LUÔN BÊN CON

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 8 6, 2026 Ch. 4/5

Tôi nghe thấy có tiếng ba người đàn ông nói chuyện thì lờ mờ tỉnh dậy, thấy mình đang trong một căn nhà nhỏ tối om om, theo ke sáng ngoài cửa hắt vào tôi thấy có một người nữa đang ngồi sát góc tường ôm mặt khóc, còn mình đang nằm giữa nền nhà đầy cát bụi, rác rưởi bẩn thỉu.

Người kia thấy tôi tỉnh thì chạy lại đỡ.

- Có sao không??

- Đây là đâu đấy chị.??

Tôi bình tĩnh hơn bao giờ hết, vì tôi biết mình đã rơi vào tay bọn buôn người ngoài kia, hoàn cảnh hiện tại không cho phép tôi khóc lóc hoảng loạn.

- Tôi không biết, tỉnh lại đã ở đây rồi, tôi sợ lắm.hu hu

Cô gái kia lại khóc lên rưng rức. Bọn buôn người nghe thấy thì một tên băm trợn mở cửa bước vào, ánh sáng trắng của chiếc đèn treo lủng lẳng bên ngoài hắt vào làm tôi phải che mắt vì chói.

- Hư... tỉnh rồi à hai con ranh.

Một tên khác có vẻ là đại ca mồm phì phò điếu thuốc, một tay sỏ túi quần chậm rãi bước vào nheo mắt nhìn chúng tôi. Lúc ấy hai đứa tôi sợ hãi ôm lấy nhau nép sát vào góc tường.

Lại thêm một tên ăn mặc bình thường, quần jien áo phao đen, nhưng lại đội cái mũ lưỡi chai trên đầu.

- Thế nào anh, hai con gài này được đấy chứ. Cả tháng nay không vớt được gì, hôm nay chúa phù hộ ra đường phát gặp ngay hai con.

Tên được gọi là đại ca giọng nói ồm ồm như người ốm lâu lên tiếng.

- Hai thằng mày có làm sạch sẽ không đấy, cẩn thận không là người của bọn công an cài vào thì sao.

Tên vào đầu tiên lên tiếng.

- Anh long yên tâm chúng em quan sát kỹ lắm, một con cãi nhau với người yêu đi bộ về ở đoạn chân đèo. Còn một con nhà các tang buồn quá đi lang thang. Mà con chó này.

Nói đến đấy hắn tiến đến nắm tóc tôi dựng dậy, toan vả cho một nhát.

- Mẹ mày.. mày vừa đánh ai.

- Tuấn thôi, để làm sao mất giá. Hai đứa chúng mày chuẩn bị đi, lát đưa sang bên kia luôn, tránh đêm dài lắm mộng.

Tên Tuấn đang muốn đánh tôi thì tên Long ngăn lại ,lý do rất dễ hiểu. Tên còn lại hỏi.

- Đi luôn đêm nay á anh Long, đi đêm như này dễ bị đám chó săn ấy để ý lắm, đi ban ngày an toàn hơn. Cho bọn này liều thuốc rồi chất hàng lên...

- An cái con mẹ nhà mày, mày nghĩ mấy tháng nay có người mất tích chúng nó không để ý à, bây giờ đoạn chân dốc sát cửa khẩu lúc nào cũng có người trực, không có giấy tờ xuất khẩu thì chúng nó dỡ hết mẹ hàng mày xuống. Mày giỏi mày đi xin giất xuất khẩu rơm đi.

Hắn rít một hơi thuốc, phả ra làn khói trắng đục.

- Mày với thằng Tuấn chịu khó đi đường tắt vòng qua đèo tử, đường ấy tuy đi có chút nguy hiểm nhưng an toàn, sau đó ngồi thuyền cá như lần trước qua sông. Qua tới bên kia, tìm thằng A Pính chỗ cũ, lát tao sẽ liên hệ với nó.

Tên Tuấn kêu ca.

- Ui anh ơi đường đấy nguy hiểm lắm, lại mới mưa xong, em với thằng Lập đi loạng quạng lao xuống vực thì bỏ mẹ.

- Chết mẹ hết chúng mày đi cũng được, mẹ nó chứ làm cái đéo gì cũng kêu, sao lúc cầm tiền chúng mày đéo kêu nhiều.

Hai thằng kia im bặt, tôi ngồi nghe thì biết chúng sẽ làm gì với chúng tôi, cô gái ngồi bên cạnh run lên từng chập, nép sát vào tôi như thể muốn trốn tránh.

Tên Long bước ra ngoài ném lại một câu.

