Tôi đã dừng bút hơn hai tháng, không viết tiếp được một chữ nào, mặc dù trong đầu có hàng trăm câu chuyện chờ được kể, đa phần vẫn là trải nghiệm của bản thân và người quen, bạn bè trong hơn 30 năm đã qua trong cuộc đời.
Lí do về sự mất hứng đột ngột của tôi lại vô cùng đơn giản: tôi chưa tìm được một cái tên thích hợp cho những câu chuyện của mình. Một cái tên thật 'kêu' hay thật rùng rợn, thậm chí phải làm cho người ta sợ ngay từ lần đầu va phải? Nhưng bạn biết đấy, tiêu đề quan trọng nhưng câu chuyện lại đâu chỉ có như thế, với hơn 7 năm kinh nghiệm trong nghề viết báo, tôi thừa hiểu tính hai mặt của việc 'giật tít'.
Ngày qua ngày, tôi càng sốt ruột vì không tìm được cái tên thích hợp, có lúc tính đặt đại một cái tên đại loại như: truyện kinh dị dân gian, Miền Nam - những truyện ma tổng hợp hay, chuyện quỷ dị có thật,... Nhưng cái tính cứng đầu không cho tôi làm điều đó, đành phải chờ đợi một sự hữu duyên.
Rồi chiều nọ, tôi vô tình xem một trận thi đấu LOL trên Youtube, trong lúc hai bên đang giao tranh kịch liệt, người bình luận nhắc đến chiêu cuối có tên Giữa Hai Thế Giới. Thế là như một sự hữu duyên, tôi quyết định học theo cái tên vừa đơn giản vừa gợi mở đó, đặt tựa đề cho series truyện mà tôi sẽ viết ra đây.
Giữa Hai Thế Giới là series những câu chuyện được tôi ghi chép lại trong hơn 20 năm, từ trải nghiệm hạn hẹp của bản thân và lời kể của anh chị em, cô bác trong dòng họ. Quả thật cho tới tận bây giờ, tôi vẫn thích cái khung cảnh trời vừa sập tối, nhà tôi đốt đèn dầu, châm trà đón một vài người bà con ghé lại uống trà, nói chuyện trên trời dưới đất, trong đó không ít lần là kể chuyện ma. Trong phòng, trên cái giường tre cũ kĩ, tôi trùm mền kín mít, nằm im thở khẽ, nghe thật kĩ từng câu chuyện rồi tưởng tượng, đến nỗi mỗi lần mắc tiểu ban đêm, tôi phải nhờ mẹ đưa đi xả lũ.
Nhưng tôi cam đoan là, có những chuyện mình chỉ sợ ngay trong đêm đó, rồi mấy ngày sau quên mất, nghe từ tai bên trái, bay sang tai bên phải rồi tọt ra ngoài mất dạng, không một chút luyến lưu. Còn những chuyện khác, sau mười năm hơn, khi nhắc lại tên nhân vật chính, cơn nổi da gà cũng tự tìm đến. Nỗi sợ đó ăn sâu vào tiềm thức, chỉ cần một chút kích động nó sẽ bộc phát tức thì.
Đơn cử là câu chuyện về chị em họ nhà con bé Hồng, lớn hơn tôi một tuổi, nhưng đến giờ, mộ của nó đã trải qua 20 năm nằm yên dưới rặng cây bạch đàn, chỉ cách nhà tôi chưa đến 500m...
Chap 1
“Tui mới ở nhà cô Năm qua đây, chị đi thăm con Hồng chưa?”, cậu Tuấn nói bằng giọng rầu rĩ, khi vừa đặt đít ngồi xuống bàn trà nhà tôi.
Con Hồng mà cậu nói, chắc chắn là con gái thứ hai của nhà bán tạp hóa rồi. Nó hơn tôi một tuổi, tánh tình vừa hung dữ vừa vô lý nên mỗi lần đi mua đồ cho mẹ, tôi phải nhìn trước ngó sau, sợ bị nó bay ra đấm vào người.
Nhà nó thuộc diện giàu nhất xóm, khi mọi người còn đạp xe cọc cạch thì ba mẹ nó đã mua được xe Dream, mọi người còn đốt đèn dầu ăn cơm, nhà nó đã mướn băng về coi phim bộ.
