LUÔN BÊN CON

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 6 25, 2022 Completed 1.813 lượt xem Ch. 1/5

Chào các bạn, tôi là một người có đam mê viết lách, muốn đem những câu chuyện mình được nghe kể lại, hoặc tự nghĩ ra viết lại, nhằm giúp mọi người có những thời gian giải trí vui vẻ quên đi mệt mỏi sau ngày dài mưu sinh.

Những câu chuyện tôi viết ra hầu hết đều mang tính chất giải trí, tấu hài và những thứ tương tự. nhưng hôm nay tôi muốn kể ra câu chuyện của tôi, của chính bản thận tôi đã trải qua mà đến hết cuộc đời này tôi không bao giờ quên. Và ngày hôm nay tôi mới có đủ can đảm để ngồi viết lại.

Năm 2018 tôi như bao con người trẻ tuổi khác, nhiệt huyết dâng trào, xách balo đi đến những vùng đất hứa tìm kiếm tương lai cho mình, mặc cho lời khuyên răn của cha mẹ. Sau hai năm đi ra đời và trải, bấy giờ tôi mới thấm thía sự đáng sợ của người trưởng thành.

Khi còn ở với cha mẹ thì vô tư, vô lo, vô nghĩ. Buồn thì khóc, vui thì cười. Nhưng khi bước chân vào cuộc chiến cơn áo gạo tiền thì buồn cũng phải cười, và vui cũng phải khóc,. ấm úc , tủi khổ cũng phải cắn răng chịu đựng. Cảm xúc nó không còn phụ thuộc vào mình nữa mà nó thuộc vào đồng tiền chi phối. Lúc ấy tôi mới cảm thấy thật sự hối hận vì khi còn trong vòng tay cha mẹ không biết trân trọng những gì cha, mẹ dành cho mình, lúc nào cũng nghĩ ấy là điều đương nhiên.

Nhưng cuộc sống đầy sóng gió lại rèn dũa tôi thành một con người trưởng thành hơn và từ đó cũng biết yêu thương cha mẹ của mình hơn. Hai năm bôn ba làm việc kiếm tiền, những cuộc điện thoại, rồi những lần về thăm nhà cũng dần ít theo năm tháng. Tôi tìm thấy niềm vui mới khi có thêm vài đứa bạn, ngày nghỉ là đi chơi, tụ tập mà quên đi mất vẫn có hai người trông ngóng tôi từng ngày. Rồi cuộc đời tôi lại trôi nổ về đất bắc khi nghe mấy đứa bạn nói làm ngoài này lương cao lắm, tôi lại như con thiêu thân bay đi không kiêng dè lửa dữ cho đến một ngày.

Hôm ấy vào một ngày của tháng sáu, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ, tôi uể oải nhấc mấy khi nghĩ như bao lần khác là những lời hỏi thăm lập đi, lập lại rồi những lời dặn dò nói đến cả trăm lẻ mấy lần.

- Con nghe đây..

Đầu giây bên kia không phải là mẹ mà là chị hai của tôi.

- Mày đang đâu đấy, về đi cha ốm nhập viện rồi kia kìa.

Tôi tỉnh ngủ ngồi bật dậy sau cơn mơ màng.

- Cha làm sao chị, sao lại nhập viện.

- Không biết vẫn đang trong phòng cấp cứu. Sáng nay vào nhà vệ sinh mãi không thấy ra. Lúc sau mẹ vào tìm thấy cha nằm ngất, dưới đất toàn máu là máu.

Tôi run rẩy.

- Vâng ..vâng em vào ngay.

Đôi tay tôi lúc ấy run lên, nước mắt cứ thế lã chã rơi, tâm trí rối bời không biết làm gì, cứ thế vò đầu bứt tai. Mất một lúc sau tôi mới có thể bình tĩnh dùng điện thoại đặt vé máy bay, nhưng chuyến sơm nhất tôi có thể đặt nó lại là vào trưa ngày mai. Không thể ngồi đây chờ đợi tôi lại tìm số xe khách, biết rằng sẽ lâu hơn nhưng mà đi trên đường còn hơn ngồi một chỗ, và kết quả không có xe nào chạy giờ này.

Tôi tức đến lỗi đập chiếc điện thoại xuống giường. Nhét vài bộ quần áo vào balo tôi đi ra đường lớn muốn lên bến xe để bắt xe đi ngay trong ngày. Đang đứng đợi xe thì mẹ tôi gọi lại.

