Tia mắt đỏ dưới sàn nhà. – Tác Giả Candy

Nhấn Like Và Chia Sẻ Để Ủng Hộ Nếu Bạn Thấy Hay

Tia mắt đỏ dưới sàn nhà

Xin chào các bạn, hôm nay mình xin chia sẻ cho các bạn câu chuyện khá kì bí do cô 6 mình kể lại trong 1 chuyến cà-phê cuối tuần cùng với các cháu.
Cô 6 mình lấy chồng ở Ba Chúc – Ba Thê, nơi mà khi người ta nhắc tới đều quặn lòng chua xót bởi những khốc liệt tàn ác của chiến tranh Pôn-Pốt hằn vết lại. Du khách thập phương có ghé thăm bảo tàng lịch sử thì đa số không dám xem hết những bức ảnh cũ xưa đầy màu chết chóc với những cảnh xác người trương phình nằm chồng chéo lên nhau, hay những xác phụ nữ trẻ em bị phanh thây xẻ thịt giữa đồng…. Đối với du khách thì xót xa là thế, nhưng đối với những người sống sót qua chiến tranh nó giống như 1 vết thương mưng mủ không bao giờ lành theo năm tháng. Hẳn ai từng ghé thăm Ba Chúc đều phải dừng chân tại chùa Phi Lai để nghe những câu chuyện rùng mình của các ông bà cụ kể lại. Cách đây khoảng gần 20 năm về trước, nếu ai đến viếng Phi Lai Cổ Tự đều về kể lại rằng họ vẫn có cảm giác ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng đâu đây trong không khí, và lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy những vết tay máu trây trét khắp cả vách chùa. Giờ đây dù những vết tay máu đã phai mờ theo năm tháng, nhưng những nỗi oan khuất đau thương thì vẫn mãi day dứt khôn nguôi.
Nhà chồng của cô 6 mình ngày trước lọt thỏm giữa những vườn cây rậm rạp um tùm cạnh mé sông, và lúc ấy nhà cửa xung quanh vẫn còn thưa thớt lắm. Bố chồng của cô 6 (xin được gọi là ông 2) ngày xưa từng là chiến sĩ diệt Pôn-Pốt ở vùng biên. Và ông có 1 người em gái bị tụi Pôn-Pốt cưỡng hiếp tập thể đến chết, rồi chúng lấy cọc tre nhọn dài xuyên thủng từ âm đạo lên đến tận cổ họng làm vui. Cho nên, nỗi căm thù Pôn-Pốt của ông vượt qua cả giới hạn phải giết hại để trả thù, mà ông chỉ muốn nhồi nhét tất cả những nỗi oán hờn của bá tánh và tất cả tội lỗi của chúng vào đời chúng như người ta “nhồi đầy thịt vào trái khổ qua”, và sau đó thì vùi chúng xuống 1 ngàn tầng địa ngục. Cô 6 mình kể, ông 2 rất thương yêu đứa em gái của mình (xin tạm gọi là bà Út nhé). Nên sau khi hoả thiêu xác bà Út, ông đã đem hũ cốt của bà chôn dưới sàn của căn phòng ngày xưa bà từng ở. Cô6 mình khi về làm dâu vẫn chưa biết chuyện hủ cốt chôn trong phòng ngủ. Mới đầu cô cũng thấy lạ là căn phòng này có đủ giường, tủ, ghế rất sạch sẽ mà ông2 lại không cho ai ngủ hết. Thêm nữa, dưới sàn nhà ngay góc giường có 1 tủ thờ nhỏ giống như tủ thờ thổ địa/thần tài nhưng không có tượng, chỉ có 1 lư hương nhỏ & 3 chung nước sạch. Nói thế không có nghĩa là ông2 cúng kiếng sơ sài, vì chủ yếu ông để toàn bộ di ảnh của tổ tiên và người thân đã khuất thờ chung trên 1 bàn thờ bằng gỗ rất lớn ở ngay giữa nhà. Hằng năm tới ngày giỗ của ai ông cũng đều cúng kiếng rất