Phạm Minh không sợ hãi, cậu giơ tay ra. Thanh U Minh Kiếm đang cắm ở xác Thi Vương lập tức bay đến. Cậu nắm lấy thanh kiếm, U Minh Kiếm đã hấp thụ không ít âm khí của Thi Vương, nhưng cơn đói khát của thanh kiếm này là vĩnh cửu, không gì có thể thỏa mãn được cơn đói của nó.
U Minh Kiếm cảm nhận được nguồn âm khí dồi dào phát ra từ người của Thần Hổ Xám, nó liền rung lên đầy thích thú. Phạm Minh cũng không để bảo kiếm của mình phải chờ đợi lâu. Lập tức tấn công.
Cả hai lại tiếp tục giao chiến với nhau. Thần Hổ dùng toàn bộ sức lực cuối cùng của mình, quyết đánh một trận sống chết với Phạm Minh. Đòn đánh của hắn lúc này không khác gì sức mạnh của thời hỗn mang. Vô cùng mạnh mẽ. Con mắt ở giữa trán của hắn ta bắt đầu tỏa ra hung lực.
Con mắt này chính là Thú Vương Nhãn. Nó có khả năng áp chế và khuất phục bất cứ loài vật nào, nó cũng có khả năng làm suy giảm sức mạnh và khả năng chiến đấu của đối thủ. Nhưng Phạm Minh không phải là thú. Lại còn có sức mạnh của Ma Thần hộ thể. Con mắt kia của Thần Hổ hoàn toàn vô dụng với cậu.
Thần Hổ càng đánh càng xuống sức, còn Phạm Minh thì càng lúc càng mạnh. U Minh Kiếm vốn đã theo cậu từ lâu, đã ăn không ít linh hồn cũng như âm khí. Sức mạnh của nó bây giờ gần như vô hạn.
Thần Hổ bây giờ càng đánh càng không có cơ hội thắng. Phạm Minh cũng đã bộc phát thêm sức mạnh của Ma Vân, khiến cho sức mạnh càng lúc càng gia tăng.
Thần Hổ biết mình không có khả năng chiến thắng nên bắt đầu liều mạng. Hắn ta dồn toàn bộ sức mạnh hiện tại của mình vào thanh kiếm, quyết một phen sống mái với Phạm Minh.
Phạm Minh biết đối thủ của mình đang muốn liều mạng đến cùng thì càng phấn khích hơn. Tay nắm chặt U Minh Kiếm, thủ thế chuẩn bị tấn công.
Thần Hổ dồn toàn lực lao tới. Phạm Minh cũng không chần chừ. Cả hai đều dùng toàn lực mà tấn công lẫn nhau nên uy lực của đòn tấn công này vô cùng khủng khiếp. Một tiếng nổ lớn vang lên rồi tất cả đều trở nên yên lặng đến kinh người.
Sau khi toàn bộ khói bụi tan biến đi hết thì tại chỗ quyết chiến bây giờ chỉ còn lại một cái hố lớn. Thần Hổ Xám đang nằm thoi thóp trên đất. Cánh tay bên trái đã bị áp lực của đòn đánh lúc nãy nghiền nát. Còn Phạm Minh không hề có chút thương tích gì, ngược lại còn đoạt được thanh kiếm của đối thủ. Thần Hổ dù bị thương nặng nhưng vẫn cố đứng lên.
Hắn ta vừa đau đớn vừa nói:
– Ta không tin, không thể giết được ngươi!
Hắn ta hướng thẳng về phía của Phạm Minh mà lao tới. Phạm Minh thấy vậy chỉ thở dài mà nói:
– Ngươi tưởng tự hủy nội đan thì có thể kéo ta cùng chết chung ư? Ngươi tu luyện lâu đến như vậy rồi mà vẫn còn cái suy nghĩ ngu ngốc đó sao?
Phạm Minh nhanh chóng ném thanh kiếm của Thần Hổ về phía hắn. Thanh kiếm cắm thẳng vào chân phải của Thần Hổ, nhưng vẫn không thể ngăn hắn lao lên. Trong tình thế nguy cấp ấy, thì từ đâu một thanh đại kiếm bay tới.
Thanh đại kiếm đâm thẳng vào người của Thần Hổ. Nó như một chiếc cọc, ghim chặt Thần Hổ Xám xuống đất, khiến hắn không cách nào có thể di chuyển được nữa. Sau đó vài giây, nội đan phát nổ. Thân xác của hắn bị sức mạnh của vụ nổ tiêu hủy hoàn toàn.
Thứ duy nhất còn lại sau vụ nổ là thanh đại kiếm đang cắm trên đất. Bỗng có một tiếng nói cất lên:
– Chỉ mới có vài tháng không gặp, cậu có vẻ yếu đi đấy!
Phạm Minh trả lời:
– Không phải là tớ yếu đi, chỉ là tớ không muốn kết thúc trận chiến này một cách chóng vánh mà thôi!
Giọng nói ấy lại cất lên:
– Cậu thì chỉ giỏi bao biện thôi!
Từ trong bóng tối, có hai cô gái bước ra, một người cao gầy, tóc buộc cao trong vô cùng cá tính, toàn thân mặc áo giáp, ở hai bên hông mỗi bên đều mang một thanh kiếm ngắn. Còn người bên cạnh là một cô gái nhỏ nhắn dễ thương, cô mặc một bộ trang phục cổ trang màu lục nhạt, trên lưng của cô ấy đeo một chiếc hồ lô lớn, tay phải đang cầm một lá sen to, dùng như một chiếc ô. Cô nhìn về phía của Phạm Minh mà cười một cách đầy dễ thương.