- Con ơi không phải vào đâu, cha mày bị loét dạ dày đấy mà, cấp cứu xong rồi, không sao đâu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, buông được tảng đá trong lòng xuống nói chuyện với mẹ một hai câu rồi trở về phòng trọ ngủ tiếp để đêm nay tiếp tục làm việc. Tôi không hay biết rằng ấy là lời nói dối của mẹ, để cho tôi yên tâm làm việc. Thật ra lúc ấy cha tôi đã là ung thư gan dai đoạn cuối, và bắt đầu di căn sang những cơ quan nội tạng khác.

Thời gian lại lăng lẽ trôi, tôi lại sống theo lối sống vô tâm của mình, vẫn nghĩ là mọi chuyện bình thường và không có gì quá đáng ngại.

Ba tháng sau tôi lại nhận được cuộc gọi từ nhỏ em út báo cha lại nhập viện, cũng là nôn ra máu như lần trước. Tôi lần này bình tĩnh hơn, ngồi chờ đợi kết quả. Và vẫn như lần trước mẹ tôi gọi lại và nói là không sao.

Rồi lại hơn ba tháng sau đó cha tôi được đưa về lào cai, yên bái vì ông bà nội vẫn sống ở đấy, cha tôi nói muốn về chơi với ông bà ít hôm, phải năm nỉ mẹ tôi rất lâu bà mới đồng ý.

Khi cha tôi về tôi cũng xin nghỉ một ngày chơi với ông, tôi nhận ra ông đã già đi lắm, thân hình chắc khỏe không còn, chỉ sau sáu tháng bị bệnh ông gầy đến lỗi chỉ còn da bọc xương, hai mắt trũng sâu, cái bụng to phình lên một cách bất thường. Mẹ tôi khi ấy bận hai cái công trình phải hoàn thiện nên nói sau khi xong bà cũng về.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi lên, vì là chưa bao giờ lên đây nên không biết đường, cả đêm cha tôi cứ gọi điện hỏi xem tới đâu rồi. Từ Hải Dương lên yên bái tôi phải ngồi xe hết 7 tiếng đồng hồ, đã vậy lại ngồi xe đêm, tôi cố ngủ để không say xe nên khi cha tôi cứ tiếng gọi một lần làm tôi phát cáu.

- Tí nữa tới người ta bảo con cha không phải lo.

Tôi nhận ra sự ngại ngùng của ông sau câu nói ấy của tôi, ông chỉ ừ rồi nhẹ nhàng dặn nhớ là phải xuống chỗ ông đã dặn rồi cúp máy. Tôi có chút ân hận vì mình to tiếng nhưng cũng quên đi khi chìm vào giấc ngủ. Bốn giờ sáng, xe thả tôi ở ngã ba huyện đội theo lời cha nói, khung cảnh hoang vu, không có lấy một cái đèn đường làm tôi sợ, bỗng một cái bóng đen từ từ tiến tới gọi tên tôi.

- Hằng ơi..

Tôi nhận ra ,liền vui mừng.

- Con ở đây..

Cha tôi không biết đứng đó tự bao giờ, trời cuối năm lạnh như thế mà ông chỉ mặc mỗi chiếc quần mỏng và chiếc áo phao cũ sờn.

- Nhà ông bà ở đâu cha.

- ở trên kia cơ, để gọi thằng tacxi nó chở nên.

- Thế cha đi bằng gì xuống đây.

Cha tôi không đáp và tiến đến một chiếc xe đang đậu bên đường, bên trong quả nhiên có người. Lúc ấy tôi mới biết ông đi bộ xuống đây đợi tôi vì sợ tôi lạc. Ngồi trên chiếc xe, tôi áng chùng đoạn đường cũng phải hơn hai cây số lại còn đường dốc, trong khi cha tôi ngồi không cũng thấy thở phì phò khó nhọc ấy vậy mà ông lại đi bộ xuống giữa tiết trời lạnh cắt da, cắt thịt vì lo cho một đứa khỏe mạnh như tôi. Tôi chợt cảm thấy thương ông nhiều lắm, và cái cảm giác hối hận vì mình đã cáu khi ông lo cho mình làm tôi thấy có lỗi nhiều hơn. Và cái câu xin lỗi nó cứ nghẹn ứ trong cổ họng, tôi không đủ can đảm để nói ra.

Về đến nhà bà nội, là một căn nhà tre vách nứa chính hiệu, căn nhà ọp ẹp tồi tàn làm tôi không nghĩ bây giờ vẫn còn có căn nhà như thế, nhưng cơn buồn ngủ làm tôi mặc kệ tất cả chui lên chiếc võng được mắc gần giường cha ngủ sát với bếp củi ngủ vùi trong ấy.