long trọng và nghiêm túc. Quay lại chuyện cô6 hằng ngày quét dọn nhà cửa vẫn không quên lau chùi cho căn phòng đó. Thời gian đầu, Cô6 rất vô tư vừa quét dọn vừa hát ư ử trong miệng vì thật ra cô chưa biết việc trong phòng có hũ tro cốt đâu. Đến ngày kia, cô6 ngủ trưa huốt mất giờ phải quét dọn căn phòng, trong mơ màng cô thấy bóng dáng người phụ nữ tóc dài ơi là dài đứng ngay cửa phòng cô gọi với giọng thều thào: “Mai…ơi….,dậy….đi…i..ii…!”. Chân cô6 bỗng giật “thót” một cái, rồi cô giật mình choàng tỉnh. Vì bật dậy nhanh quá hay sao nên đầu óc có chút choáng váng, tim đập nghe cả tiếng “thình thịch” trong lòng ngực. Cô uể oải ngồi dậy, & trong lúc đi ngang qua căn phòng ấy để ra nhà sau rửa mặt, mắt cô thoáng lướt thấy bóng người ngồi trên giường hiện sau tấm màng mỏng phất phới nhè nhẹ ngay cửa ra vào. Cô 6 kể lại lúc ấy cô cảm thấy cả 1 dòng điện xẹt dài dọc cả sống lưng và gai ốc thì nổi lên khắp cả mình mẩy. Từ đó về sau, cô rất ngán khi vào căn phòng đó 1 mình.
Cô6 thì không dám hỏi ông2 vì ông rất khó tánh và hay hằn hộc con cái, nên cô chỉ biết thỏ thẻ với dượng6 mà thôi. Dượng6 vì không muốn cô6 sợ nên ổng nói do cô ngủ trưa bị “mặt trời đè” nên mắt mũi kèm nhèm. Thật ra cô6 chỉ tin lời chồng an ủi cỡ 50% à, còn 50% còn lại do….trực giác của phụ nữ cả.
Rồi giọng kể của cô6 bỗng chùng xuống cùng với vẻ mặt khá “hình sự” trước mấy cặp mắt tò mò của các cháu đang dồn về phía mình.
Rằng, sau hơn 2 năm cô về làm dâu nhà ông2, và ngần ấy năm cô với dượng vẫn chưa có mụn con nào. Hai vợ chồng đi khám vô sinh nhiều nơi thì tất cả bác sĩ đều nói sức khoẻ họ bình thường. Nhưng có mấy hôm cô6 lén đi coi bói thì thầy/bà nào cũng nói do trong nhà có 1 cái vong nặng oán khí quá nên không “ai” dám tới chui vô bụng đầu thai làm con cô6 hết. Nên cô6 đã nghi càng thêm nghi ngờ có-cái-gì-đó-bất-ổn xuất phát từ căn phòng bí mật kia. Thế là cô6 bắt xe đò ra Châu Đốc xin 1 lá bùa bình an từ Chùa Bà Chúa Xứ, và suốt ngày giữ trên người bất kể ngày đêm.
Sau việc đó thì có 1 đêm khuya nọ, khi cả nhà đang ngủ thì cô6 bị tiếng ủi ụt..ịt của con lợn xổng chuồng làm cho tỉnh giấc. Cô lật đật thắp đèn dầu chạy ra sân bắt con lợn lại thì nó vuột chạy chui tọt xuống sàn nhà (xin nói thêm là vì nhà chồng cô6 gần mé sông, 1/3 phía sau căn nhà thì chìa ra sông nên phải có nhiều cây cộc đỡ sàn nhà). Cô6 rượt theo con lợn rồi men theo vách hướng về phía con sông. Xuống gần mấy cây cộc, Cô cúi khom người rồi chìa cái đèn dầu vào đáy sàn đen ngòm để tìm con lợn. Thì hỡi ôi, cô chỉ có thể thét toáng lên và đánh rơi cây đèn cái “xoảng”, cô ngất lịm đi khi nhìn thấy dưới đáy sàn kia trong ánh sáng nhập nhoạng le lói của đèn dầu là một khuôn mặt màu trắng toát lấp ló sau 1 mớ hỗn độn tóc tai bù xù, dài thượt, và ướt đẫm. Và đặc biệt, “nó” có đôi mắt sáng quoắc và toé màu đỏ như máu vậy.