- Trông chúng nó, tao đi lấy xe.

Tiếp theo đó là tiếng xe máy nổ giòn tan rồ máy phóng đi, nghe âm thanh bị khuếch tán của âm thanh, tôi đoán đây là một nơi vắng vẻ, có lẽ chỉ có duy nhất ngôi nhà này nằm đơn độc ở đây, nên chúng nó mới chọn làm nơi chú ẩn. Trong đầu tôi tính toán nhanh, biết thoát khỏi tay hai tên này không phải đơn giản, kèm theo không biết chút gì về địa hình nơi đây nên không dám làm liều chỉ lặng lẽ quan sát. Đây cũng là nhờ vào thời ngồi ghế nhà trường đã cày nát bộ thám tử conan mà cha tôi mua cho.

Nghĩ tới đây tôi lại cay sè cả mắt. hai tên bên ngoài ngồi nói chuyện, chả biết nói gì tôi cũng không quan tâm lắm. Tôi đánh bạo đứng dậy, tiến đến sát cửa nhìn ra bên ngoài, cô gái kia thấy vậy sợ hãi nắm lấy tay tôi, ánh mắt sợ hãi nhìn tôi lắc đầu ý nói .. đừng nguy hiểm lắm, chúng biết chúng đánh đấy..

Hai tay tôi bị trói, liền vỗ nhẹ ý an ủi yên tâm. Cô gái kia bất lực buông tay tôi, ánh mắt sợ hãi run rẩy nhìn theo bước chân tôi, chỉ cần tôi đạp lên chiếc lá khô phát ra tiếng động nhẹ cũng làm cả hai đứng hình, tim đập lên thình thịch.

Nghé mắt nhìn ra, tôi thấy tên Tuấn và tên Lập đang ngồi xoay lưng về cửa chính, hai tên ấy đang phì phò điếu thuốc dưới ánh đèn hoen ố không ngừng lắc qua, lắc lại sau mỗi cơn gió. Đánh mắt nhìn quanh, bao la được bao phủ một màu đen kìn kịt không trông thấy gì, vậy là suy đoán của tôi chính xác. Nhìn khắp gian phòng, chỉ có một cánh cửa này đã bị khóa và có hai tên canh gác, nhìn về phía sau, tôi thấy có một cánh cửa khác, nhưng trên ấy chi chít ván ngang chắc hẳn được đóng lại để phong bế lối đi.

Tôi nhẹ nhàng quay lại chỗ cô gái kia, cô ấy sốt ruột nhổm người lên nắm lấy tay tôi rồi cùng ngồi xuống.

- Thế nào rồi.

Tôi lắc đầu bất lực, không có đường chạy, áng chừng không lâu sau bọn kia mang cả tôi với bà sang bên kia bán.

Cô gái kia ôm lấy gối khóc lên rưng rức.

- Này khóc không giải quyết được gì đâu, nghe tôi bình tĩnh lại, phải thật bình tĩnh mới có thể tìm cách được.

- Nhưng mà cách gì, lát chúng nó ném lên xe rồi mang đi rồi có mà chạy đằng trời.

Đúng lúc ấy tiếng hai thằng kia lại vang lên bên tai tôi.

- Này Tuấn vào giải quyết phát đi, rau sạch không ăn phí. Hai con đấy chắc gì còn gì mà lão Long đòi bán trinh với trình. Của ngon mình phải được ăn trước chứ, suốt ngày mấy cái con mặt tấn phấn kinh nghiệm đầy mình chán bỏ mẹ, làm tí kích thích ...nhể.

- Mẹ chơi thì chơi bố mày sợ cóc gì thằng Long, nó chỉ được cái nước làm lâu, tao mà biết hết mối rồi thì tao băm nó cho bõ hận, mẹ nó làm như chó, bao nhiêu nguy hiểm mình làm, nó chỉ ngồi không móc nối lại ăn rõ lắm.

Nói đến đây hai thằng như tìm được tiếng nói chung. Cánh cửa vang lên tiếng mở khóa, tôi biết chúng muốn làm gì, vội vã vơ lấy một nắm đất bụi dưới đất cầm chắc vào tay, biết mình lành ít dữ nhiều nhưng không còn cách nào khác. Cô gái bên cạnh thấy thế chưa gì đã khóc toáng lên, quỳ xuống van xin.

- Anh ơi anh tha cho em ,anh thả em về đi, em thề em không nói chuyện này với ai đâu. Em xin anh, em lậy anh.