Họ không ai khác chính là Ngọc Sư và Chiêu Linh.
Phạm Minh nở một nụ cười, tiếp tục nói:
– Đã lâu không gặp! Ngọc Sư, cậu để tóc dài đấy à? Nhìn đẹp đấy, nếu như bây giờ cậu nhuộm tóc thành màu hồng thì không khác gì Hoa Mộc Lan!… Vậy hai người không quản ngại đường xa đến đây, chẳng lẽ… chỉ để châm chọc tớ thôi sao?
Ngọc Sư vừa tiến đến vừa nói:
– Cảm ơn vì đã khen mái tóc mới của tôi! Gớm thật!… Hiếm khi tôi thấy cậu chịu khen tôi một tiếng giống như thế này. Chắc là sắp có chuyện gì đó kinh khủng lắm sẽ xảy ra!… Sở dĩ tôi ở đây là vì cha tôi cứ luôn phàn nàn rằng… tôi suốt ngày ru rú ở trong nhà không chịu ra ngoài hoạt động. Ngày nào ông ấy cũng lập đi lập lại những điều đó, cứ như là đang tra tấn tôi vậy. Như thế thì làm sao tôi chịu được chứ,… chán chết. Nên tôi quyết định ra bên ngoài giống như là ông ấy mong muốn, nhưng loanh quanh mãi ở Nguyệt Thần Điện thì cũng chán, nên tôi quyết định đi đâu đó một thời gian, xem như là đi du lịch vậy, biết đâu lại học được vài điều hay ho.
Phạm Minh bất ngờ hỏi:
– Từ khi nào mà Tiểu Mộc Lan cô nương lại chịu nghe lời cha của mình vậy? Tớ không nghe lầm chứ?
Ngọc Sư bình thản trả lời:
– Thì sao? Con gái thì đương nhiên phải nghe lời cha của mình rồi!
Phạm Minh chỉ cười nhẹ và nói:
– Thôi đi cô nương! Chúng ta đâu phải mới quen nhau một hai ngày. Nói thật đi, cậu đến đây vì lý do gì?
Ngọc Sư biết không giấu được đành nói:
– Thôi được rồi! Tôi nói!… Tôi nói!… Kể từ khi cậu bỏ đi thì không còn ai đủ bản lĩnh để tỷ thí với tôi cả, đối với tôi không có người để tỷ thí thì như mất đi mục đích sống vậy! Nên tôi mới không ngại đường xa mà đến đây tìm cậu để tỷ thí, cậu đừng có quên giữa tôi và cậu còn một trận quyết đấu, cậu không được phép thoái thác hay từ chối đâu đấy!
Phạm Minh liền trả lời:
– Cái lý do này có vẻ hợp lý và thuyết phục hơn rồi! Yên tâm, tớ không quên cuộc quyết đấu đó đâu! Còn Chiêu Linh, cậu cũng đến đây với lý do giống như Ngọc Sư à?
Chiêu Linh vội vàng trả lời:
– Thôi đi! tớ không có cái bản lĩnh lớn như Ngọc Sư đâu, chỉ là thấy cô ấy đi một mình nên tớ đi chung với cô ấy cho vui! Với lại, tớ nghe nói ở đây có rất nhiều cây dược thảo quý hiếm nên cũng muốn đến để xem thử!
Phạm Minh nghe xong đột nhiên hốt hoảng.
– Thôi chết rồi!
Cậu vội vàng triệu hồi Mộc Long. Con Mộc Long từ dưới đất trồi lên. Sau đó nôn Thiên Long ra ngoài. Khi này, tình trạng của anh ta đã vô cùng nguy kịch.
Phạm Minh cầu cứu Chiêu Linh:
– Chiêu Linh, cậu có thể cứu anh bạn này được không?
Chiêu Linh tiến đến xem xét tình trạng của Thiên Long. Sau một hồi xem xét. Cô nói:
– Anh ta đang rất nguy kịch, nhưng không sao, vẫn còn cứu được!
Chiêu Linh lấy từ trong hồ lô đang đeo ở sau lưng ra một viên đan dược, đưa cho Thiên Long uống. Sau đó dùng Tịnh Thuỷ rửa vết thương. Một lúc sau, Thiên Long bắt đầu hồi phục.
Sau một tiếng đồng hồ, Thiên Long đã gần như hồi phục hoàn toàn. Phạm Minh bắt đầu giới thiệu anh với hai người bạn của mình:
– Giới thiệu với anh, đây là hai người bạn của tôi ở Trung Quốc!
Ngọc Sư cất tiếng:
– Xin chào! Tôi là Ngọc Sư, gọi tôi là ShuShu được rồi!
Chiêu Linh cũng tiếp lời:
– Còn tôi là Chiêu Linh, cứ gọi tôi là Linh Muội!
Thiên Long cũng tự giới thiệu:
– Xin chào! Còn tôi là Thiên Long, mọi người gọi tôi là A Tùng được rồi!
Cả bốn người còn đang trò chuyện thì bất ngờ một dị tượng xuất hiện. Một xoáy thời không kỳ dị xuất hiện hút tất cả vào bên trong. Sau khi hút mọi thứ vào trong. Cái xoáy ấy lập tức biến mất. Nhanh như lúc nó xuất hiện.