Sau trận đó cô bị mê sảng tới 3 ngày. Nghe kể lại là đêm đó dượng6 nghe tiếng thét liền chạy ra thì thấy cô nằm sóng soài dưới đất. Cô sợ đến mức sau khi dần tỉnh lại và truyền nước biển, thì cô cứ bấu dính lấy tay áo dượng6 hổng cho ổng đi đâu hết. Lúc ổng đi vệ sinh hay đi lấy đồ chừng chút xíu mà cô6 cũng hối gọi dượng ầm ĩ cả lên. Cô bám dượng như vậy chừng hơn 10 ngày mới dần bình thường lại như lúc trước. Khi cô đã bình tĩnh, dượng mới dám hỏi chuyện hôm đó. Sau đó, dượng mới đi học lại cho ông2 biết.
Nhưng ông2 lại không nói gì cả. Có vẻ như là ông thừa biết chuyện gì, nhưng vẫn cố tình che dấu và bênh vực cho vong linh đó vậy.
Lạ là từ lúc cô6 xin lá bùa về để bên người, mấy người trong nhà cũng thường xuyên xuyên mơ thấy bóng người lẩn quẩn xung quanh vách ngoài căn nhà mà không thể nào vào nhà được. Đặc biệt là con bé Linh (cháu chồng của cô6) nó hay ngủ không đóng cửa sổ một phần vì nực, một phần vì ỷ y cửa sổ cũng có song sắt sẵn rồi nên sợ gì ăn trộm. Đêm đó nó cũng ngủ như thế, mà cái giường nó lại kê gần cửa sổ, chỉ cần xoay người lại là đối diện với cái cửa sổ rồi. Nó đang mơ màng thiêm thiếp thì nghe tiếng sột xoạt như có ai cọ người vào vách. Nó tự trấn an chắc là mấy con heo lại xổng chuồng ra ngoài quậy phá thôi. Nhưng nó lại nghe tiếng gì đó như tiếng rên gừ gừ lắc rắc ngoài cửa sổ. Nó tỉnh ngủ hẳn, nằm trùm mền đến tận cổ, và im thin thít như chờ đợi 1 cái gì quái dị sắp xảy ra. Rồi đồng tử nó như giãn ra hết cỡ khi nhìn thấy 1 thứ gì như cái bàn tay khô đét, trắng bệt, từ từ thò từng ngón vào và bấu chặt lấy song sắt cửa sổ. Rồi “cái thứ đó” nó từ từ tiến cái đầu rũ rượi tóc áp sát vào song cửa, trợn cả đôi mắt lồi đỏ lòm quá nổi bật trên cái nền mặt trắng toát ấy,
Và “nó” đảo mắt vòng vòng.
Con bé Linh trong tình huống ấy nó chỉ còn biết cố thủ trong chăn, nhắm nghiền mắt lại và niệm Phật vang rền. Khoảng hơn 15 phút sau, khi nó len lén vén mền hí mắt nhìn ra cửa sổ thì không còn thấy gì nữa. Nên nó tức tốc đánh “vèo” phóng như bay qua phòng ba mẹ nó ngủ luôn tới sáng.
Sáng ra nó kể lại cho cả nhà nghe, ai cũng rợn cả tóc gáy.
Nhưng riêng ông2 lại có vẻ như chẳng có chút lo lắng nào hiện trên vẻ mặt cả.