Sáng hôm sau tôi lại trở về với bản tính của mình là ham chơi, tôi say mê với khung cảnh núi rừng hoang sơ mà liên tục đi khám phá chỗ này, chụp hình chỗ kia mặc dù mục đích là lên đây thăm cha mình, đến lỗi đến giờ cơm ông phải đi tìm tôi về.

Rồi ngày hôm ấy cũng nhanh chóng trôi qua, tôi lại quay về với công việc của mình, lúc ra xe nhìn ánh mắt không lỡ xa của cha tôi mà tôi cũng chẳng hề để ý, vẫn vui vẻ chào bà, chào các chú, các cô rồi theo chiếc xe từ từ lăn bánh, tôi cảm giác ánh mắt cha tôi như chất chứa nhiều điều muốn nói với tôi lắm, nhưng chẳng thể thốt ra thành lời.

Thời gian trôi qua, rồi ngày ấy cũng đến với cuộc đồi tôi. Hôm ấy sau khi tan làm tôi cùng đám bạn rủ nhau đi ăn như bao lần khác. Bỗng tôi nhận được cuộc gọi từ số máy lạ, ngập ngừng một lúc tôi mới nghe.

- Hằng à.. chú Ý đây, bố con nhập viện rồi.

Chú dùng từ bố còn gia đình tôi vào nam sống hơn hai mươi năm nên có vài phần bị nhiễm ngôn ngữ vùng miền riêng.

- Cha con sao rồi hả chú??

- Chiều không biết đi đứng kiểu gì bị ngã, các chú đưa vào viện, bác sĩ nói không sao, con có lên thăm thì lên.

Tôi ngập ngừng khi nghe chú nói không sao.

- Tháng này con nghỉ hết phép năm rồi, nếu không sao thì ít bữa nữa hết tháng, sang tháng mới con xin nghỉ con lên sau chú ạ.

Chú tôi không nói nhiều, chỉ vài ba câu đơn giản rồi tắt máy. Sáng hôm sau tôi lại nhận được cuộc gọi từ số máy lạ khác.

- Cô Nụ đây con ơi, con sắp xếp lên ngay đi con, bố con ốm lắm.

- Cha con làm sao rồi cô.

- Không sao nhưng mà không có ai ở cùng trông thương lắm.

- Vậy để đêm con lên, bây giờ không có xe cô ạ. Tối con đi xe cũ lên.

Và rồi năm giờ chiều hôm ấy tôi lại nhận được cuộc gọi báo rằng cha tôi bị bệnh viện trả về và ông đã bị cấm khẩu không nói hay ăn uống được gì. Lúc ấy tôi mới nhận ra cha tôi không phải ốm bình thường như những lần trước. Tôi tá hỏa tìm xe và ngồi trên ấy sốt ruột chờ đợi hơn bảy tiếng đồng hồ không dám chợp mắt, chốc chốc lại nhìn qua ô cửa sổ hi vọng xe đi nhanh hơn. Đến nơi cũng là ba giờ sáng, tôi chạy như điên tới nhà bà, thậm chí ném túi đồ ở ngoài sân lao vào trong nhà.

Trước mắt tôi cha tôi nằm yếu ới trên giường, hai mắt ông khép hờ, mũi có dán ống oxi. Tôi run run gọi nhưng ông không có phản ứng, tôi òa lên khóc như một đứa trẻ nhảy lên giường ôm lấy ông mà khóc, lúc ấy tôi tự tránh mình, sao không lên sớm hơn, trách mình vô tâm, trách mình bất hiết. các cô các chú ở đấy hết lời khuyên giải, và đến thời điểm ấy tôi mới biết cha mình ung thư giai đoạn cuối. Tôi lại càng khóc to hơn vì tôi biết thời gian ông dành cho tôi không còn nữa rồi, tôi hận, hận chính bản thân mình đã không dành thời gian cho ông, đã không thực hiện được lời hứa cùng ông đi du lịch bằng xe máy, đã không hát cho ông nghe mỗi khi ông cần. Mà thay vào đó là vài cái cớ rồi cùng đám bạn chơi bời.

guest
6 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
hoahoahoa
hoahoahoa
3 năm trước

hay nha mn

Coldsoi9x
Coldsoi9x
4 năm trước

Hay

Nbtung14
Nbtung14
4 năm trước

hay quá

Bich Hao
Bich Hao
4 năm trước

.

Nguyen Thi Minh Hue
Nguyen Thi Minh Hue
4 năm trước

Truyện hay nha

Lamhoangthien
Lamhoangthien
4 năm trước

Truyện hay quá bạn ơi ??????

6
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x