Buổi chiều, mọi người trong xóm hay tụ lại nhà nó xem phim ké, đứa nào dám nói lớn tiếng là bị nó đuổi về thẳng, mặc dù người lớn can ngăn nhưng cũng đành bất lực.
Tôi không dám bật lại nó, cũng vì cái tật mê coi phim, đôi khi mặt dày một chút cũng không có gì to tát.
Cả tuần lễ vừa rồi, tôi nghe tin nó bệnh, cả nhà thím Năm đưa nó đi bệnh viện rồi lại đưa về. Thời đó ở quê tôi, phải bệnh nặng lắm mới phải mang ra bệnh viện huyện, còn lại toàn nhờ đến trạm y tế và chỗ bán thuốc dã chiến của cô y sĩ tên Mai.
Ban đầu tôi thấy thoải mái vô cùng vì không cần phải tránh né con Hồng, nhưng thấy nó bệnh lâu như vậy thì cũng hơi lo. Trước giờ trong xóm, con nít bệnh cảm sốt thì cũng vài ngày là có thể chạy nhảy đá banh rần rần, con Hồng bệnh gì mà ngay cả thấy mặt nó, tôi cũng không có dịp.
Nằm trong phòng, tôi nghe mẹ ái ngại trả lời: “Hồi chiều ghé mua gạo, tui có hỏi thăm mà nghe chị Năm nói nó ho với sốt nặng quá, chưa có khỏe mấy. Ngày nào cũng uống thuốc tây, rồi chị còn đi hái rau tần đâm ra cho nó uống mà chưa xi nhê.”
“Tội con nhỏ quá, mới có mười tuổi đầu, bệnh nặng dữ dằn kiểu này, sao tui thấy giống con Lệ hồi xưa quá”, tôi nghe cậu Tuấn thở dài.
Cậu nói câu đó vừa xong, không khí trong nhà chùng hẳn xuống, ba tôi từ sau bếp đi lên, tiếp lời: “Anh nói vậy cũng giống ý tui, tới bây giờ đi ngang đám bạch đàn đó, tui phải lựa đi vào ban ngày.”
Nghe lời ba, tôi mới xác định được mọi người đang nhắc đến ai. Ba ruột của chị Lệ là anh ruột của ba con Hồng, một người anh Hai, một người là út, tuy là hai chị em chú bác, nhưng khoảng cách của hai người phải hơn một thế hệ.
Ngày chị Lệ mất, tôi còn chưa chào đời, nên những chuyện về chị mà tôi biết đều do người trong xóm kể lại.
Khu vực xóm tôi ở xen giữa hai con đường, một lớn một nhỏ. Con đường lớn lúc đó đã được mở rộng nhưng chưa tráng nhựa, chỉ đổ đất và đá đỏ rồi cán bằng phẳng, người chỗ tôi hay gọi là đường đá đỏ hay đường trên.
Dĩ nhiên đường còn lại là đường dưới, nhỏ hơn nhiều và là con đường đất từ thời Pháp. Hai bên rợp bóng dừa trải dài hàng cây số, một nét đặc trưng của những con đường Bến Tre.
Chạy dọc giữa hai con đường này là một rặng bạch đàn mọc trên vùng đất cát, loại đất nhỏ mịn hơn cát biển một chút. Mọi người trong xóm dùng đất này để rải lên phân gà cho đỡ dơ rồi lấy chổi dừa quét đi cho dễ. Hầu như nhà nào cũng có một cái chum đựng đất này để dành, vì ai cũng nuôi gà vào thời gian đó.
Nhưng cái tôi muốn kể không phải là chuyện nuôi và hốt phân gà. Xen lẫn trong đám bạch đàn là từng khu mộ, nghĩa trang tự phát, từ bao giờ thì không ai nhớ rõ.
Những khu mộ này không lớn, đa phần vẫn là mộ của người chung một dòng họ. Thường chỉ đông người vào dịp tảo mộ trước năm mới, hoặc có ai đó đang được đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Mộ của chị Lệ là một trường hợp đặc biệt, nằm riêng trong một khoảng trống giữa rừng bạch đàn. Thật ra cách đó chừng năm mươi mét có một khu mộ, nhưng không hiểu sao người nhà lại chọn cho chị một nơi cách biệt như vậy.