Hai tên kia nhìn nhau cười khoái trí, ánh mắt dậm dật nhìn cô gái vẻ hứng thú. Chúng tiến đến ngồi xuống bên cạnh, tay vuốt vuốt mái tóc có phần rối bù, giọng ngọt nhạt.

- Em gái à, sao lại có thể thả em được, cho dù là em có không tố cáo nhưng làm sao anh thả em đi trong khi anh mất bao nhiêu công sức mới rước được em về ..hở.

Tên Tuấn nâng cằm cô gái đang cúi gằm dưới đất lên.

- Hazz thôi thì cũng tội em, để anh cho em thoải mái một tí nhé, an tâm đảm bảo em sướng..

Những lời nói nhẹ nhàng nhưng lại đầy ẩn ý và đê tiện bên trong làm cho cô gái kia nước mắt có thể nói lấy thau hứng còn được,Tôi ngồi bên cạnh cũng không khỏi ghê tởm trước những lời ấy. Tên Lập lên tiếng.

- Em này để tao, tao thích kiểu thỏ non run sợ trước miệng sói như thế này..ha..

Nói rồi hắn thô bạo cầm tóc cô gái kia kéo dậy, trong tư thế đang quỷ nhoài ra đất, cô bị chúng nó dựng quỷ dậy thẳng đứng, tay còn lại sờ xuống cái khóa áo kéo xuống đánh roẹt. tên Tuấn ngồi bên không nhịn được, đưa tay lên ngực cô ấy bóp một cái mặt đê tiện.

- Không phải bưởi nhưng cũng là cam, bé bé xinh xinh vừa đủ sài..ha...

Cô gái khóc thét lên vùng vẫy.l

- Buông tôi ra..buông tôi ra đừng đụng vào tôi ... buông ra ...hơ hu..u....u...u

Ngồi bên thấy thời cơ đã đến, tôi vùng dậy bỏ chạy ra cửa. Tên Lập phản ứng nhanh lẹ, hắn nhảy chồm khóa người kéo lại, tôi nhanh như cắt xoay người ném nắm cát bụi trong tay mình vào mặt hắn. Đúng như tính toán hắn buông tôi ra, ôm lấy mặt kêu đau. Lần nữa tôi dùng hết sức mà chạy, cô gái kia thấy thế cũng vùng dậy chạy theo nhưng tôi nghe cốp một cái, ngoảng mặt lại thấy cô gái kia đầu dúi vào tường ngã lăn ra đất, và tên Tuấn đang đuổi theo tôi.

- Con đĩ kia đứng lại cho tao ..

Tôi thầm chửi mày điên à, mày có bị điên hay không mà bào tao đứng lại. Nhưng cái cẳng chân ngắn một khúc của tôi làm sao chạy lại với hai thằng cao phải mét bảy như chúng. Tên Tuấn đuổi theo chẳng mấy chốc đã túm được áo tôi lôi lại.

- Mẹ con chó mày chạy nữa đi, mày vào đây bố mày dã chết cha mày con khốn.

Hắn dùng một tay vòng qua bụng nhấc bổng tôi lên xách vào nhà, hắn ném tôi một cách thô bạo xuống đất, tên lập sau hồi đau mắt bấy giờ nước mắt tèm lem, tiến đến sút một nhát vào bụng, như chưa thỏa cơn tức hắn lại nhấc tôi lên vả cho hai nhát đến tối tăm mặt mày, cảm giác như sắp ngất đến nơi.

- Mẹ con chó, từ tối đến giờ mày hành bố mày hơi nhiều rồi đấy.

Hắn mạnh bạo tháo dây trói, giật phăng cái áo khoác ngoài, nhanh tay giật phăng hàng cúc áo chiếc áo sơ mi đen trên người tôi đang mặc bị giật tung. Hai thằng chuẩn bị làm chuyện đồi bại ấy thì có tiếng xe ô tô tiến vào làm cả hai thằng ngừng lại trong giây lát. Chúng chỉ khựng lại một lát nghe ngóng rồi lại động chân động tay.

- Hai thằng kia, chúng mày không có não à, tao nói để nguyên cơ mà. Chúng mày có biết là hàng còn tem giá gấp đôi không hả.

Tên Lập hậm hực.

- Hai con này chắc gì còn anh, anh cho chúng em giải trí tí.

- Phải đấy anh làm gì căng thế.

- Giải cái con mẹ chúng mày, đưa được sang bên kia rồi cho con mẹ mì kiểm tra xong chúng mày có sức mà hốc không thôi, còn ở đây bất cứ lúc nào cũng nguy hiểm chúng mày ở đấy mà còn húp với hiếc.

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x