Đây là một câu truyện hoàn toàn có thật tôi ko thêm bớt gì chỉ thay đổi tên người thôi, tôi viết hơi dài dòng vì các bạn đọc sẽ có đầu đuôi hơn.
Chị Hoa là chị họ mình rất đẹp má hồng như quả đào cuối mùa tóc dài đen mun lúc nào cũng để búi chảy xệ như che giấu bờ ngực căng phồng thổn thức. thời con gái mỗi tối có rất nhiều thanh niên đến nhà tán tỉnh, có cả trai làng bên chạy đờ-rim thái hút thuốc lá có đầu lọc hẳn hoi, mấy anh này mỗi lần vào chơi hay mua bánh nên mình cũng hay qua ăn chùa nhờn môi nhiều bữa. Nhưng chẳng hiểu vì sao chị Hoa lại ưng anh Võ, anh trai làng lực điền nhưng nghèo mà còn thối chí. Thật đúng với câu nhất cự li nhì khoảng cách, trai làng tuy xấu lem nhem nhưng vẫn có chỗ hơn. Thế là hai người về một nhà, anh kia thì cũng chăm chỉ làm ăn nhưng hay đánh bài với uống riệu thành ra làm cũng chỉ thuộc hàng xé gấu vá vai chẳng dư dật là mấy.
Cuộc sống cơ cực mấy chốc chị Hoa nay đã gầy xộm hẳn đi mái tóc thưa rốc vì vất vả. Khi chị mang thai đứa thứ 3 do nghèo vẫn phải làm lụng dặm lúa vất vả cả ngày dưới trời nắng tối về chị bị đau bụng dữ dội phải đi trạm xá thì bị xảy thai. Cái thai chỉ như cục máu bầm do chị phải ở lại trạm xá nằm, anh Võ vốn tính cẩu thả mang cục máu bầm kia quấn trong vải gói lại bằng bọc li lông đào lỗ chôn bên hông nhà rồi lấy cục đá đè lên. Chị Hoa có hỏi anh Võ thì a ấy bảo chưa có hình hài gì chắc ko sao.
Ở quê những năm 2k nhà nghèo thì làm gì có nhà vệ sinh, đi nặng thì ra cuối vườn cho mát còn đi đái thì cứ vắng người là đái thôi, nhà anh Võ cũng vậy nhất là buổi tối cứ đái ngay hông nhà cho tiện khỏi phải đi đâu xa đêm hôm rắn rết.
Một hôm chị Hoa thấy chim bồ câu bay phành phạch trong nhà định lấy cây đập nhưng nó lại bay mất, có mấy lần chim bay như vậy chị cũng ko để ý chỉ nghĩ chim ai nuôi thôi. Có đêm đang khuya đứa con 2 tuổi cứ khóc ko chịu ngủ nhìn về phía góc nhà, anh Võ kiểm tra ko thấy gì nghĩ là ma trêu lên chửi lớn thì đứa bé chịu đi ngủ. Bất thường diễn ra từ đấy và ngày càng rõ rệt hơn.