Rồi hôm sau ông2 họp cả nhà lại tra hỏi là có ai lén mang bùa mang chú hay thứ gì dùng để trấn yểm tà ma về nhà hay không?
Cả nhà nhìn nhau ngẩn ngơ dò xét, thì cô6 mới lí nhí lên tiếng là kì trước cô có xin 1 lá bùa bình an từ Chùa Bà về. Rồi cô mới thuật rõ sự tình nguyên nhân cô đeo bùa chủ yếu cũng chỉ vì muốn mau chóng sanh được em bé cho nhà chồng mà thôi.
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị khó tính của ông2, Cô6 nghĩ kì này chắc cô “banh xác” với ông2 rồi. Nhưng không, ông chả hề trách phạt cô 1 lời nào cả.
Cô chỉ thấy rằng, sau việc đó ông2 tức tốc sang giấy tờ 1 căn nhà (lúc ấy đang cho thuê) ở ngay chợ Châu Đốc cho dượng6. Ông kêu 2 vợ chồng dượng6 ra ở riêng rồi buôn bán ở đó luôn đi, và kèm theo 1 nguyên nhân gọn lỏn là “Châu Đốc là địa linh, đến đó sanh con tốt”.
Từ đó về sau thì cô6 cùng chồng ở hẳn tại Châu Đốc. Hai người bán nông sản thời gian thì khắm khá lắm. Rồi thời gian ngắn sau cô6 mang bầu sanh ra thằng cu tí rất bụ bẫm. Lấy đà, cô liền ra tù tì thêm 3 con nhóc nữa, mà toàn là sanh năm một cả.
Còn về phần ông2, ông cũng dần dà cho con cháu trong nhà có cơ hội ra riêng làm ăn hết. Bà2 thì mới mất gần đây, nên giờ ông cũng chỉ sống với vợ chồng đứa cháu chăm lo ruộng đồng và chăm sóc cho ông. Ông đã cao tuổi nên tánh tình đã dễ hơn rất nhiều, và cười nhiều hơn trước. Mỗi khi vợ chồng cô6 về thăm ông và nhắc lại chuyện xưa, ông chỉ cười hiền & mắt ngân ngấn nước nói rằng ông còn sống ngày nào thì vẫn sẽ bảo vệ và yêu thương em gái ông là bà Út, dù bà có là 1 hồn ma bóng quỷ. Mẹ ông2 mất khi sanh bà Út, nên 1 tay ông chăm bẳm từ khi còn đỏ hỏn. Bà coi ông như 1 người cha hơn là 1 người anh và rất mến tay mến chân. Năm bà 14 tuổi thì bị Pôn-Pốt hại chết trong thời gian ông nhập ngũ. Ông như người hoá điên khi đi nhận diện xác em mình. Nhưng giờ đã gần đất xa trời, ông không còn muốn đắm chìm trong hận thù và đau khổ nữa. Ngày nào trước khi ngủ ông đều nói giữa khoảng không rằng ông thương bà nhiều lắm, nên bà đừng khóc nữa, và đừng oán giận nữa. Rằng nếu sau khi ông chết, hồn ông sẽ lập tức ôm lấy bà xoa xoa và an ủi giống như ngày xưa mỗi lần bà té hay bị ức hiếp ông đều hay làm như thế. Nên bà đừng có mà bỏ đi đâu xa ông.
Nghe xong câu chuyện của cô6 đứa nào cũng sụt sùi. Chiến tranh thật tàn nhẫn vô cùng. Và nếu có 1 điều ước duy nhất trên đời, mình sẽ ước cho cả thế giới này luôn được an lành và hạnh phúc đến trọn đời. Vì sống tới ngần này tuổi, mình cũng đã nhận ra điều quan trọng nhất đó là “không có gì quý giá hơn sự An Lành của tất cả những người thân yêu xung quanh mình”. Đúng không các bạn?

Content Protection by DMCA.com