Còn cách đó chỉ vài mét là con đường nhỏ nối giữa hai đường trên dưới, thật tình thì chỗ tôi có hàng chục con đường nối như thế, cũng không ít con đường nằm gần các khu mộ.
Nhưng kể từ khi chị Lệ mất, con đường cạnh mộ chị trở nên tai tiếng, vì không ít người bắt gặp hình ảnh rợn da gà.
Trong số đó có ba tôi và cậu Tuấn.
Dân gian đồn đại, người con gái trinh nguyên nếu mất sớm rất linh thiêng, nhưng đa phần là sinh hận trở thành ma quỷ, chứ ít người giữ tâm trong sáng để phù hộ người trong vùng.
Mà chị Lệ, mất không đơn giản chỉ vì bệnh tật, mà vì yêu đương không thành, sinh bệnh rồi trong một đêm nghĩ không thông, chị uống thuốc rầy.
Phải đến 8 giờ sáng hôm sau, người nhà thấy chị không dậy như thường lệ, gọi không thấy trả lời, vào phòng xem thử thì cả người đã cứng đờ, lạnh ngắt.
Lần đó, chuyện chị Lệ mất chấn động cả xóm, vì xưa nay hiếm người vì tình dẫn đến làm chuyện dại dột. Chết trẻ mà lại tự kết liễu, đã linh lại còn linh thêm mấy lần.
Lần đó ba tôi cùng vài người nữa đi bắt nghêu về giữa đêm, trời sáng trăng nên không cần mồi đèn dầu. Khi đi ngang mộ chị Lệ bỗng dưng ai cũng nghe hỏi: “Có phải anh không?”
Mọi người đều là trai tráng, tự nhiên nghe giọng phụ nữ hỏi, ai nấy đều hiểu ngay vấn đề. Nhưng vấn đề là lúc này, cả người như rất nặng, không thể đi nhanh được.
Ba tôi bình thường rất gan lì, nhưng lúc này da gà da vịt nổi lên từng mảng, từng cơn.
Giọng nữ đó lại vang lên: “Anh có nhớ em không?”
Mọi người cố gắng lấy sức mà lết, tay chân run cầm cập, sợ tới són đái, may là cuối cùng cũng bò ra khỏi con đường đó. Lúc này ba tôi mới kêu cứu, mãi đến một lúc sau, những người gần đó mới chạy ra tiếp ứng.
Cậu Tuấn còn nặng hơn, lần đó trực tiếp thấy chị Lệ đứng ở ngã ba đường, mặc áo dài nữ sinh, trên tay còn cầm cái cặp đi học.
Lâu dần, qua hơn mười năm, số người bị chị Lệ hù dọa không đếm xuể, những câu chuyện về chị cũng trở nên phong phú hơn hẳn. Nhưng cũng từ đó, mọi người rất hạn chế đi lại con đường cạnh mộ chị vào ban đêm, nhiều người còn cẩn thận chọn đường vòng từ 5 giờ chiều.
Những dòng suy nghĩ của tôi về câu chuyện của chị Lệ bị ngắt bởi giọng mẹ: “Tuy có giống nhưng con Lệ bệnh nhẹ hơn, nó đi sớm là do trẻ người non dạ. Nghĩ lại mà giờ tui còn tiếc, con nhỏ vừa ngoan vừa hiền…”
Tôi thiếp đi lúc nào không hay, văng vẳng bên tai là cuộc trò chuyện của ba mẹ và cậu Tuấn.
Ba ngày sau, tôi vẫn đều đặn đi mua đồ cho mẹ, nhưng không gặp con Hồng lần nào.
Đến ngày thứ tư, khi tôi đi học về, thấy rất nhiều người tập trung ở tiệm tạp hóa nhà con Hồng.
Tò mò, tôi chạy nhanh đến xem thử chuyện gì, càng đến gần, tiếng khóc ngất càng rõ hơn.
Bên trong rất hỗn loạn, bên ngoài thì ồn ào, mấy người lớn đứng hóng hớt chắn hết tầm nhìn, tôi chỉ nghe tiếng xì xầm bàn tán, tiếng khóc, tiếng tru tréo trộn lẫn vào nhau.
Nhưng có một câu tôi nghe mọi người nói đi nói lại rất nhiều lần: “Con Hồng chết rồi!”.